Thập Niên 70: Vợ Chồng Lười - Chương 369

Cập nhật lúc: 2026-03-14 13:38:09
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tất nhiên thể so với những lão đầu bếp việc trong nhà hàng, nhà ăn cả nửa đời , cái thật sự so . nếu so với nhiều quán ăn vặt mới mở bên ngoài hiện nay thì hơn nhiều.

Mỗi năm họ đều đến thủ đô chơi một hai tháng, lúc rảnh rỗi, Từ Xuyên ở nhà dạy họ nấu ăn, dần dần tay nghề chẳng ngày càng hơn .

“Nào, chả viên chiên đây!”

Giang Ngọc Lan cố ý đặt món mặt Trình Bảo Châu. Trình Bảo Châu một sở thích kỳ lạ, so với chả viên thịt thì cô thích chả viên chay hơn. Món Giang Ngọc Lan là món chả viên miến mà cô thích nhất, Trình Bảo Châu ăn liền mấy viên.

Cô thích chấm chả viên với tương cà và bột ớt, bình thường cũng thể dùng đồ ăn vặt, lúc xem TV luôn ăn vài viên.

Vì thói quen của cô mà Từ Xuyên thậm chí còn tự học cách tempura.

Anh tẩm đủ thứ một lớp bột mỏng đem chiên, giống hệt món tempura mà Trình Bảo Châu từng ăn ở các nhà hàng Nhật Bản đời .

Ở quê, chả viên chỉ chiên khô để ăn, mà khi chiên còn đem hầm, hầm chung với các loại rau củ.

Khi món chả viên hầm, Từ Xuyên sẽ dùng nước dùng gà để nước cốt tạo vị, còn ở nhà thì chỉ dùng nước lọc.

hương vị cũng tệ chút nào!

Chu Việt thích món , bé vẫn còn rụt rè, so với Từ Xuyên, thích ở cạnh Trình Bảo Châu hơn.

Trình Bảo Châu bao giờ vẻ bề , cô hòa đồng với mấy đứa trẻ như bạn bè, lúc buổi tối còn lén dắt chúng ngoài ăn khuya, trèo tường leo cây gì cũng , tình cảm vô cùng sâu đậm.

Chu Việt một thói quen lạ, chỉ gắp những món ăn ở ngay mặt . Trình Bảo Châu tuy vô tư nhưng ở một phương diện cực kỳ tinh tế.

Ví dụ như, cô nhớ khi đến hiệu sách mua tiểu thuyết sẽ mua cho Lý Tiểu Quy một phần. Cô cũng nhớ đứa trẻ Chu Việt thích ăn chả viên hầm, thích những món ăn vị mặn ngọt.

Thế là, lúc cô liền múc cho một bát. Lòng Chu Việt lập tức ấm áp, cúi đầu ăn, ai thấy đôi mắt long lanh nước.

Con gái lớn thì cách xa Trình Bảo Châu, lúc cô bé thể “chư tinh củng nguyệt”, cả nhà mấy chỉ lo phục vụ một cô bé.

Giang Ngọc Lan gắp một đũa cá kho tàu, còn cẩn thận gỡ hết xương mới đặt bát cô bé. Từ Bảo Quốc múc cho cô bé một bát canh gà, cố ý vớt hết lớp váng dầu màu vàng, trông thật trong và thanh mát.

Còn Lý Thúy Phân, nghĩ Hảo Hảo thích ăn thịt bò xào cay, gắp cho cô bé một miếng thịt bò xào cay, tỉ mỉ gỡ bỏ những lát tỏi, lát gừng ẩn trong miếng thịt bò, Hảo Hảo ăn gừng tỏi.

Ngay cả Từ Hà, bác cả ít lầm lì, khi trở về buổi chiều cũng một đeo chiếc gùi nhỏ, cầm cái xẻng nhỏ, nửa lời núi đào khoai lang dại cho cô bé ăn.

“Mùng sáu tháng sáu, khoai lang chín, rằm tháng bảy, khoai lang nát!”

Dưới ánh đèn sáng trưng, Trình Bảo Châu đột nhiên .

