Thập Niên 70: Vợ Chồng Lười - Chương 366

Cập nhật lúc: 2026-03-14 13:38:05
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cuối cùng, Giang Ngọc Lan quyết định, lắp ở quê!

Một là vì Hổ Đầu và Tiểu Cốc đều học ở huyện, đặc biệt là Hổ Đầu mấy năm nay đang là thời kỳ quan trọng, thể cho nó cơ hội xem tivi chứ.

Hai là vì một nhà trong huyện thành cũng tivi đen trắng, ngược là ở quê họ, nhiều tivi trông thế nào. Cộng thêm hai ông bà ở quê nhiều ngày hơn, cho nên lắp ở quê.

Tuy nhiên kể từ khi ở quê tivi, tivi như trói chân trong nhà. Bất kể lúc nào, trong nhà ở quê bắt buộc một ở. Lần Lý Thúy Phân vì cho gà vịt ăn đến huyện thành, thực còn một nguyên nhân chính là ở nhà trông tivi.

Kể từ chuyện , Từ Xuyên , lời bố , đôi khi đều là lời ngược, thật sự thể so đo quá nhiều với già.

Xe từ từ chạy về hướng thôn Lão Khanh, xe ba bánh , hai bé cũng sợ nắng to, đặc biệt hưng phấn đông tây.

Khi Từ Xuyên và Trình Bảo Châu tỏ rõ thái độ sinh con thứ hai, Giang Ngọc Lan tìm chuyện để bà sầu não .

Chuyện sầu não đến từ gia đình con gái lớn.

Bà chỉ là một bà lão nông thôn bình thường, một tư tưởng quan niệm vẫn cũ kỹ.

Ví dụ như, bà luôn cảm thấy nuôi con trai vất vả hơn nuôi con gái. Nuôi con trai xây nhà cưới vợ cho con trai, nuôi con gái chỉ cần chuẩn một phần của hồi môn. Đợi con gái sinh con đẻ cái, chăm sóc ở cữ, nếu con gái sống khó khăn, thì bình thường bù đắp thêm chút đồ.

Nhà con gái lớn bốn đứa con trai, hồi nhỏ con đông khó nuôi, nhưng lớn lên chuyện phiền lòng còn nhiều hơn!

Giang Ngọc Lan hai ngốc nghếch phía thở dài: "Các con xem, thằng cả nhé, tuổi xấp xỉ thằng hai. Thằng ba bằng thằng tư. Nếu tuổi tác cách xa chút còn dễ , nhưng tuổi tác sát thế , gánh nặng của chị cả các con nặng bao nhiêu a?"

Quả thực, bốn đứa con trai, đều là từng đôi một.

Nếu tuổi tác cách xa, thể lo xong cho thằng cả, tích cóp tiền mấy năm lo cho thằng hai. Lo xong thằng ba, cần vội lo cho thằng tư. Hơn nữa tuổi tác con cái tách , thực mâu thuẫn cũng thể giảm bớt.

Anh em ruột thiết đến mấy, khi gia đình nhỏ của , đều dễ nảy sinh mâu thuẫn nọ.

nhiều lúc, mâu thuẫn đều do tiền mà .

Giang Ngọc Lan sầu, lúc sầu đến cả đêm ngủ , sầu đến rụng cả tóc. Thảo nào nuôi con trăm tuổi, lo chín mươi chín, họ cha , bất kể lúc nào cũng chuyện để lo lắng.

Chuyện Từ Xuyên thật sự cân nhắc đến, ngẩn , trong lòng bắt đầu suy tính.

vô tư như Trình Bảo Châu, cô hì hì: "Mẹ đừng lo lắng mấy chuyện nữa, đều sợ ít mà sợ đều, theo con thấy chị cả dứt khoát cứ tự sống cuộc sống của , cái gì mà mua nhà cưới vợ, đều để mấy đứa trẻ tự phấn đấu, vợ cũng đừng can thiệp, dựa bản lĩnh của mà sống là công bằng nhất."

