Thập Niên 70: Vợ Đẹp Của Nhà Tư Bản Trắng Trẻo Kiều Diễm, Thủ Trưởng Động Lòng - Chương 302: Hoắc mẫu hồi kinh, tham gia đại biểu đại hội
Cập nhật lúc: 2026-04-01 12:22:42
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Hôm nay chúng ăn cơm ở bên ngoài."
Dừng một chút, Hoắc Đình Châu : "Chỉ hai chúng thôi, ăn xong chúng xem biểu diễn."
Hôm nay Hoắc về Kinh thị.
Tầm hơn tám giờ tối xe mới ga, xem xong buổi biểu diễn là thời gian vặn.
"Xem biểu diễn ?" Khương Tự ngạc nhiên hỏi: "Biểu diễn gì thế ?"
"Hòa tấu dương cầm."
Biết vợ thích xem mấy vở kịch mẫu xem phim điện ảnh, nên khi tại Nhà hát Triển lãm Bắc Kinh mấy ngày buổi hòa nhạc lớn, Hoắc Đình Châu nhờ mua hai tấm vé.
Hóa là .
Chẳng trách hôm nay mặc đồ chỉnh tề như thế.
Thực buổi biểu diễn từ hồi Tết, nhưng vì bán vé ngoài.
Những cơ hội xem biểu diễn cơ bản đều là cán bộ cấp Bộ trở lên cùng gia quyến.
Hơn nữa mỗi mỗi tháng chỉ hai tấm vé.
Trong nhà đông , đúng dịp Tết nên Khương Tự nhắc đến chuyện .
Không ngờ đều ghi nhớ trong lòng.
Trong lúc trò chuyện, chiếc xe dừng một nhà hàng Tây lâu đời gần Nhà hát Triển lãm Bắc Kinh.
Khương Tự ngẩng lên , hóa chính là nhà hàng "Lão Mạc" lừng danh.
Giống như đại đa các thương hiệu lâu đời ở Kinh thị, thời kỳ đặc biệt , để đảm bảo việc kinh doanh, hầu hết đều bỏ cái tên cũ.
"Lão Mạc" bây giờ gọi là Lão Mạc nữa, mà đổi tên thành Nhà hàng Triển lãm Kinh thị.
Giá cả so với các tiệm cơm quốc doanh thông thường đương nhiên là đắt hơn một chút, nhưng nếu hai ăn thì vài đồng bạc cũng thể ăn no.
Ăn xong, hai bộ đến Nhà hát Triển lãm Bắc Kinh.
Do ảnh hưởng của thời đại, buổi hòa tấu dương cầm vốn định kéo dài hơn ba tiếng đồng hồ cuối cùng rút ngắn còn một tiếng bốn mươi lăm phút.
Các tiết mục biểu diễn cũng cơ bản là những bài hát đỏ quen thuộc của thời đại .
thời buổi , thể trong nhà hát xem trọn vẹn một buổi hòa nhạc, đối với Khương Tự mà là một chuyện hiếm .
Đặc biệt là tiết mục hạ màn cuối cùng, bản hòa tấu dương cầm "Hoàng Hà" vang lên, càng khiến cả khán phòng cùng hòa giọng hát theo.
Cho đến khi buổi biểu diễn kết thúc, khán giả bên vẫn còn thấy thỏa lòng.
Xem xong buổi diễn, thời gian canh khéo.
Chỉ là hôm nay tàu hỏa chậm chuyến, muộn hơn dự kiến hơn một tiếng đồng hồ.
Đêm hôm khuya khoắt đông, hai bèn mua vé sân ga để đón .
Gió đêm thổi mạnh.
Trên sân ga ngoài vài nhân viên trực đêm lẻ loi thì còn ai khác.
Hoắc Đình Châu tìm một góc khuất, kéo Khương Tự sang một bên, dùng hình của chắn bớt phần nào gió lạnh cho cô .
"Em lạnh ?"
Khi hỏi câu , cúi đầu con gái trong lòng .
Khương Tự lắc đầu.
Dừng một chút, cô hỏi: "Ngày mai cũng chuyến tàu đêm ?"
"Ừm."
Khi đáp lời , lòng Hoắc Đình Châu chua xót đắng ngắt.
Tối mai , và tiếp đó sẽ hơn nửa năm trời thể ở bên cạnh cô và các con.
"Vợ ơi?" Hoắc Đình Châu bỗng thấp giọng gọi một tiếng.
"Vâng?" Khương Tự ngẩng đầu sang: "Có chuyện gì thế ?"
Hoắc Đình Châu im lặng một hồi: "Ngày mai... ngày mai em cần đến tiễn ."
Khương Tự ngẩn một lúc, phản ứng : "Sao thế, sợ em sẽ nỡ rời xa ?"
"Không ." Hoắc Đình Châu lắc đầu: "Anh..."
