Thập Niên 70: Vợ Chồng Lười - Chương 337

Cập nhật lúc: 2026-03-14 13:37:22
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Con gái lớn ôm c.h.ặ.t cổ bố, khó chịu : "Con mới học lớp một mà."

Vẫn là cô bé con thể quấn lấy bố đòi cõng đây !

Cấp hai, là một từ xa vời.

Sao trời rực rỡ, ánh trăng sáng ngời chiếu rọi những nơi đèn đường phủ tới.

Nhà hát kịch mới mở cách nhà họ xa, đúng lúc ăn cơm tối xong cũng bộ nửa tiếng, thế là cả nhà họ bộ đến nhà hát kịch.

Bóng ba chồng lên , hơn mười phút con gái đòi bố cõng, kéo tay Từ Xuyên nũng ngừng.

Cô bé bĩu môi : "Trường học chiều nay tiết thể d.ụ.c, chân con mỏi nhừ bố ơi."

Từ Xuyên lay chuyển: "Thế vẫn là vận động ít quá, trẻ con quê đứa nào giống con , tập luyện nửa buổi chiều mệt đến nổi, còn đòi bố cõng?"

Trẻ con ở quê thể chạy núi ruộng cả ngày mệt, chỉ nuôi dạy như thế trẻ con mới rắn rỏi.

Trình Bảo Châu thầm thì trong lòng, cái khác , nhưng sức khỏe con gái cô tuyệt đối .

Cuối năm ngoái dịch cúm, hơn nửa trẻ con trong lớp đều trúng chiêu cảm cúm , mà con bé đừng sốt, ngay cả ho cũng ho, nước mũi càng chảy.

Cô giáo kinh ngạc : "Hảo Hảo đúng là con nghé con khỏe mạnh."

Thế là, bạn học Từ Hảo Hảo một cái biệt danh: Từ Nghé Con.

Học kỳ dần dần biến thành: Từ Trâu Trâu (Từ Ngưu Ngưu).

Có khi biến thành: Từ Hảo Trâu (Từ Hảo Ngưu).

Bạn học Từ Hảo Hảo từ chối cái biệt danh , lúc với Trình Bảo Châu còn gạt nước mắt nữa cơ, khiến Trình Bảo Châu đau lòng cực kỳ, ánh mắt "nhiều chuyện" của Từ Xuyên, đến trường học nghiêm túc đặt biệt danh cho Từ Hảo Hảo nữa.

Từ Xuyên hiểu, hồi nhỏ cũng biệt danh, còn là Từ Lười (Từ Lại Trùng) đây , gọi thì gọi thôi, đến mức đến trường học.

Trình Bảo Châu mới thèm để ý đến , lườm một cái . tác dụng lớn lắm, con gái vẫn mấy gọi con bé là Từ Trâu Trâu.

Trâu Trâu thì Trâu Trâu , bạn học nhỏ Từ Hảo Hảo dần dần chấp nhận, cô bé với Trình Bảo Châu: "Người khác gọi kệ khác, con thưa là !"

Cô bé tuy vẫn phồng má khoanh tay , nhưng rốt cuộc nữa, Trình Bảo Châu ngờ con bé thể tự từ từ nghĩ thoáng .

Bạn học Từ Hảo Trâu lúc đang "yếu ớt" lắm đây, kéo tay bố lắc lư, Trình Bảo Châu thầm đếm ngược nửa phút trong lòng, quả nhiên thời gian đến Từ Xuyên chịu nổi cái kiểu quấn của con gái!

Từ Xuyên cõng con gái đồng thời còn nắm tay Trình Bảo Châu, thấy khóe miệng Trình Bảo Châu nhếch lên, liền cô: "Em bình thường chiều con quá ."

Trình Bảo Châu cảm thấy thể tin nổi với lời của : "Là tự cõng, đổ tại em?"

Hai vợ chồng cãi ỏm tỏi, lúc kể về "Lôi Vũ", cuối cùng cũng đến nhà hát kịch. Trước khi , mua một gói hạt hướng dương ngũ vị hương và hạt bí ở cửa nhà hát.

