Thập Niên 70: Vợ Chồng Lười - Chương 385
Cập nhật lúc: 2026-03-14 13:38:32
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vì chùa ở nơi núi sâu, năm xưa hương hỏa cũng coi như thịnh vượng, chiến loạn nổi lên khắp nơi, chùa cũng dần hoang phế, chỉ còn vài nhà sư lánh nạn.
Mấy chục năm , vì chùa ở xa xôi hẻo lánh, quanh năm tu sửa, đợi đến khi lứa nhà sư cuối cùng trong đó qua đời, thì chẳng còn ai bộ hơn một tiếng đồng hồ đến đó nữa, ngôi chùa Vân Thanh Tự chẳng mấy ai để ý mới thoát một kiếp nạn.
Lúc đó Trình Bảo Châu đang trò chuyện với bí thư Từ ông nhắc đến ngôi chùa , liền vội vàng đề nghị: "Chú , ngôi chùa chú nhất định bảo tồn cho kỹ nhé! Tu sửa thì tu sửa, tuyệt đối đừng đổi kết cấu!"
Trong ký ức của nguyên chủ thế mà ngôi chùa , Trình Bảo Châu sống ở thôn Lão Khanh mấy năm cũng từng đến, đủ nó ẩn kỹ đến mức nào.
Bí thư rít t.h.u.ố.c sòng sọc, thắc mắc hỏi: "Tại ? Chúng cũng cách nào đổi , ngôi chùa vì giấu kỹ quá, chẳng mấy ai còn nhớ đến, cho dù tu sửa, lên huyện xin kinh phí e là cũng duyệt."
Đường lên núi khó bao! Con đường mòn ruột dê đó, cũng là do dân làng mấy chục năm gần đây đào măng mới dẫm thành đường.
Giờ đường, cũng là vì chỗ đó thể khai khẩn vài mảnh đất để trồng cây ăn quả, nếu họ cũng chẳng nghĩ đến chỗ đó.
Cầu thần bái phật thể đến ngôi chùa mới xây ở công xã, cùng lắm thì gần thôn cũng miếu thổ địa và miếu sơn thần, ai phí nửa đôi giày chạy đến Vân Thanh Tự chứ.
Trình Bảo Châu: "..."
Ơ, nếu đúng là cổ tự ngàn năm, thì kiến trúc trong cổ tự thời Đường thì cũng là Ngũ Đại Thập Quốc hoặc Bắc Tống, chú thật là vô tư quá.
Từ Xuyên thì từng , năm xưa khi bà nội còn sống, từng lải nhải rằng ngôi chùa linh, đặc biệt là cầu cho trẻ con học hành linh, là văn phong hưng thịnh. Bà nội còn lầm bầm vài câu, lên núi cúng bái, nhưng cuối cùng vì đường khó , trong nhà cũng chẳng lễ vật gì để cúng, nên chuyện cứ thế cho qua.
"Là thời Đường đấy." Từ Xuyên , "Anh em đang nghĩ gì, chỗ chúng non xanh nước biếc, nếu giữ gìn , khu du lịch cũng tuyệt."
Từ Xuyên tuy đến giờ vẫn hiểu lắm tại bỏ đống tiền về quê ngắm non nước, nhưng hiểu thế giới của tiền thời gian thì khó mà nắm bắt, đừng cố hiểu, vì sẽ mãi mãi hiểu nổi .
Bí thư mà lọt tai tai , hút xong t.h.u.ố.c, gõ gõ đầu tẩu t.h.u.ố.c: "Nếu đường thì chúng luôn con đường đó, đến lúc đó bà con vận chuyển hàng hóa cũng tiện."
Được thôi, Trình Bảo Châu và Từ Xuyên đều tán thành.
Dù chú trồng cây ăn quả đào măng, thì cũng xe lên đúng ?
Cho nên lúc , khi bí thư Từ đề xuất chuyện , đang sưởi ấm cũng nhao nhao gật đầu đồng ý.