Lời hết tiếng còi tàu hỏa ngắt quãng.
Rất nhanh đó, đoàn tàu chậm rãi ga.
Xe dừng hẳn, hành khách tay xách nách mang như ong vỡ tổ ùa khỏi cửa toa.
Ga Kinh thị là ga cuối.
Mẹ Hoắc mang theo nhiều hành lý nên cũng vội vàng.
Đợi hành khách xe gần hết, bà mới xách hành lý thong thả ngoài.
Cũng may khi Hoắc khởi hành, cả Hoắc đặc biệt gọi điện thông báo toa cụ thể.
Mấy nhanh ch.óng hội ngộ sân ga.
Khác với ngày , Hoắc trở về tâm trạng rõ ràng hơn nhiều.
Chỉ điều cát bụi ở tỉnh Cương hình như đặc biệt bào mòn , mới đầy một tháng mà mặt Hoắc lộ rõ những vệt đỏ rám nắng.
dáng vẻ hào hứng của chồng, Khương Tự chẳng cần hỏi cũng .
Mẹ chồng chắc hẳn chuyện cả chị dâu điều động về Kinh thị .
Hơn nữa, chuyện tiến triển chắc là thuận lợi.
Quả nhiên, đợi ba lên xe.
Xe lăn bánh khỏi nhà ga, Hoắc kìm nén nổi sự xúc động trong lòng, đem tin mừng cho Khương Tự .
Bà còn tiện thể kể thêm nhiều chuyện tai mắt thấy trong chuyến tỉnh Cương .
Khương Tự lặng lẽ lắng , thi thoảng phụ họa vài câu.
Đợi Hoắc xong cũng là lúc xe vặn lái sân nhà cũ.
Lúc gần mười giờ đêm nhưng trong phòng khách vẫn đèn đuốc sáng trưng.
Trong nhà ngoại trừ mấy đứa nhỏ ngủ , những còn đều đang ở phòng khách.
Rõ ràng là tất cả đều đang đợi Hoắc trở về.
Khoảnh khắc tiếng gõ cửa vang lên, cha Hoắc vốn bồn chồn suốt gần một tháng qua gần như lập tức bật dậy khỏi ghế sofa.
Kết quả vì quá kích động, một phút chú ý, đầu gối đập cái "binh" chân bàn .
Đau đến mức ông hít một khí lạnh ngay tại chỗ.
Em tư Hoắc lập tức dậy: "Cha..."
Cha Hoắc nhịn đau lên tiếng, cứ thế khập khiễng mở cửa.
Mẹ Hoắc liếc mắt một cái phát hiện điểm bất thường: "Chân ông thế ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-vo-dep-cua-nha-tu-ban-trang-treo-kieu-diem-thu-truong-dong-long/chuong-302-hoac-mau-hoi-kinh-tham-gia-dai-bieu-dai-hoi.html.]
Anh hai Hoắc theo phía nhanh nhảu miệng lưỡi: "Mẹ ơi, một chuyến cả tháng trời, cha nhớ quá, thấy về là kích động đến mức..."
Lời dứt cha Hoắc liếc xéo một cái cho im bặt.
Mẹ Hoắc ngẩn .
Sau đó liếc cha Hoắc một cái.
Thấy vành tai ông đỏ lên, bà tức khắc thấy buồn khôn xiết.
Đã là vợ chồng già mấy chục năm , cần thiết thế ?
Cứ như trai trẻ mới lớn bằng!
Dĩ nhiên trong lòng bà thấy ngọt ngào vô cùng, điều: "Ngày mai ông như thế thì còn lên đài ?"
Vừa đường bà con trai , đại hội biểu dương sáng mai chín giờ chính thức cử hành tại Đại lễ đường.
Năm nay là đầu tiên con dâu lọt danh sách, cha Hoắc là một trong những trao giải, nếu ngày mai lên đài thì đáng tiếc bao?
Cha Hoắc nhịn đau: "Không , chỉ va một cái thôi mà."
"Ông cứ cố chấp ."
Mẹ Hoắc còn lạ gì tính ông ?
Bà liếc cha Hoắc một cái đầy trách móc, : "Lát nữa về phòng, lấy rượu t.h.u.ố.c xoa bóp cho ông."
Nghe thấy lời , mặt cha Hoắc mới hiện lên một nụ : "Ừm."
Lúc thời gian còn sớm, Hoắc bèn chọn vài chuyện quan trọng để , tiếp đó đem quà mang về chia cho từng nhà.
Vốn dĩ bà định mang theo nhiều như thế.
cha Lục thực sự quá đỗi nhiệt tình, Hoắc một chống hai bọn họ.
Cuối cùng chẳng còn cách nào khác, bà đành nhận lấy tất cả tấm lòng đó.
Nhìn đống đồ đạc chất bàn, Hoắc thở dài một tiếng.
