Thập Niên 70: Vợ Chồng Lười - Chương 376

Cập nhật lúc: 2026-03-14 13:38:22
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hơn nữa, Dược Thiện Quán của cô cũng là do cô thiết kế, cũng nhận nhiều lời khen.

Trình Bảo Châu quên mất, Dược Thiện Quán của cô thiết kế mất ba bốn năm, trong thời gian đó còn thỉnh giáo các chuyên gia kiến trúc. Thậm chí còn tốn đến tám trăm tích phân, treo bản vẽ lên thương thành, lách luật của thương thành hệ thống, bỏ tích phân để nhận đơn.

Cuối cùng thật sự nhận đơn, giúp sửa đổi điều chỉnh một chút bản thiết kế của Trình Bảo Châu, treo lên, cuối cùng do Trình Bảo Châu mua .

Trong thương thành hệ thống, thứ duy nhất ký chủ thể bán là thành quả tri thức của ký chủ, bản vẽ năm đó của Trình Bảo Châu thỏa mãn điều kiện .

Trình Bảo Châu cảm thấy thiết kế trường học chắc chắn thể khó hơn Dược Thiện Quán, nhưng lúc … haiz.

Thật khó xử, theo thiết kế của cô, tiền của Từ Xuyên đủ. nếu chỉ thiết kế một tòa nhà dạy học hai tầng, thể hiện chút cảm giác thiết kế nào.

Hệ thống: …

[Có một câu nên …]

“Vậy thì đừng .” Trình Bảo Châu chống cằm, xoay b.út , “Chúng là ai với ai chứ, lên tiếng là định . Thôi , cứ theo phương pháp kinh tế và thực tế nhất .”

Hệ thống nghẹn lời.

Trình Bảo Châu thở dài, nghĩ đến những ngôi trường ở đời , liền vẽ một tòa nhà dạy học hình chữ nhật ba tầng giấy.

Nghĩ , dứt khoát thêm vài nét, vẽ thành hình chữ L.

Chỉ điều hình chữ L cần chín mươi độ, đến lúc đó ở chỗ góc cua ngăn , lắp một cái cổng sắt, một bên là khu nhà dạy học, một bên là ký túc xá giáo viên.

He he, quá hảo.

Hệ thống cực kỳ cạn lời.

Trình Bảo Châu quả nhiên là Trình Bảo Châu, khi thiết kế môi trường cho khác, trong lòng vẫn ý định lười biếng.

Nó dám đảm bảo, cách thiết kế của Trình Bảo Châu, tuyệt đối là tuân theo nguyên lý thiết kế “ cửa là đến thẳng đơn vị”.

Có thể dậy muộn một phút cũng dậy muộn một phút, quả thực ép thời gian đến mức thấp nhất.

Phía tòa nhà dạy học là sân thể d.ụ.c, bên cạnh sân thể d.ụ.c là nhà vệ sinh.

Trường học đông , cần thiết mỗi tầng nhà dạy học đều xây nhà vệ sinh, dứt khoát xây một cái lớn là , còn ký túc xá của giáo viên thì xây.

Bạn môi trường ký túc xá của , giáo viên giỏi đến, đúng ?

Đôi khi, khổ thật sự cần chịu.

Bên cạnh sân thể d.ụ.c còn một con dốc, lên dốc một đất trống nhỏ, nơi đó chỗ đặt bàn bóng bàn là nhất.

Sân thể d.ụ.c lớn căng một cái lưới, lắp bốn cái rổ bóng rổ. Đến đây, bóng chuyền, bóng rổ hai môn bóng lớn, cầu lông, bóng bàn hai môn bóng nhỏ đều giải quyết xong. Tiếc là, sân bãi đủ, sân cỏ, bóng đá đành tiếc nuối từ bỏ.

Trình Bảo Châu càng lúc càng nhập tâm, Từ Xuyên ở ngoài nhà nghĩ vợ chắc hết giận, liền phòng, khi phòng bên cạnh Trình Bảo Châu, xem gật đầu.

