Thập Niên 70: Vợ Chồng Lười - Chương 384

Cập nhật lúc: 2026-03-14 13:38:31
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Về chuyện học hành, cả học hành bình thường, thầy giáo theo thành tích hiện tại, thi đại học nguy hiểm. Anh rể Lý dạo cũng quản nó c.h.ặ.t, thực sự tống con trường quân đội, để mài giũa cái thói hư tật .

Còn đứa thứ ba và thứ tư thành tích nát bét, hai em ngày nào cũng như hình với bóng, theo lời thầy giáo : Hai đứa cứ như một con sói một con beo, chuyện cùng , hình phạt cùng chịu, đ.á.n.h cùng đ.á.n.h, nghĩa khí cực kỳ!

Việc Từ Vân và rể Lý dăm bữa nửa tháng thầy giáo gọi lên chuyện, yêu cầu đối với hai đứa cũng như nước ấm nấu ếch, ngày càng thấp xuống.

Chu Việt thành tích nhất ngoài dự đoán, thậm chí còn thể kèm cặp cho Lý Tiểu Quy học lớp , Tiểu Quy thế mà cũng thấy đỏ mặt. Cậu là đứa ít cần lo lắng nhất, ngược còn thể giúp bạn lo lắng cho khác.

Lại đến Tú Tú nhà chị Phượng Hà, vẫn nội tâm, tính cách khá lề mề, là kiểu ăn bữa cơm cũng mất cả tiếng đồng hồ, chị Phượng Hà là nóng tính suýt chút nữa thì c.h.ế.t vì vội.

May mà thành tích con bé tệ, Trình Bảo Châu liền : Tính tình nước đến chân mới nhảy của Tú Tú, quả thực là đo ni đóng giày cho nghề giáo viên. Giáo viên mà, trái tim sắt đá thì học sinh chọc cho tức đến đau tim mất.

Chị Phượng Hà tin thật, thỉnh thoảng lải nhải, bảo Tú Tú thi sư phạm.

Nào ngờ Tú Tú phản kháng dữ dội, đỏ hoe mắt chậm rãi : "Con thi, con nhất quyết thi!"

Chị Phượng Hà trừng mắt hỏi: Thế con thi gì?

Tú Tú hé răng, chọc thế nào cũng , chị Phượng Hà đó tức đến mức đập đầu tường.

Trẻ con bước tuổi dậy thì thật khó bảo, Tú Tú về phòng, cầm mô hình ô tô đặt bàn học, mắt dần sáng lên. Cô bé mở ngăn kéo, chỉ thấy trong mấy cuốn sách dày trong ngăn kéo đều kẹp mấy bản vẽ mô hình ô tô do cô bé tự vẽ.

Tú Tú nghĩ, cô bé kỹ sư. cô bé dám , ngại , sợ khác nghĩ trèo cao ngã đau.

Đêm xuống, khi hai gia đình về hết, Trình Bảo Châu và Từ Xuyên trong chăn ấm áp, sát rạt , bẻ ngón tay phân tích từng đứa trẻ.

Từ Xuyên suy tính: "Hổ Đầu , thấy nó mới hợp tống quân đội, cái tạng to lớn , cái sức ăn , chậc chậc."

Trình Bảo Châu bẻ gập một ngón tay đang giơ lên: "Giờ là phương thức tác chiến gì hiểu ? Thôi , quân đội dùng s.ú.n.g chứ dùng tay đ.á.n.h ."

Từ Xuyên : "Tiểu Cốc sức khỏe yếu, nho nhã thư sinh, thành tích bình thường, nhất thời vẫn nghĩ lối thoát nào."

Trình Bảo Châu bẻ gập một ngón tay nữa: "Tiểu Cốc lo gì chứ, tiền trong túi chị dâu cả đủ để nó mở cái cửa hàng sống an qua ngày."

Thấy Từ Xuyên định mở miệng, cô bất lực : "Anh nghỉ ngơi chút , con gái mới là đứa đáng lo nhất!"

"Sao thế?"

"Nó nghiên cứu, nghiên cứu t.h.u.ố.c."

Mắt Từ Xuyên sáng lên: "Tốt! Đặc biệt !"