Xong mỉm : "Cũng may là cuối năm nay bọn nó sẽ chuyển về Kinh thị , nếu thì..."
"Cái gì?" Ông nội Hoắc và bà nội Hoắc thấy câu thì đồng loạt sang.
Những khác cũng đều dừng động tác tay .
"Mẹ ơi, vợ chồng cả định về Kinh thị định cư ?"
Mẹ Hoắc gật đầu, đó đem chuyện gia đình sáu bọn họ định về Kinh thị định cư kể một lượt.
Dù trong lòng chuẩn từ , nhưng khi chuyện là do cha Lục chủ động đề xuất, những lớn tuổi như ông nội bà nội vẫn đỏ hoe mắt.
Cả nhà vì tin tức mà ai nấy đều xúc động đến mức khó ngủ.
Khương Tự cũng .
Tắm rửa xong giường mà cứ trằn trọc mãi.
Cuối cùng, Hoắc Đình Châu vươn tay , kéo cô lòng một chút.
"Em ngủ ?"
Thế nhưng đáp là hành động đột ngột xoay của Khương Tự.
Giây tiếp theo, cánh tay cô chủ động vòng qua cổ .
Có lẽ vì ngày mai xa.
Hoặc cũng thể là, gần đây tích tụ quá nhiều cảm xúc cần giải tỏa.
Tóm đêm nay, Khương Tự nhiệt tình đến lạ lùng.
Hoắc Đình Châu thoạt tiên ngẩn , khi phản ứng , lập tức chuyển từ động sang chủ động.
...
Ngày hôm chính là ngày đại hội biểu dương chính thức diễn .
Trong những dịp như thế , lễ phục là thứ thể thiếu.
Khương Tự đặc biệt một bộ đồ trang trọng, mái tóc vấn gọn gàng tai, để lộ vầng trán đầy đặn và sáng sủa.
Hơn tám giờ sáng, cả gia đình đến Đại lễ đường từ sớm.
Sau khi trải qua mấy vòng kiểm tra an ninh nghiêm ngặt, Khương Tự thuận theo dòng tiến bên trong.
Đại hội biểu dương tổ chức tại hội trường chính của Đại lễ đường.
Dưới sự hướng dẫn của nhân viên công tác, Khương Tự nhanh ch.óng tìm thấy chỗ của .
Sau khi xuống, cô quan sát xung quanh một chút.
Lần nhiều đến tham dự đại hội, phía bên trái là những quân nhân mặc quân phục đủ màu sắc, phía bên đều là những đại biểu gia quyến quân đội mặc lễ phục giống như cô .
Mặc dù đây cô cũng từng đến Đại lễ đường tham quan, nhưng khi đó cô chỉ là một khách du lịch cưỡi ngựa xem hoa.
Chuyện đó thể so bì với việc ở đây đón nhận sự kiểm duyệt và biểu dương của lãnh đạo.
chín giờ sáng, đại hội biểu dương chính thức bắt đầu trong tiếng quốc ca trang nghiêm.
Khi trường dậy hát vang quốc ca, hốc mắt Khương Tự kìm mà trở nên cay xè.
Tiếp theo chính là phần lãnh đạo lên đài phát biểu.
Khi thấy những vị lãnh đạo mà bình thường chỉ thể thấy ti vi hoặc mặt báo bước lên đài.
Khương Tự lúc cách nào khống chế nổi cảm xúc của nữa.
Trong làn nước mắt nhạt nhòa, cô sang những khác.
Mọi dường như ai nấy đều như cả.
Khương Tự tức khắc thấy nhẹ lòng.
Cuối cùng vẫn là giọng hùng hồn đanh thép của lãnh đạo kéo suy nghĩ của trở .
"Các đồng chí, hôm nay chúng tề tựu long trọng tại đây..."
"Để biểu dương những cá nhân và tập thể tiên tiến đóng góp kiệt xuất trong công cuộc xây dựng quốc phòng những năm qua..."
Sau phần phát biểu ngắn gọn, đại hội biểu dương chính thức bắt đầu.
Đầu tiên là trao giải "Gương mẫu ủng hộ chính quyền yêu nhân dân" quốc, đối tượng trao giải đa là quân nhân tại ngũ.
Trao tặng danh hiệu vinh dự cho cá nhân đoạt giải, đồng thời trao giấy chứng nhận và huy chương.
Những xướng tên lượt lên đài nhận giải.
Vì đoạt giải lên đến mấy chục , cộng thêm mỗi còn phát biểu cảm tưởng khi nhận giải.
Đợi đến khi xong hết loạt quy trình , thời gian trôi đến hơn mười một giờ trưa.
Sau một tràng pháo tay nhiệt liệt.
Lãnh đạo một nữa bước lên đài.
"Tiếp theo đây, chúng sẽ trao giải cho các đại biểu 'Gương mẫu yêu nước ủng hộ quân đội' quốc, đoạt giải là..."