Thập Niên 70: Vợ Cũ Độc Ác Vét Sạch Gia Sản, Đoàn Trưởng Ngày Nào Cũng Tức Sôi Máu! - Chương 273: Dạo Phố, Gặp Bạn Học Cấp Ba Là Tình Địch Của Cố Viêm

Cập nhật lúc: 2026-03-24 11:28:23
Lượt xem: 51

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hai con bước khỏi tiệm tóc, tâm trạng đều vui vẻ hơn hẳn, đặc biệt là Cố cứ như đổi thành một khác .

 

“Đi, đưa con đến cửa hàng bách hóa.”

 

Nói xong hai liền hào hứng xông thẳng đến cửa hàng bách hóa, trạm đầu tiên, bản năng của phụ nữ, khu vực túi xách.

 

Mẹ Cố kéo Lâm Ngưng dạo mấy cửa hàng đắt c.ắ.t c.ổ, chọn cho Lâm Ngưng mấy chiếc túi thể dùng trong các dịp khác .

 

Sau đó là cửa hàng quần áo, loại may sẵn, kích cỡ phù hợp thử xong là thể mua ngay.

 

Chọn quần áo cũng chỉ quan tâm , cần lo dễ bẩn , tiện việc .

 

Quần áo mua xong thì mua giày, cơ bản là mấy bộ quần áo thì mua mấy đôi giày.

 

Cuối cùng hai đến quầy đồng hồ, Cố chiếc đồng hồ tay cô: “Cái đồng hồ là lúc con mới gả mua cho con, nào, đổi cho con cái khác hơn.”

 

Tuy Lâm Ngưng cảm thấy cần thiết, nhưng cũng .

 

Cố những ngày xuống nông thôn trong lòng đè nén ít, khó khăn lắm mới bình phản, trở về , tự nhiên tiêu pha một trận cho , ừm, chính là tiêu dùng trả thù.

 

Đợi tiêu đủ , cũng sẽ khôi phục bình thường thôi.

 

Cho nên, hôm nay Lâm Ngưng gần như chiều theo ý Cố từ đầu đến cuối, mua gì thì mua nấy, mua bao nhiêu thì mua bấy nhiêu.

 

Vui vẻ là .

 

Mua xong đồng hồ, Lâm Ngưng tưởng rằng họ thể kết thúc , Cố kéo cô xông khu vực đồ nam.

 

Mẹ Cố: “Mua cho ba con và Tiểu Viêm hai bộ nữa.”

 

Lâm Ngưng vỗ trán: “ đúng đúng, con quên béng mất.”

 

Mẹ Cố hì hì: “Không , nhớ mà!”

 

Nói hai bước một cửa hàng đồ nam.

 

Mẹ Cố chọn quần áo cho cha Cố, Lâm Ngưng thì xem cho Cố Viêm.

 

Áo len, áo gió, quần dài, đều chọn màu sẫm một chút, kiểu dáng đơn giản sang trọng một chút.

 

Đang , phía bỗng truyền đến một tiếng kinh hô: “Đồng chí Lâm Ngưng?”

 

Lâm Ngưng đầu , thấy một đàn ông lạ mặt.

 

“Anh là?” Cô mang theo nghi hoặc hỏi.

 

Người đàn ông vẫn giữ vẻ mặt kinh ngạc đó, cô thậm chí còn bước lên một bước: “Thật sự là , nãy thấy giống, còn tưởng nhận nhầm chứ! Đồng chí Lâm Ngưng, là bạn học cấp ba của , Tống Minh Thành đây mà!”

 

Biểu cảm kinh ngạc của Lâm Ngưng suýt chút nữa rớt cả cằm, đó gượng : “A, là !”

 

Tống Minh Thành thấy biểu cảm của cô liền thẳng: “Không cần thế , nhớ thì là nhớ thôi!”

 

Biểu cảm mặt Lâm Ngưng càng thêm gượng gạo!

 

Thế nhưng, Tống Minh Thành vẫn tiếp tục: “Sao ở đây?”

 

Nói xong cũng đợi cô trả lời như nhiều điều , nhả chịu : “ kết hôn , đó còn kịp tìm xác nhận nhà chồng hạ phóng, ly hôn ! , cũng tìm lâu, nhưng mãi tin tức của , ngờ thể gặp ở đây!”

 

Lâm Ngưng dự cảm lành, tên nhãi là thích cô đấy chứ!

 

Nghĩ , một tình tiết trong góc khuất của nguyên tác liền hiện lên trong đầu cô.

 

là thật!

 

Tuy là yêu thầm, nhưng tên nhãi đúng là thích cô!

 

“Ha ha cảm ơn.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-vo-cu-doc-ac-vet-sach-gia-san-doan-truong-ngay-nao-cung-tuc-soi-mau/chuong-273-dao-pho-gap-ban-hoc-cap-ba-la-tinh-dich-cua-co-viem.html.]

 

Cô thật sự nên gì với đối tượng yêu thầm ?

 

Tống Minh Thành cô, nhớ đây là cửa hàng đồ nam, bèn hỏi: “Cậu, đây là mua quần áo cho ai?”

