Thập Niên 70: Vợ Chồng Lười - Chương 389

Cập nhật lúc: 2026-03-14 13:38:36
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

" đấy!"

Nói xong, Trình Bảo Châu dắt con gái lớn cổng.

Cổng trường là cổng sắt lớn, bên cạnh cổng sắt phòng bảo vệ. Vào cổng là một đất trống nhỏ, giữa đất trống một cây đa lớn. Cây đa vốn dĩ ở đây, vì tuổi cao, cũng mạo di dời c.h.ặ.t bỏ.

Vòng qua cây đa, lên bậc thang thoai thoải một ngã ba, thẳng là sân thể d.ụ.c lớn, rẽ trái một gian nhà cấp bốn diện tích lớn, đây là nhà ăn, nơi cho học sinh thôn khác ăn trưa.

Hai con thẳng, đến sân thể d.ụ.c liền thể thấy tòa nhà dạy học mới tinh.

Con gái lớn trố mắt, ngạc nhiên : "Màu đỏ, còn mới hơn trường chúng con!"

Thì chả thế, mới xây xong mà!

Sân thể d.ụ.c rộng rãi, chu vi tiêu chuẩn bốn trăm mét. Hai bên còn một lối , lúc bên lối dựng từng hàng bảng thông báo.

Lối nối liền nhà vệ sinh lớn và tòa nhà dạy học, qua lối , họ đến chân tòa nhà dạy học.

Dưới chân tòa nhà dạy học một bãi cỏ mọc xanh , xuống châm m.ô.n.g, còn mấy cây hoa quế, và tảng đá khổng lồ .

Trình Bảo Châu nuốt nước bọt, thầm nghĩ thảo nào Từ Xuyên mệt như ch.ó, tảng đá đúng là to thật.

Tảng đá rõ ràng là một hòn đá hai tác dụng, chỉ trừ tà, bên còn khắc chữ.

Không chữ trừ tà gì, mà là hiệu huấn (phương châm của trường).

Hiệu huấn trường tiểu học thật sự thể phức tạp, học sinh tiểu học hiểu .

Hồi đó bí thư gọi điện đến hỏi Từ Xuyên, Từ Xuyên như nhận nhiệm vụ to tát lắm, thức trắng đêm lật sách. Như năm xưa đặt tên cho con gái lớn , tối nay quyết định xong, sáng mai bác bỏ, nửa tháng vẫn chốt .

Anh cực thích cổ văn, nhưng chẳng nhận thức tỉnh táo về bản . Từ "Luận Ngữ" xem đến "Đạo Đức Kinh", xem hai trang là nheo mắt buồn ngủ gật gà gật gù, Trình Bảo Châu cạn lời.

Trình Bảo Châu lúc đó đảo mắt, rút sách của : "Thôi ông tướng! Đều đại đạo chí giản, học sinh tiểu học e là ngay cả ý nghĩa của 'đốc hành tích vi' còn chẳng hiểu, gì đến một câu cổ văn kẹp ba chữ lạ hoắc."

"Thế em , hai hôm bảo em đến, em chê phiền." Từ Xuyên tủi .

Trình Bảo Châu chột gãi mặt: Khụ khụ, lúc đó em nghĩ mà?

mà, cô nhướng mày, giờ nghĩ .

Chỉ thấy, cô cầm b.út phóng khoáng lên giấy trắng: " yêu nước; tự tin; trung thực; cầu tiến."

Từ Xuyên: "... Chỉ thế thôi?"

Trình Bảo Châu trừng mắt : "Ừ đấy, nào? Đây là ngôi thứ nhất, học sinh tiểu học dễ nhập vai!"

Anh còn khinh thường nữa cơ đấy, cô thấy dùng đủ loại từ ngữ hoa mỹ, cũng bằng câu đơn giản.

Được , Từ Xuyên còn gì để , cứ thế .

Anh mà dám câu gì chê bai, nửa tháng tiếp theo e là chẳng yên .

Hiện tại, tảng đá lớn , khắc bốn câu đó, còn dùng sơn đỏ tô một lượt, bắt mắt cực kỳ.

