Thập Niên 70: Vợ Chồng Lười - Chương 345

Cập nhật lúc: 2026-03-14 13:37:44
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bạn nhỏ Từ Hảo Hảo rũ vai về nhà, lúc đầu Tiểu Ái còn ở cùng cô bé, đó Tiểu Ái yên, tìm các bạn nhỏ khác chơi.

Lâm Thiên Hòa bậc cửa cùng cô bé, cô bé chê phiền, nhăn mặt dùng tay bịt tai chú chuyện.

"Hây, con bé qua cầu rút ván ."

Lâm Thiên Hòa đó bà cụ Lâm sai mua thức ăn, thế là cũng mất.

Cô bé chỉ thể cô đơn lẻ loi bậc cửa, đáng thương về hướng đầu ngõ.

"Vượng Tài, bố còn về."

Cô bé tủi , xoa đầu Vượng Tài, Vượng Tài ngoan ngoãn bên cạnh cô bé.

Chó con , thể rời xa chị.

chạy đầu ngõ xem , nhưng vài bước đầu về, thể rời xa chị.

Vượng Tài nuôi , thể đấu với bọn buôn , nay vẫn thể đ.á.n.h với một đàn ông to lớn. Nó hung dữ lên, đừng một đàn ông, cho dù là hai đàn ông mặt nó cũng sợ.

Quan trọng là trong ngõ qua kẻ đều là hàng xóm, khi trải qua chuyện bọn buôn , lạ cầm bao tải đến đều chằm chằm. Mà đồn công an vốn ở phố bên cạnh cũng chuyển đến đầu ngõ , trong ngõ đến mấy chú công an. Bên cạnh còn là nhà Lâm Thiên Hòa, cộng thêm Vượng Tài cũng ở đó, hai vợ chồng mới yên tâm ngoài.

Trình Bảo Châu và Từ Xuyên về đến nhà khi mặt trời lặn, mùi thơm cơm nước bụng kêu vang.

"Mẹ——"

Con gái lớn thấy xe đạp, vội vàng dậy chạy về phía vợ chồng họ.

"Ái chà chà! Sao ."

Trình Bảo Châu xuống xe, khó khăn bế cô con gái lớn sáu bảy tuổi lên.

"Lần về muộn thế !"

Con gái lóc tỉ tê, ngừng lên án họ về quá muộn, cô bé quá lo lắng.

"Được , xin cục cưng."

Trình Bảo Châu lập tức xin , về đến nhà, hai vợ chồng đặt con gái ở giữa, lời tặng quà nhỏ, cuối cùng cô bé cũng nín chịu yên.

Hai vợ chồng hẹn mà cùng nghĩ, thế giới hai thể , nhưng khi , gửi con gái chỗ chị Phượng Hà mới .

Ừm, cứ quyết định vui vẻ như .

màn cosplay của họ vẫn thành mà.

Vạt nắng chiều cuối cùng biến mất chốn nhân gian, một vầng trăng khuyết bầu trời xanh thẫm càng thêm sáng tỏ.

"Con ăn bít tết!"

Con gái lớn to, khi bố buổi trưa ăn đồ Tây, cô bé liền tức tối .

Từ Xuyên: "... Bít tết?"

"Vâng !" Con gái lớn gật đầu mạnh, đối với đồ Tây, cô bé ấn tượng sâu nhất là bít tết.

Từ Xuyên nghĩ thầm: Cái đất Thủ đô , tìm bít tết cho con đây?

Tuy nhiên con gái lớn chịu buông tha, dù cô bé cũng tủi , cô bé cứ ăn bít tết.

Được thôi!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-vo-chong-luoi/chuong-345.html.]

Từ Xuyên phá lệ, đầu tiên là lấy cái giỏ nắp, đạp xe đạp ngoài lượn một vòng, trong giỏ liền đựng ba hộp bít tết.