 

Nhìn cái sự dò xét cẩn thận từng li từng tí xem.

 

Lâm Ngưng cảm thấy cơ hội đến , thẳng: “Chồng , cùng chồng qua đây sắm sửa chút quần áo đổi cho nhà.”

 

Tống Minh Thành khi câu , ánh sáng trong mắt rõ ràng trầm xuống!

 

vẫn mang theo hy vọng hỏi : “Không , ly hôn ?”

 

Lâm Ngưng nảy sinh rắc rối, cũng chuyện nhà với liên quan, bèn : “Không chuyện đó, tin đồn ở thế!”

 

Tống Minh Thành càng thêm thất vọng “ồ” một tiếng!

 

Mở miệng còn gì đó, đột nhiên một giọng chen : “Con dâu, đây là ai thế?”

 

Mẹ Cố chạy nhanh từ bên cạnh tới, thật là, chỉ là chọn cái áo cho lão Cố một lát, bên cạnh con dâu thêm một đàn ông?!

 

Người đàn ông là ai? Trông cứ như con ch.ó Corgi, còn đeo kính, bà bây giờ thấy đàn ông đeo kính là cho một cái tát!

 

Lâm Ngưng thấy Cố tới, liền giới thiệu: “Vị là bạn học cấp ba của con, Tống…?”

 

Nói một nửa, đầu : “Xin , tên gì nhỉ?”

 

Biểu cảm của Tống Minh Thành lúc thể dùng từ gượng gạo để hình dung nữa , nhưng vẫn giữ nụ tự giới thiệu: “Chào bác, vãn bối là Tống Minh Thành.”

 

Mẹ Cố lập tức là con nhà ai , “Con trai lão Tống ! Bác là dì Cố của cháu, bác và cháu đây thường xuyên đ.á.n.h mạt chược.”

 

Nói xong sang giới thiệu với Lâm Ngưng: “Vị là vợ của Cố Viêm nhà chúng , theo lý cháu gọi một tiếng chị dâu đấy, ngờ các con là bạn học.”

 

Tống Minh Thành đổi biểu cảm kinh ngạc bà, buột miệng thốt : “Cậu gả cho Cố Viêm nhà họ Cố?”

 

Lâm Ngưng gật đầu.

 

Mẹ Cố ở bên cạnh biểu cảm lạnh lùng, “Sao thế, giọng điệu của Tiểu Tống, Cố gia chúng gả ?”

 

Tống Minh Thành theo bản năng cúi đầu tạ , “Không, cháu ý đó! Cháu chỉ là, chỉ là Cố gia hạ phóng …”

 

Những lời còn , mà về phía Lâm Ngưng.

 

Mẹ Cố lúc vui, nhưng mặt vẫn chút nào, liền với : “Hầy! Chuyện đó là lịch cũ bao nhiêu năm .”

 

Nói câu , khóe miệng Lâm Ngưng khống chế giật giật, còn bao nhiêu năm, bấm đầu bấm đuôi đến một năm.

 

Mẹ Cố vẫn đang : “Nhà họ Cố chúng hãm hại nên hạ phóng. Lúc đó con trai bác, Cố Viêm của cháu vì liên lụy đến chị dâu cháu nên thủ tục ly hôn với chị . chị dâu cháu là trọng tình trọng nghĩa, kiên quyết theo Cố Viêm xuống nông thôn, chăm sóc cháu trăm bề, rời bỏ, đồng cam cộng khổ, hoạn nạn , lúc mới đợi đến ngày cháu bình phản.”

 

“Đây , mới bình phản, cháu và chị dâu cháu giấy đăng ký kết hôn ngay tại địa phương, tổ chức tiệc rượu, lúc mới về Nam Thành đấy.”

 

“Anh cháu , chị dâu cháu tình sâu nghĩa nặng, thể để chị dâu cháu danh chính ngôn thuận mà theo về .”

 

“Đương nhiên , chúng cũng mới về, nhiều chuyện còn an bài xong, đợi an bài xong xuôi, cháu và chị dâu cháu còn sẽ tổ chức hôn lễ một nữa ở Nam Thành, đến lúc đó cả nhà cháu nhất định đến nhé!”

 

Mẹ Cố khoe khoang, thêm mắm dặm muối kể sạch sành sanh chuyện nhà mà Lâm Ngưng giấu.

 

Lâm Ngưng hiểu dụng ý của bà, Tống Minh Thành cũng hiểu!

 

Mặt mũi lúc đỏ lúc trắng, cuối cùng chỉ đành gật đầu lia lịa, nhận lời một câu: “Nhất định, nhất định sẽ đến.”

 

Sau đó liền viện cớ còn việc, bước chân lảo đảo bỏ chạy trối c.h.ế.t!

 

Tống Minh Thành , vẻ đắc ý mặt Cố liền thèm che giấu nữa, trong lòng hừ lạnh: Muốn l..m t.ì.n.h địch với con trai bà, cũng xem xứng !

 

Tiếp đó mắt , liền thấy con dâu đang , ánh mắt đầy ẩn ý !

 

 

Loading...