Đừng , thiết kế .

Các phòng học tòa nhà dạy học, đủ cho trẻ con từ lớp một đến lớp sáu, thậm chí học cấp hai cũng thành vấn đề.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-vo-chong-luoi/chuong-376.html.]

Trình Bảo Châu lắc đầu: “Cấp hai nhất nên xây chung với tiểu học, học sinh tiểu học đối với học sinh cấp hai luôn một sự sùng bái mù quáng, đừng để một bên thu nhận đàn em, một bên hăm hở đàn em.”

Từ Xuyên: …

“Hầy, cái em cũng nghĩ đến ?”

Trình Bảo Châu nhướng mày: “Em lợi hại lắm đấy!”

Từ Xuyên hỏi: “Vậy nếu xây cấp hai cấp ba, đặt ở ?”

Trình Bảo Châu tấm bản đồ thôn dán tường hôm qua, một lúc , dùng b.út khoanh một vòng ở phía tây thôn, một góc hẻo lánh: “Ở đây, nhưng vẫn đừng nghĩ đến chuyện , cấp hai cấp ba khác với tiểu học lắm.”

Từ Xuyên : “Anh là kẻ ngốc lắm tiền, xây ngôi trường tiểu học .”

Anh cứ thế Trình Bảo Châu vẽ xong bản thiết kế, hai ngày hai thảo luận đủ thứ, thậm chí cả con gái lớn cũng tham gia.

Cuối cùng Trình Bảo Châu treo bản thiết kế lên thương thành hệ thống, nửa ngày nhận đơn.

Chắc là vì quá đơn giản, đến một ngày, bản thiết kế xuất hiện trở thương thành.

Vị chuyên gia vô danh bụng, ngay cả nhà vệ sinh bao nhiêu hố xí cũng thiết kế xong.

Ừm… cuối cùng Trình Bảo Châu và Từ Xuyên cầm bản vẽ, về phía nhà bí thư Từ.

Tác giả lời :

Bảo Châu: C.h.ế.t tiệt, thời gian nên tồn tại thế giới !

Buổi chiều tà, từng nhà nổi lên những làn khói bếp lượn lờ.

Ánh hoàng hôn rải xuống sân của ít gia đình, trẻ con chơi đủ về nhà, tiện tay thu các loại thảo d.ư.ợ.c phơi tường nhà phòng.

Ở nông thôn, gần như nhà nào cũng nhận vài vị thảo d.ư.ợ.c thông thường.

Thảo d.ư.ợ.c phổ biến nhất lẽ là kim ngân hoa, rau sam tác dụng thanh nhiệt giải độc. Trong tiết trời nóng nực , gần như nhà nào cũng chuẩn sẵn thảo mộc. Mỗi sáng dùng bản lam căn, cúc hoa, hạ khô thảo, kim ngân hoa… nấu chung một nồi, nấu xong thì đổ một cái vại gốm lớn.

Khi mặt trời lên cao, nóng chịu nổi, những đứa trẻ lớn trong nhà sẽ ôm cái vại gốm lớn, từ nhà đồng, từ bờ ruộng đến mảnh ruộng của nhà .

Trà thảo mộc trong cái vại gốm lớn đủ cho cha đang lao động uống cả ngày. Chiều tối về nhà, những nông dân cần cù sẽ xách vại gốm về.

“Choang——”

Đột nhiên, trong nhà bí thư Từ, cái vại gốm đen trải qua ba đời lúc vỡ tan.

Chỉ thấy cái vại gốm đen sì vỡ thành mấy mảnh lớn, còn bí thư Từ thì ống quần xắn lên, chân vẫn còn dính bùn và mảnh vỡ vại gốm, mắt chăm chú Trình Bảo Châu và Từ Xuyên mặt.

Trình Bảo Châu và Từ Xuyên giật nảy , thím bí thư đang nấu cơm trong bếp cũng .

“Làm gì thế?”

Thím bí thư tức đến chống nạnh, một cái vại gốm lành lặn, để ông rơi xuống đất.

 

 

Loading...