Thập Niên 70: Vợ Chồng Lười - Chương 397
Cập nhật lúc: 2026-03-14 13:38:44
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Gian phòng nhỏ là nơi để khách điện thoại, nhưng mấy năm trong quán lắp thêm hai chiếc điện thoại nữa, đặt ở phòng bảo vệ và sảnh chính, nên chiếc điện thoại trong gian phòng trở thành đồ dùng riêng của Từ Xuyên. Tuy nhiên, với sự xuất hiện của máy nhắn tin (BB), tần suất Từ Xuyên sử dụng chiếc điện thoại giảm nhiều, chỉ dùng khi gọi về nhà, ngược Trình Bảo Châu dùng nhiều hơn.
Chẳng hiểu tại , Từ Xuyên cảm thấy máy nhắn tin tuyệt vời như thế mà Trình Bảo Châu cực kỳ thích dùng.
Cái ánh mắt nhỏ , mỗi khi thấy dùng máy nhắn tin gọi điện thoại giật giật khóe miệng, mang theo chút vẻ " nỡ thẳng", khiến Từ Xuyên rợn tóc gáy, mấy gọi điện thoại đều tránh ánh mắt của cô.
Bệnh gì thế , Từ Xuyên nghĩ mãi .
Lúc mở khóa, đẩy cửa bước thì thấy giỏ rau lớn đặt đất. Còn bàn, đặt một chiếc hộp vuông vức to đùng.
Từ Xuyên bỗng nhiên cảm thấy chút thụ sủng nhược kinh, Bảo Châu nhà hào phóng thế ?
Hệ thống khá là cạn lời: `[Đồ to là hào phóng , nhỡ bên trong đựng bông gòn thì ?]`
Không nó điêu, chứ thiếu tâm mắt như Trình Bảo Châu thật sự thể mấy chuyện thiếu tâm mắt như thế lắm.
Từ Xuyên trừng mắt: "Hây! Tao Hệ thống, dạo mày ăn t.h.u.ố.c s.ú.n.g thế, chuyện chả lọt tai tí nào."
Hệ thống đắc ý, vắt chéo chân bấm xem năng lượng của , từ từ khôi phục hơn một nửa.
Không còn nỗi lo khôi phục cài đặt gốc, chuyện phiền lòng giải quyết hơn nửa, tự nhiên nó càng tâm trạng quan sát hai vị ký chủ xui xẻo hơn.
Trước Hệ thống cảm thấy tiêu đời , dù hai một lười hơn một , một thiếu tin cậy hơn một .
Cũng đúng thật, giai đoạn đầu tiến độ của họ chậm, nhưng giai đoạn tiến độ tăng cực mạnh so với các ký chủ đây của nó, nó còn chẳng dám cho hai , sợ họ kiêu ngạo... Hệ thống đoán chắc chắn họ sẽ kiêu ngạo.
`[Cậu mau xem thử !]` Hệ thống bất ngờ hối thúc.
Từ Xuyên thèm để ý đến nó, thẳng tới, nhấc chiếc hộp lên, nặng. Anh liền , chắc chắn bông gòn!
Bên trong là gì?
Là một cuốn sổ dày, đúng, là một cuốn album ảnh dày cộp.
Bìa album màu trắng gạo, bên dán một miếng sticker dễ thương — TO: Từ Xuyên yêu ~
Bên trong ba cuốn, mỗi cuốn dày như cục gạch.
Từ Xuyên ngẩn , lật mở một trang một nửa, bỗng nhiên gấp : " xem bây giờ, về nhà xem."
Sau đó cảnh giác : "Bây giờ mày cũng nhắm mắt , xem tao!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-vo-chong-luoi/chuong-397.html.]
Hệ thống:...
Tao còn ngại dám cho mày , một phần tư ảnh trong đó là do tao cung cấp đấy.
Từ Xuyên ôm hộp ngoài , chuyển chiếc hộp đựng ba cuốn album dày lên xe, đó mới lấy rau và khóa cửa.