Có bít tết tự nhiên mì ý, mì ý chỉ thể mì ý sốt cà chua thông thường nhất. Mì ý xong, thì chiên bít tết. Từ Xuyên nhất thời tìm thấy chảo đá, chỉ thể dùng chảo sắt.

May mà chất lượng bít tết , cộng thêm bơ và muối biển tiêu đen, con gái lớn mang theo vệt nước mắt, cắm cúi ăn ngon lành.

"Con thích bít tết, bố cho con ăn." Cô bé hùng hồn .

Từ Xuyên nghĩ thầm, thế gian cũng chỉ mấy , thể hùng hồn trả tiền mà gọi món với .

"Được, bố thường xuyên cho con ăn."

Từ Xuyên liếc Trình Bảo Châu, khoảnh khắc ánh mắt hai chạm liền hiểu ý.

Ừm, mỗi thế giới hai về, thì bít tết cho con gái ăn.

Con gái lớn đang ăn vui vẻ, ăn xong phần của , còn chằm chằm phần của Trình Bảo Châu.

Trình Bảo Châu đẩy cho cô bé, "dịu dàng từ ái" : "Mẹ buổi trưa ăn nhiều , con ăn nhiều chút ."

Đợi , hàm ý của bít tết, sợ con ăn trôi chứ.

"Mẹ là nhất~"

Con gái lớn hì hì, giọng cũng ngọt ngào, hận thể chui lòng Trình Bảo Châu.

Đêm khuya, trời rực rỡ.

"Cạch——"

Từ Xuyên mở nắp b.út, khi rửa sạch mùi khói dầu , bắt đầu nhật ký.

"... Hôm nay là một ngày đặc biệt, đặc biệt ở chỗ thêm một từ vựng mới - cosplay. Bảo Châu , chúng cơ hội thể thử xem, mong chờ."

"Chúng đến nhà hàng Lão Mạc, hình như chút tự đại, Bảo Châu học cái của để chế ngự , câu lời thô nhưng lý thô. Nấu ăn vốn dĩ nên như , cần ngừng tiến bộ, tập hợp sở trường của ."

"... Đừng thấy Bảo Châu là vô tư, thực tâm lý mềm lòng. Cô sợ hiểu, đặc biệt gần đây đang nghiên cứu học tập kiến thức Tây y. Cô , đoán chừng vẫn là Tây y chủ, cô học . Không vứt bỏ Đông y, mà là thể dùng Đông y cũng thể dùng Tây y."

"... Nhắc đến Bảo Châu, cô hôm nay quá xa, cô giường gọi rể còn đủ, ở trong nhà hàng Lão Mạc cũng gọi, suýt chút nữa để thấy, ừm, tối nay nhân chuyện dạy dỗ cô một trận..."

Nhật ký xong, gấp cuốn sổ .

Trình Bảo Châu đang đắp mặt nạ đen sì, liếc một cái khi gấp sổ.

"Ái chà! Dạy dỗ em? Ghê gớm nhỉ!"

Cái tên Từ Xuyên , lật trời .

Từ Xuyên suýt chút nữa cô dọa giật , mỗi cô đắp cái mặt nạ , Từ Xuyên luôn chuẩn tâm lý .

"Dạy dỗ gì chứ? Em nhầm ." Anh .

Trình Bảo Châu ngâm nga hát thèm để ý đến , chiếc ghế sofa mềm mại mua từ trong hệ thống, tận hưởng cảm giác mát lạnh mặt.

Từ Xuyên bắt đầu lải nhải: "Em chú ý chút, cố gắng đừng sắm đồ đạc lớn cho trong nhà."

Chiếc ghế sofa là ghế sofa da lò xo ba chỗ , thể thể , xúc cảm khi xuống vặn, Trình Bảo Châu thích vô cùng.

Lúc đặt ở góc phòng, đoán chừng là khách quen Trình Bảo Châu "sủng hạnh".

 

 

Loading...