Thập Niên 70: Vợ Chồng Lười - Chương 393

Cập nhật lúc: 2026-03-14 13:38:40
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trình Bảo Châu vuốt tóc, nhận mệnh!

"Tiểu Quy gì?" Trình Bảo Châu hỏi.

"Cháu chẳng gì cả, chỉ ườn hưởng thụ." Cậu . Từ còn là từ miệng Trình Bảo Châu, dạo Trình Bảo Châu mời tham gia cái hội giao lưu đông y gì đó, tham gia liền ba ngày, đó cô thấy giường là .

Trình Bảo Châu: "... Ơ, ước mơ tầm thường, cháu chí hướng, nhưng tiền đề của việc ườn là cơ sở kinh tế của cháu đủ để chống đỡ cho cháu ."

"Thế thể mệt mà kiếm nhiều tiền ạ?" Mắt Tiểu Quy tràn đầy sự tò mò trải qua sự vùi dập của xã hội. Cậu nghĩ, đến lúc đó vài năm, tận hưởng cuộc sống!

Biểu cảm của Trình Bảo Châu phức tạp: Mợ cháu cũng đây!

Ước mơ của cháu chính là ước mơ của mợ!

Cô thuận tay rút một cuốn "Luật Hình Sự" Hổ Đầu để quên ở nhà cuối tuần , bực bội : "Cách mệt mà kiếm nhiều tiền, đều trong cuốn sách cả. Sau mà xảy chuyện gì, thì để Hổ Đầu cháu tự tay còng cháu . Cũng , tặng Hổ Đầu cháu một cái công lao, bác gái cả cháu đảm bảo cảm ơn cháu."

Tiểu Quy:...

"Thôi , thì chuyên ngành nào nhẹ nhàng chút ạ, nhất việc, dầm mưa dãi nắng. Anh Hổ Đầu giờ cứ như Châu Phi . Mấy tuần đến nhà cháu, bác gái trong đại viện nhà cháu còn hỏi cháu, nhà cháu họ hàng da đen ."

Cậu bàn đau đớn từ bỏ.

Trình Bảo Châu hừ hừ, câu cháu dám với bố cháu , giấc mộng tòng quân hai đời của dượng Lý tan vỡ con trai cả , chính dượng cũng thể đưa loại con trai quân đội mất mặt.

Lịch sử diễn biến tâm lý của dượng Lý tuyệt vời lắm! Giai đoạn một là giai đoạn tràn đầy tự tin về việc con trai quân đội, dù con trai từ nhỏ lớn lên trong quân đội, ngày nào cũng chạy bộ, lúc còn xách huấn luyện.

Giai đoạn hai là Lý Tiểu Quy quá nghịch, dượng Lý trong cơn phẫn nộ chuyển sang giai đoạn gửi gắm hy vọng quân đội. Quân đội rèn luyện con mà, quân đội chịu khổ mới .

Giai đoạn ba, chính là hiện tại. Con trai phế quá, dượng căn bản ngại dám tống , dượng thể với quốc gia với đảng, với đồng đội với bộ quân phục ...

Thế là, đặt ánh mắt lên con trai út nghịch như khỉ, Chu Việt và An An tự nhiên .

Dượng Lý lải nhải Chu Việt là con trai cả của đồng đội, là đứa con duy nhất đồng đội từng thấy, gánh vác gia đình đồng đội, thể đưa . An An là con út, từ nhỏ thấy mặt cha, càng đáng thương, cũng thể đưa .

Dượng ở đó nghiên cứu, Trình Bảo Châu cũng nghiên cứu nửa ngày, thôi thì văn học ! Lý Tiểu Quy cháu chẳng thích sách , nhiều .

Đây là một chuyên ngành lớn, Trình Bảo Châu một nữa chứng minh trình độ điền nguyện vọng của cô quả thực là hạng nhất, cuối cùng giúp Lý Tiểu Quy hữu kinh vô hiểm đậu một trường đại học mà ở đời cũng coi là 211.

Chị cả và dượng Lý đều vô cùng hài lòng, còn Trình Bảo Châu nhớ tới nhà họ còn ba đứa trẻ nữa thì than ngắn thở dài.

Sau đó, Tiểu Cốc thi , chị dâu cả lôi về nhà học .

Đứa bé tố chất thể lắm, hôm thi đại học thế mà đau bụng, Lý Thúy Phân vốn còn ôm hy vọng, nhưng khi trượt bảng Lý Thúy Phân vội giận đau lòng, lúc đó suýt chút nữa thì ngất , may mà Trình Bảo Châu đang ở quê châm cho hai mũi mới tỉnh .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-vo-chong-luoi/chuong-393.html.]

Thôi, học .

nguyện vọng Chu Việt đăng ký đậu, nguyện vọng của thực chẳng liên quan gì đến Trình Bảo Châu, trong quá trình đăng ký, Chu Việt bày tỏ thể tự quyết định chủ.

Ê! Phải thế chứ!

Nguyện vọng là tự !

Trình Bảo Châu thấy thế thì vui vẻ buông tay quản nữa, đó đứa trẻ ngoan đ.â.m cho cô một lỗ thủng to tướng.

Hóa âm thầm đăng ký trường quân đội, dạo đó dượng Lý và Từ Vân bận, đợi thẩm tra lý lịch , dượng Lý và Từ Vân suýt chút nữa thì thở nổi.

"Tiểu Việt , con thế bảo dượng gặp bố con đây." Dượng Lý sắp lau nước mắt , dượng đưa con trai , con trai đồng đội .

Chu Việt : "Dượng yên tâm, bố con chắc chắn càng vui hơn."

Dượng Lý sắp đau tim, Chu Việt thành tích , điểm thể trường ở thủ đô. Cứ ở thủ đô, việc cũng ở thủ đô, dượng mua cho cái nhà thành gia lập nghiệp, bao.

Chu Việt sự theo đuổi của riêng , khi , cùng dượng Lý uống rượu cả đêm, ngày hôm , tự máy bay .

Hôm đó Trình Bảo Châu lái xe tiễn , kéo một cái vali lớn: "Đây là các loại sốt và thịt khô , còn mật ong hoa quả khô ở quê gửi lên, đừng từ chối, mợ giúp con ký gửi ."

Chu Việt bất lực: "Có nhà ăn mà..."

Trình Bảo Châu ngắt lời: "Ai chẳng trường học đều nhà ăn, nhưng đó chẳng cơm nước nhà ăn ngon !"

Từ Vân cũng gật đầu, Bảo Châu với chị Từ Xuyên đồ ăn, chị liền thức mấy đêm đan hai cái áo len và găng tay, nhỡ trời lạnh, quần áo bên gửi đến thì .

Chàng trai cao mét tám tám, lúc cảm động đến đỏ hoe mắt.

Trình Bảo Châu thầm nghĩ con đừng , cái mặt của con thể ngôi đấy, thế mà như hoa lê dính hạt mưa, con nỡ mà là mợ nỡ.

Ba vẫy tay, Chu Việt xoay rời .

Đây là cuối hè năm 90, tại sân bay thủ đô, Chu Việt lao con đường đời .

Trên đường về, Trình Bảo Châu an ủi Từ Vân: "Giờ là thời đại nào , là thời đại thông tin hóa mà, đào tạo binh lính thông tin hóa. Còn , còn lính kỹ thuật mà!"

Từ Vân tiếng địa phương: "Mấy cái đó đều là lính chiến trường đấy."

Trình Bảo Châu:... Được hiểu lắm, cô ngậm miệng.

 

 

Loading...