Chỉ là như , khối lượng công việc sẽ tăng lên.
Sau khi thảo luận, cuối cùng quyết định con đường sẽ bắt đầu từ cổng lớn Vân Thanh Tự, qua rừng tre và khu rừng sắp trồng cây ăn quả, đến trong thôn Lão Khanh, cuối cùng từ thôn Lão Khanh đến công xã.
Hỏi lợi gì?
Làm chỉ thuận tiện cho việc vận chuyển nông sản như măng, trái cây , mà khi xong, thôn Thượng Cương và hai thôn thuộc công xã bên cạnh thể tự một đoạn đường, nối với con đường của thôn Lão Khanh, rút ngắn đáng kể cách giữa các thôn.
Giao thông thuận lợi, giao lưu chẳng cũng thuận lợi theo ?
Đông qua xuân tới, hoa nở ấm áp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-vo-chong-luoi/chuong-385.html.]
Khi tuyết đông tan chảy, công trường ở thôn Lão Khanh bắt đầu khởi công.
Công trường trường học cần dùng đến máy xúc nữa, máy xúc bắt đầu dùng cho việc đường.
Dân làng bắt đầu từ con đường từ thôn Lão Khanh đến công xã , bí thư Từ quyết tâm con đường lớn đủ cho hai xe song song, nên mở rộng đường nhiều.
Tròn một tháng trời, con đường đào xong.
Sau đó là đào đường đến Vân Thanh Tự, còn họ khi sửa xong đường trong thôn, thì bắt đầu sửa sang con đường đào xong.
Trong thời gian đó Từ Xuyên gọi nhiều cuộc điện thoại về, bí thư Từ dạo việc việc cũng thích trao đổi với , cộng thêm Từ Xuyên cũng liên hệ với nhà máy rượu công xã, thực tháng tiền điện thoại của cửa hàng họ tăng vọt.
Nửa năm , tại thủ đô.
Mùa hè năm 87 nóng bằng năm, con gái sắp lên lớp năm , Trình Bảo Châu con bé thoải mái, cũng chỉ thoải mái hai năm nay thôi, nên năm nay khi về quê, Từ Xuyên mới đồng ý đưa con gái theo.
Từ Xuyên : "Con cứ ở nhà cô , cô bảo thể tìm giáo viên kèm cặp cho con."
Lời , con gái lớn lập tức đỏ hoe mắt, nước mắt lưng tròng sắp rơi xuống.
Trình Bảo Châu cạn lời, cần thiết , thi cuối kỳ cũng lắm mà, kiến thức lớp sáu cũng cần thiết học .
Con gái lớn thấy vẻ dễ lay chuyển, vội vàng ôm cánh tay Trình Bảo Châu nũng: "Mẹ ~ con về quê, về quê thăm ông bà nội!"
Giọng luyến láy, thể trực tiếp kéo lên sân khấu hát kinh kịch!
Khi con gái ngày càng lớn, Trình Bảo Châu đúng như suy nghĩ năm xưa, quả nhiên trở thành hiền từ.
Quan trọng là cô cũng nghiêm khắc , vì những tật con gái , cô đa phần đều .
Cái ... cô thể giả vờ như chuyện gì, tiêu chuẩn kép mà dạy dỗ đúng ?
Hiền từ riết cô cũng sửa nữa.
Hai con cứ như hai chị em, đáng thương Từ Xuyên, Từ Xuyên cảm thấy như chuyện gì xa lắm, lúc đang lương tâm lên án...
"Được , sợ hai !"
Từ Xuyên phất tay, suýt chút nữa thì trợn trắng mắt.
"Yeah yeah yeah!" Con gái lớn vui sướng nhảy cẫng lên, chụt một cái hôn Trình Bảo Châu, chụt một cái hôn Từ Xuyên, hớn hở chạy ngoài tìm Tú Tú chơi.
"Con cái kiểu gì thế ." Từ Xuyên bất lực, đầu nghiêm mặt Trình Bảo Châu, "Mẹ hiền con hư."