Từ Xuyên thích hạt hướng dương ngũ vị hương, hạt bí loại vỏ mềm nhiều thịt tự nhiên là con gái lớn thích ăn.

Trình Bảo Châu bĩu môi, thầm nghĩ đây là xem kịch đấy, ai xem kịch mua đồ mang ăn như xem phim điện ảnh chứ!

Hai bố con định sẵn là tế bào nghệ thuật gì...

"Trình Bảo Châu, chỗ bán món lạ, là bỏng ngô, em ăn ?" Từ Xuyên một cô gái đeo giỏ hỏi.

"Ăn!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-vo-chong-luoi/chuong-337.html.]

Trình Bảo Châu tự vả mặt bép bép lập tức .

Cả nhà nhà hát kịch, vở kịch hôm nay là "Ngô Vương Kim Qua Việt Vương Kiếm", vở kịch hôm nay công chiếu đầu.

So với giao hưởng gì đó, kịch náo nhiệt hiển nhiên phù hợp với khẩu vị của Từ Xuyên hơn.

Nói chính xác hơn, phù hợp với khẩu vị của cả nhà họ hơn.

"Mẹ, đây là câu chuyện về Tây Thi."

Con gái lớn ăn hạt bí bố bóc cho, ghé tai Trình Bảo Châu thì thầm.

Trình Bảo Châu đang xem nhập thần, gật gật đầu, thầm nghĩ đây chính là câu chuyện về nước Ngô và nước Việt thời Xuân Thu Chiến Quốc.

Vở kịch dài, xem xong là mười một giờ đêm.

Trên đường về nhà, cái miệng nhỏ của con gái lớn liến thoắng ngừng, cô bé : "Tây Thi ngốc quá."

Từ Xuyên : "Con chỉ Tây Thi ngốc quá thôi ?"

"Nếu thì ạ?" Con gái lớn nhíu mày, cô bé còn quá nhỏ, Tây Thi ngốc ở chỗ nào, càng hiểu tình yêu nam nữ và đại nghĩa quốc gia.

Chỉ là cảm thấy, vì vài câu của khác, mà dỗ theo , việc cho thì ngốc quá.

Mẹ thường : Không thể khác bán còn giúp đếm tiền. Cô bé cảm thấy Tây Thi xinh chính là như .

"Con xem hiểu Việt Vương gai nếm mật ?" Từ Xuyên hỏi.

"Ông tại nếm mật, mật đắng lắm." Con gái lớn nghiêm túc phổ cập khoa học cho bố, "Mật rắn tính hàn, thể thanh nhiệt giải độc, nhưng mùi vị của nó đắng đắng."

"Đắng là đúng , chịu khổ mà!" Từ Xuyên thầm nghĩ vở kịch hôm nào còn đến xem , con gái xem cái gì với cái gì thế ?

"Không đúng đúng!"

Con gái sốt ruột giậm chân: "Tại chịu khổ."

"Ông là vua, chịu khổ thể đ.á.n.h bại Ngô Vương chứ?"

"Vậy ông chịu khổ là , tại ăn mật rắn, rắn mất mật còn sống , còn nữa tại còn bắt Tây Thi chịu khổ?"

Con gái lớn "dồn ép", lời khiến n.g.ự.c Từ Xuyên phập phồng, thầm nghĩ một câu chuyện ho cái đạo lý .

"Cũng chắc là mật rắn, còn thể là mật lợn mật vịt mật gà, hơn nữa con lôi Tây Thi !"

"Hừ, bố lý!"

Con gái tức giận chu mỏ, cùng bố nữa, hất tay bố chạy từ giữa bố sang phía bên của Trình Bảo Châu.

Trình Bảo Châu cạn lời, hai bố con một Tây Thi, một Câu Tiễn. Vậy cô gì, cô Phạm Lãi !

Phạm Lãi quá thông minh, so với Văn Chủng thì công thành lui còn mỹ nữ bên cạnh.

Cả nhà ba ba quan điểm, về đến nhà ai cũng thuyết phục ai.

Ánh trăng sáng tỏ, lúc ẩn lúc hiện trong mây.

 

 

Loading...