Giang Ngọc Lan: "..."

Từ Bảo Quốc: "..."

Cũng chỉ hai ông bà hiểu cô con dâu Bảo Châu , nửa điểm xa, chuyện xưa nay đối việc đối . Đổi là bố chồng khác trong thôn, lúc trong lòng e là suy diễn, suy diễn xem bù đắp cho nhà con trai cả quá mức, nên con dâu út đang chỉ cây dâu mắng cây hòe c.h.ử.i .

Trình Bảo Châu còn cảm thấy chủ ý của vô cùng, trực tiếp giải quyết khó khăn.

Giang Ngọc Lan đỡ trán: "Chúng cha , tiền kiếm cho con cái tiêu thì kiếm gì?"

"Tự chơi thôi." Trình Bảo Châu hùng hồn , tiền của cô là tự tiêu, thừa mới để cho con gái cô!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-vo-chong-luoi/chuong-366.html.]

Trình Bảo Châu : "Hơn nữa, bây giờ lo lắng thế nào mua nhà kết hôn cho mấy đứa con trai, đợi cửa ải qua , còn lo lắng chị cả, lo lắng thế nào trông cháu cho mấy đứa con trai thành gia lập thất ?"

Cô càng càng hưng phấn, trừng lớn mắt : "Oa! Đến lúc đó một nhà ít nhất một đứa, ngộ nhỡ đến hai đứa, thì năm sáu bảy tám đứa trẻ..."

Trình Bảo Châu xong trừng lớn mắt, ơi, đáng sợ quá!

Con con cháu cháu, vô cùng tận a!

Tất cả trong xe: "..."

Đừng , lời của Trình Bảo Châu vẻ đáng tin, nhưng nghĩ kỹ thật sự lý.

Xong đời, Giang Ngọc Lan càng sầu hơn.

Bà nhíu mày, nghĩ đến cuộc sống con gái lớn bà trải qua tim liền đau thắt.

Từ Xuyên bất lực, vỗ vỗ tay Trình Bảo Châu, ánh mắt : Em đừng dọa .

Trình Bảo Châu híp mắt, nghĩ thầm cô vô lý!

Xe từ từ công xã Giang Môn, kể từ khi công xã, Từ Xuyên lái xe bắt đầu ngó khắp nơi.

Hiện tại đang là mùa nông bận, tuy xem bản , nhưng là nông dân, thể vì lúc nóng nực mà xuống ruộng chứ.

Lái qua con đường lớn hai bên cánh đồng, thu hút sự chú ý của nhiều .

"Ây da, đó là xe con ? Sao xe con xuống quê, huyện việc ?"

"Không đúng, xe con đó là xe ba bánh nhà Từ Bảo Quốc thôn Lão Khanh mà, hai thằng nhóc phía giống Hổ Đầu!"

"Ái chà! Người trong xe con là ai? Đó Giang Ngọc Lan ?"

Không xong !

Người trong ruộng thấy lời đều thẳng lưng lên, đặt tay lên trán che nắng, ánh mắt về phía con đường.

"Chẳng lẽ là Từ Xuyên nhà họ về ?"

"Có khả năng ! Tiểu Vương phòng liên lạc , tháng lúc Giang Ngọc Lan gọi điện thoại, trong điện thoại hình như chuyện Từ Xuyên sắp về. Dám tình là lúc về, cũng đúng, trẻ con trong nhà nghỉ hè mà!"

"Chậc chậc, vợ chồng Từ Xuyên bao nhiêu năm về , về là vì chuyện gì?"

Người , cầm lấy cái cuốc và ấm nước bên bờ ruộng về nhà. Nhà đẻ cô ở ngay thôn Lão Khanh, nghĩ thầm xách nửa giỏ trứng gà về nhà đẻ xem náo nhiệt.

Trong lúc chuyện, mấy cũng vội vàng về.

 

 

Loading...