Lý Thúy Phân ngạc nhiên: “Ối, Bảo Châu còn nhận thứ ở quê chúng ?”

Từ Xuyên : “Bảo Châu học Đông y mà, khoai lang dại ăn cho sức khỏe. Trước đây từng , giá trị dinh dưỡng của khoai lang dại cao.”

Trình Bảo Châu ngừng gật đầu, đúng là cao thật. Vì , giá của thứ ở đời cũng đắt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-vo-chong-luoi/chuong-369.html.]

Khoai lang dại giống khoai lang thường, củ chỉ to bằng ngón tay cái lớn, cũng mọc trong đất, dây khoai lang thể dùng để chữa viêm họng và các bệnh khác, công dụng lớn.

Thật kiếp từng ăn nó, lúc đó cô ở nông thôn với nãi nãi, trong thôn khi lên núi việc đào thứ đều sẽ đào về bán cho nãi nãi cô. Dây khoai lang nãi nãi cô lấy , còn quả khoai lang dại đương nhiên là Trình Bảo Châu ăn.

Mùa , núi nhiều loại khoai lang dại , nhưng thứ cũng dễ đào, Từ Hà thể đào một bát lớn như , còn rửa sạch sẽ, chắc chắn tốn ít công sức.

Con gái lớn ăn vui vẻ, miệng toe toét, nét mặt tràn đầy niềm vui.

Ở nhà tại thủ đô, cô bé bố đàn áp.

Ở quê nhà, cô bé chính là cục cưng!

Trời ạ, nghĩ ngày xưa Từ Xuyên mới là cục cưng, bây giờ đổi thành con gái lớn, Từ Xuyên con gái đắc ý vênh váo mà ghen đến đau cả răng!

Tóm , cô bé Từ Hảo Hảo sống những ngày sung sướng uống nước đưa ly, ăn cơm xới, cả vênh váo hẳn lên.

Chu Việt nhân lúc ăn tối xong, thì chuyện, thì dọn dẹp bát đũa, bèn kéo Từ Hảo Hảo một góc, thì thầm với cô bé: “Cậu kiềm chế một chút, thì sẽ ăn đòn đấy.”

Hảo Hảo vui, chu môi : “Có nãi nãi ở đây, ai dám trị tớ .”

Chu Việt cạn lời, thầm nghĩ cô bé ngốc , bố nhiều cách để trị lắm. Bà ngoại Giang ở bên cạnh lúc nơi.

Quả nhiên!

Ngay khi con gái lớn ăn tối xong, chẳng gì cả, còn la lối ở đây nóng quá, Từ Bảo Quốc dùng quạt hương bồ quạt cho cô bé mà cô bé cũng từ chối, Từ Xuyên cuối cùng cũng nổi nữa, ánh mắt u ám, trong lòng ghi một món nợ cho cô bé.

Chu Việt giỏi sắc mặt khác, vì càng thêm lo lắng. Nếu Từ tay ngay tại trận thì thôi, đằng Từ nhịn xuống, xem tính sổ .

Từ xưa đến nay, tính sổ mới là tàn nhẫn nhất.

Ăn tối xong, dọn dẹp đồ đạc, cả nhà chuyện phiếm.

Dần dần, ít trong thôn cũng đến.

Trong sân nhà họ Từ đầy , may mà sân rộng, nếu thật sự hết.

Mọi mỗi một câu, ánh đèn trong sân sáng trưng, đủ để chiếu sáng cả sân.

“Xuyên , mấy năm nay rốt cuộc ăn thế nào, mấy của Gia Lương mấy cửa hàng ở thủ đô lận.”

hút t.h.u.ố.c hỏi, bà con làng xóm chỉ tò mò, thật sự ý dò hỏi chuyện ăn.

“Haiz, cũng bắt đầu từ việc bán hàng rong thôi…”

Từ Xuyên từ chối điếu t.h.u.ố.c bên cạnh đưa, bắt đầu kể một cách khá chi tiết và ngắn gọn về sự nghiệp đầy thăng trầm của ở thủ đô.

 

 

Loading...