Nhân viên trong quán thấy ông chủ , tò mò hôm nay ông chủ .
Đãi ngộ của Bảo Niên Tư Phòng Thái , vì tỷ lệ nhân viên gắn bó cũng cao.
Mở quán đến nay gần mười năm, Bảo Niên Tư Phòng Thái sớm trở thành "trần nhà" của các quán tư phòng thái trong mắt dân thủ đô. Tiền đủ thì ăn Đại Bảo Niên, đủ thì ăn Tiểu Bảo Niên, đây là câu cửa miệng của ít thực khách sành ăn.
Ví tiền của Từ Xuyên ngày càng dày, lương của nhân viên bên cũng tăng tăng. Rất nhiều nhân viên ở quán từ lúc mới mở, hiện giờ quán cứ cách hai năm tuyển là vì một bộ phận nhân viên cũ đề xuất sang quán mới, họ ở Đại Bảo Niên lâu như , sang Tiểu Bảo Niên quản lý là dư sức.
Có một nhân viên cũ cầu an , vẫn ở quán ăn quen thuộc. Họ sớm thiết với Từ Xuyên, điều cũng dẫn đến khí việc của nhân viên trong quán thoải mái, rảnh rỗi thường tụ tập tám chuyện về ông chủ.
Nhân viên mới đến vài tháng tò mò: "Ông chủ gì thế nhỉ, thường xuyên lấy rau từ quán mang ?"
Còn các nhân viên cũ qua mấy năm quan sát, đối chiếu với , sớm thấu hiểu chuyện.
Có : "Năm nào cũng ngày , thêm hai năm nữa là ngay."
Nhân viên mới đầy thắc mắc, giải thích: "Bên cạnh là quán của bà chủ chúng , đây là hai vợ chồng tụ tập đấy. Để đếm xem hôm nay là ngày gì..." Nói đó kẹp cây chổi nách, đó xòe ngón tay đếm nghiêm túc, mới vỡ lẽ định thì khác cướp lời: "Kỷ niệm ngày cưới, ôi dào, sẽ quen thôi."
Thời buổi chẳng mấy ai tổ chức kỷ niệm ngày cưới, cũng từ ngạc nhiên lúc đầu đến giờ dần dần chấp nhận.
Thậm chí còn tính toán rằng tâm trạng ông chủ hai ngày nay chắc sẽ , tranh thủ thời cơ, trong mấy ngày xin thêm cho hai món, chắc là khả năng đấy nhỉ?
Trước Từ Xuyên ăn lớn, đồ cũng đào tạo xong, chỉ thể tự bận rộn trong bếp .
Hiện giờ buông tay, mỗi tháng chỉ ở trong bếp mười ngày, hứng lên thì , mệt cởi tạp dề nghỉ.
Điều dẫn đến việc, nhân viên trong quán những năm đầu còn thể thỉnh thoảng ăn tay nghề của Từ Xuyên. Còn hiện giờ mấy món Từ Xuyên khi nổi hứng, cho khách quen thì cũng là xong kịp bay mùi ngoài mấy tay trong bếp lương tâm chia sạch bách, chừa cho họ chút nào.
Bảo là lén ăn hết thì thôi , đằng đám nhóc con đó ăn xong còn khoe khoang hà mặt họ, thậm chí chép miệng kêu "Thơm c.h.ế.t ", tức c.h.ế.t !
Từ Xuyên đưa tầm ngắm, giống Trình Bảo Châu, đối với bệnh nhân tìm đến cửa thì ai đến cũng từ chối. Hiện giờ hiếm mời tay, nấu ăn dựa hứng thú của bản .
Anh thậm chí còn chẳng buồn thi mấy cuộc thi đầu bếp gì đó, mời ba mời bốn , Từ Xuyên mới kiên nhẫn . Năm đầu tiên giật giải vàng, năm thứ hai thứ ba vẫn là giải vàng, thấy giải vàng sắp Từ Xuyên thầu trọn hàng năm, năm thứ tư vội vàng mời giám khảo.