Trình Bảo Châu lập tức ưỡn n.g.ự.c, tự hào hết sức!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-vo-chong-luoi/chuong-389.html.]

Không thấy dòng chữ nhỏ hiệu huấn ?

"—— Người sáng lập: Trình Bảo Châu!"

Cả tòa nhà dạy học dài, xây thành hình chữ L góc tù, từ chỗ ngoặt thể chia thành hai phần trái .

Bên trái dài hơn, mỗi tầng bốn phòng học, hai cầu thang.

Tầng một là lớp một lớp hai, văn phòng giáo viên và phòng sách cho khối lớp nhỏ, qua điều tra thống kê, mỗi khối một phòng học là đủ.

Rẽ qua chỗ ngoặt, bên ngắn hơn, phòng học tương đương nhưng diện tích nhỏ hơn, hơn nữa cầu thang chỉ một. Lần lượt là phòng dụng cụ thể d.ụ.c, phòng y tế bác sĩ, phòng âm nhạc và phòng khoa học.

Trình Bảo Châu ngay từ đầu sức đề cử một phòng khoa học, gì khác, axit bazơ phenolphtalein, cân tiểu ly và kính lúp cũng chứ đúng ?

Từ Xuyên khá khó xử, cần thiết ?

Trình Bảo Châu gật đầu mạnh, thật sự .

Có đôi khi, chỉ thiếu một tia sáng như .

Đối với trẻ em nông thôn, chúng thiếu tiết lao động, thiếu tiết thủ công, cũng cần du xuân du thu.

Chúng chỉ cần thấy phản ứng hóa học nho nhỏ, thấy hình ảnh qua lỗ nhỏ đơn giản.

Sức hấp dẫn của khoa học tuyệt vời, con gái lớn hồi đó thấy phản ứng trung hòa axit bazơ ở cung thiếu nhi hét lên "a a a" loạn xạ, Trình Bảo Châu vẫn luôn nhớ kỹ.

Lúc đó mắt con bé bùng lên ánh sáng mãnh liệt, rực rỡ như trời đêm, sáng cực kỳ!

Con gái lớn khi cô hun đúc nửa vời thì thích đông y, khi thấy thí nghiệm hóa học trung hòa axit bazơ đơn giản như thì thích hóa học.

Cuối cùng, con bé lơ mơ với Trình Bảo Châu yêu thích hóa thực vật.

Trình Bảo Châu lúc đó con gái khoa tay múa chân hớn hở với như , quả thực kinh ngạc.

Vỗ tay bép bép, giỏi lắm Từ Hảo Ngưu!

Mục tiêu , chí hướng !

Vừa đông y hóa học, hai cái cái nào cũng là con bài chủ chốt khiến con học đến bi t.h.ả.m.

Còn nữa, đây chẳng là ngành d.ư.ợ.c ? Trong chuyên ngành hình như bao gồm hóa thực vật. Trình Bảo Châu đưa tay đếm sơ qua chương trình học của khoa ở trường , là tiết hóa học!

Mẹ kiếp, con cái nào cũng dám đụng sâu, con thế mà định chuyên sâu, theo hướng nghiên cứu khoa học...

Biểu cảm của Trình Bảo Châu khi vui vẻ lúc đó chút phức tạp, vỗ vai con gái, trầm trọng : "Con cố lên, hiểu đừng hỏi ."

Mẹ con cũng là kẻ nửa mùa, để duy trì hình tượng trí tuệ thông minh, tiện và khả năng cao là từ chối trả lời câu hỏi của con.

Quay chủ đề chính.

Tầng một xem xong, thế tầng hai thì ? Con gái lớn chạy bịch bịch bịch đầy phấn khích lên , bên trái là lớp ba lớp bốn, phòng sách khối lớp trung, phòng lưu trữ.

Bên là ký túc xá giáo viên nam, chỗ ngoặt cửa sắt ngăn cách. Cũng bốn phòng, mỗi phòng đối với ký túc xá mà là khá lớn, thế mà ngăn hai phòng nhỏ một phòng khách một vệ sinh và ban công.

 

 

Loading...