"Ừ, em cũng thấy thế. Sau đó em hỏi nó con nỗ lực gì cho ước mơ của ? Nó bảo . Em bảo nghiên cứu là xin kinh phí, con thực lực, xin kiểu gì?"

"Rồi nữa?" Từ Xuyên căng thẳng hỏi.

"Rồi, nó phất tay cái rụp, : Không , con dùng tiền của nhà nước, bố tiền, bảo bố đập tiền cho con..."

Từ Xuyên bật dậy cái rụp: "Roi mây của !"

Tác giả lời :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-vo-chong-luoi/chuong-384.html.]

Nhiều năm :

Hảo Hảo: Bố chuyển tiền!

Từ Xuyên: Đứa con bất hiếu!

(Đùa chút thôi ~)

Thôn Lão Khanh.

"Uỳnh uỳnh uỳnh, uỳnh uỳnh uỳnh ——"

Tiếng máy xúc vang lên cả ngày lẫn đêm, nhưng dân làng chẳng hề bận tâm.

Ồn ào, nghỉ ngơi ư?

Không đời nào, họ hận thể để tiếng động vang mãi ngừng. Người nhà nông ban ngày việc quần quật, tối đến đặt lưng là ngủ, chất lượng giấc ngủ cao lắm đấy.

Kể từ khi trường học khởi công, dân làng xong việc đồng áng là chạy ngay đến công trường trường học giúp đỡ. Vì đang mùa vụ, bí thư Từ dùng tiền của thôn thuê ít công nhân về , cộng thêm sự tham gia công của dân làng và dân các thôn lân cận, tốc độ xây dựng trường học cực nhanh.

"Nhớ kỹ nhé, chất lượng là hết!"

"Trường học xây cho con em chúng , các nhất định kiểm tra chất lượng cho kỹ, tuyệt đối bớt xén vật liệu!"

"Đừng vội, đừng vội! Ây da, thời gian còn kịp mà!"

Mấy câu là câu cửa miệng của bí thư Từ, ngày nào ông cũng lượn lờ ở công trường trường học. Có lúc thì chạy lên núi, tìm khắp nơi những cây thể bứng về trồng trong khuôn viên trường.

Không chỉ bí thư Từ, mà dân nào cũng thế.

Mùa đông năm nay lạnh bằng năm, nhưng vẫn vài trận tuyết lớn.

Khi mùa đông buông xuống, tuyết trắng xóa phủ đầy, mặt đất như đắp một lớp chăn bông trắng, dân làng mới luyến tiếc ngừng công việc.

Vào đông là lúc nông nhàn.

Dân làng tụ tập trong hội trường, vây quanh đống lửa sưởi ấm, nhao nhao tưởng tượng về dáng vẻ của trường học khi xây xong.

Đợi bí thư Từ xách cái l.ồ.ng ấp nhỏ, thong thả đến hội trường, ném một tin tức động trời.

Ông dùng que củi nhỏ cháy đen một nửa khều khều lò sắt, chậm rãi : "Ra giêng chúng đường, cũng dùng máy xúc, đến lúc đó từ chỗ ngôi miếu núi thẳng đến công xã."

Ngôi miếu núi, thực xây ở lưng chừng sườn trái núi Đại Vương, từ trong thôn đến ngôi miếu một con đường mòn ruột dê cỏ mọc um tùm. Nghe các cụ cao niên trong thôn kể , năm xưa dịp lễ tết, trong thôn còn xách hương đèn lễ vật lên miếu cúng bái.

Ngôi miếu thực là một ngôi cổ tự, lịch sử cả ngàn năm. Trong chùa còn một cây ngân hạnh, huyện chí ghi chép cây ngân hạnh là do trụ trì đời nào đó rõ của chùa tự tay trồng hơn tám trăm năm .

Vị trụ trì từng cứu tế dân chúng huyện thành đến chùa tránh lũ khi nước lũ ập đến, dùng lời trong huyện chí mà thì là công đức vô lượng, vị trụ trì đó viên tịch gốc cây ngân hạnh, cây ngân hạnh cũng trở thành "thánh thụ" của ngôi chùa.

 

 

Loading...