Thập Niên 70: Vợ Đẹp Của Nhà Tư Bản Trắng Trẻo Kiều Diễm, Thủ Trưởng Động Lòng - Chương 356: Những người bạn cũ gặp nhau

Cập nhật lúc: 2026-04-01 13:13:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhìn thấy Khương Tự, hai đứa nhỏ chút bẽn lẽn cất tiếng chào.

"Chào thím ạ."

"Mới chớp mắt mấy tháng gặp, hai đứa thành lớn cả ."

Khương Tự mỉm .

"Hì, cũng chỉ là nhiệt huyết ba phút thôi."

Hồ Mỹ Lệ xong, sang bảo cô con gái nhỏ trong lòng.

"Thanh Thanh, mau gọi dì con, lúc con mới sinh , dì là đầu tiên bế con đấy."

"Cháu chào dì ạ~~"

Tính cách của Thanh Thanh giống hệt Hồ Mỹ Lệ, nhiệt tình, gọi xong còn đưa miếng táo đang gặm dở một nửa trong miệng .

"Dì ơi, ăn~~"

Khương Tự định bảo dì ăn.

Con trai của chị dâu Từ cũng đưa nửa miếng táo trong tay cho cô.

Đứa trẻ tên là Lôi Diệc Minh, tên mụ là Thạch Đầu.

Cậu nhóc nhỏ hơn Tuế Tuế và Chiêu Chiêu một tháng rưỡi, tầm vẫn gọi dì, chỉ thể giơ bàn tay mũm mĩm lên.

"Ăn... ăn..."

Khương Tự xong nhịn , trẻ con tầm tuổi thật sự quá đỗi đáng yêu.

Lúc , cô mới chú ý tới phía hai chị dâu đặt bảy tám cái túi hành lý, cái nào cái nấy đều căng phồng, xem chừng sức nặng hề nhẹ.

nhà ga đông , cũng nơi để chuyện, cả nhóm xách hành lý vội vàng lên xe.

Lần sang đây chỉ mấy con họ, Đoàn trưởng Tiêu và Phó đoàn trưởng Lôi đến Bắc Kinh từ một tuần .

Vốn dĩ Hồ Mỹ Lệ dự định ở nhà khách quân khu, dù từ giờ đến lúc đại hội võ thuật còn hơn nửa tháng nữa.

lay chuyển Khương Tự.

Khương Tự sớm trong điện thoại , phòng ốc cô đều dọn dẹp sẵn sàng.

Thực cũng cần dọn dẹp gì nhiều.

Giường tủ cùng chăn đệm, những thứ từ hồi cô kết hôn, tam thúc công và cửu gia chuẩn đầy đủ tươm tất cả .

Tứ hợp viện ưu điểm gì khác, chính là phòng ốc đủ nhiều.

Vả Hoắc Đình Châu sắp điều động về Bắc Kinh, chia tay , mấy gia đình họ chẳng lúc nào mới dịp gặp .

Từ Minh Quyên vốn là giàu tình cảm, cô Hồ là tính cách hào sảng vô tư, Khương Tự , hai cũng từ chối nữa mà sảng khoái nhận lời.

Chỉ điều nhà tận nửa tháng, đông như thế , tay đến thì thật phép.

Thế là nửa tháng khi xuất phát, hai bắt đầu sửa soạn.

Sửa soạn một hồi liền bốn bao hành lý lớn.

Có hai bao là quần áo giặt, hai bao lớn còn đều là đồ mang cho Khương Tự.

Cơ bản là đặc sản của đảo Quỳnh Châu, cá khô, tôm khô là những thứ họ thu mua ở các làng chài lân cận.

Mứt xoài, mứt dứa đều là đồ khô tự tay ở nhà, cũng chẳng tốn bao nhiêu tiền.

Trong lúc trò chuyện, xe chạy đến gần quảng trường.

Sắp đến Quốc khánh, quảng trường bày thêm ít chậu hoa cây cảnh, hai bên đường đều cắm quốc kỳ, khí lễ hội vô cùng đậm đà.

Đây là đầu tiên lũ trẻ đến Bắc Kinh, cái gì cũng thấy mới lạ.

Đặc biệt là khi thấy những công trình kiến trúc mang tính biểu tượng trong sách giáo khoa, sự hưng phấn khuôn mặt mấy đứa nhỏ gần như trào ngoài.

Bỗng nhiên, mắt Hồ Mỹ Lệ sáng lên.

"Mau xem, đó chính là tòa nhà do thím các con thiết kế đấy, xây xong sẽ là tòa nhà cao nhất Bắc Kinh!"

"Oa ——"

Vệ Đông và Vệ Dân còn kịp mở miệng, Thanh Thanh phối hợp thốt lên một tiếng kinh ngạc!

Trẻ con tầm tuổi thực tế vẫn hiểu những điều đó.

Thanh Thanh chỉ là thói quen " tung hứng".

Cứ bất kể cái gì, con bé cũng oa lên một tiếng theo đuôi!

Đến khi trong tứ hợp viện, mấy đứa trẻ đúng là vang lên một tràng tiếng oa liên tiếp.

Tuế Tuế và Chiêu Chiêu thức dậy từ lâu.

Lúc hai nhóc đang ngay ngắn ngựa gỗ nhỏ, chỉ huy tam thúc công và chú Trung cho cá ăn.

Cổng viện khép hờ, thấy động động tĩnh.

Hai cái đầu nhỏ của hai nhóc "xoạch" một cái qua.

Thấy dẫn theo mấy .

Tuế Tuế vội vàng nắm lấy bàn tay mũm mĩm của em gái, hai đứa lảo đảo tới.

Ôm lấy bắp đùi , ánh mắt đầy vẻ lên án.

"Mẹ ơi?"

Mẹ thế?

Sao dẫn tụi con cùng?

Khương Tự xổm xuống, một tay ôm một nhóc tì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-vo-dep-cua-nha-tu-ban-trang-treo-kieu-diem-thu-truong-dong-long/chuong-356-nhung-nguoi-ban-cu-gap-nhau.html.]

"Tuế Tuế, Chiêu Chiêu, mau gọi dì con."

Có lẽ do thường xuyên ông bà nội dắt chơi nên hai nhóc tì chẳng hề sợ lạ.

Bây giờ gọi dì chuẩn .

"Dì ơi~~"

"Dì ơi~~"

Hai đứa trẻ vốn dĩ xinh xắn như tạc từ ngọc, làn da trắng như sữa đều thừa hưởng từ Khương Tự.

Đôi mắt to và tròn, cứ như những đứa trẻ bước từ tranh Tết .

Lúc mỗi nhóc một câu gọi dì, giọng sữa non nớt ngoan yêu, trực tiếp trái tim Hồ Mỹ Lệ và Từ Minh Quyên mềm nhũn .

Đáng yêu quá! Thật ôm lòng thơm cho mấy cái!

"Hai đứa nhỏ thật là yêu chịu nổi!"

Hồ Mỹ Lệ ngưỡng mộ đến mức gì cho .

" thể mang về nuôi vài ngày ?"

Từ Minh Quyên phì .

"Có mang thì cũng là mang về nhé, chị cả con trai lẫn con gái còn gì!"

Lời thì đúng là thế thật, nhưng đứa trẻ xinh xắn thế ai mà chê nhiều cơ chứ!

Tuế Tuế và Chiêu Chiêu lúc hiện lên một khuôn mặt đầy dấu hỏi chấm.

Mang về nuôi vài ngày?

Mang ?

chơi ?

Nhận thức điều đó, hai nhóc vội vàng gật đầu.

"Đi ạ, ạ."

Nói xong là ngoài cửa ngay.

Cái dáng vẻ đó mấy thành một tràng.

"Tới đây tới đây, mau nhà thôi."

Tam thúc công vội vàng dắt hai nhóc tì , chỉ sợ hai đứa chắt cưng chạy mất.

"Mỹ Lệ, Minh Quyên, đến đây thì cứ coi như nhà , đừng khách sáo nhé."

"Tam thúc công, bác cứ yên tâm, bọn cháu chẳng khách sáo với bác ạ."

Hồ Mỹ Lệ và Từ Minh Quyên .

"Vậy thì , thì ."

Tam thúc công vốn thích cái tính cách thẳng thắn của họ, đoạn bác cùng chú Trung bếp.

Tầm qua giờ cơm, nhưng sợ mấy con họ ăn uống tàu nên tam thúc công và chú Trung đặc biệt để dành cơm nước.

Chỉ cần hâm nóng một chút là ăn ngay.

Nhân lúc đó, Khương Tự dẫn họ về phòng riêng để sắp xếp hành lý.

"Chị dâu, lát nữa các chị cứ ăn chút gì đó , buổi chiều ngủ một giấc thật ngon, đợi đến sập tối em dẫn các chị dạo quanh đây."

Khác với đảo Quỳnh Châu, đèn đường ở Bắc Kinh đến tám giờ rưỡi tối mới tắt.

Buổi tối quảng trường náo nhiệt lắm.

Chủ yếu cũng vì mùa thời tiết nóng lạnh, ngoài tản bộ đông.

Hồ Mỹ Lệ và thì buồn ngủ, chỉ là tàu mấy ngày mấy đêm, giờ đôi chân chút bủn rủn nên gật đầu đồng ý.

Ăn cơm xong, mấy con vội vàng tắm rửa một cái, bộ quần áo sạch sẽ mới về phòng nghỉ ngơi.

Giấc ngủ kéo dài đến tận lúc mặt trời khuất bóng núi.

Buổi chập tối mấy loanh quanh gần đó, sẵn tiện kể những chuyện xảy ở khu tập thể trong gần một năm qua.

Vốn dĩ Đinh Hương cũng định cùng, nhưng vì m.a.n.g t.h.a.i đầy ba tháng, bố yên tâm nên cuối cùng nữa.

Khương Tự xong kinh ngạc vui mừng.

"Đinh Hương bầu ?"

"Ừm!" Hồ Mỹ Lệ . "Hà Bình thể hiện xuất sắc ở trường quân đội, năm nay còn lập hai công hạng ba, trường quân đội đặc cách cho chú nghỉ phép thăm nửa tháng."

"Giờ con , Hà Bình hăng hái lắm, theo thấy thì nghiệp xong chú chắc chắn sẽ đề bạt lên cán bộ."

Chuyện Khương Tự thực sự , nhưng cô mừng cho Hà Bình.

Đang chuyện, Từ Minh Quyên nhớ tới một việc khác, thời gian bộ phận của họ thống nhất tình hình thu chi của nông trường.

Năm nay nông trường ăn , mứt hoa quả đóng hộp thêm mấy loại mới, còn mới phát triển thêm thịt lợn đóng hộp.

Loại tung là cung đủ cầu luôn!

Họ cũng mang theo vài hộp sang đây định để Khương Tự ăn thử cho .

Từ Minh Quyên .

" ước tính, năm nay tiền chia hoa hồng của nông trường chắc chắn ít ."

Tiếp đó, mấy trò chuyện về tình hình riêng của mỗi , còn những chuyện tồi tệ đảo thì Hồ Mỹ Lệ và Từ Minh Quyên định .

Ba đang vui vẻ, bỗng nhiên tiếng c.h.ử.i bới từ phía truyền .

 

 

Loading...