Thập Niên 70: Vợ Chồng Lười - Chương 329

Cập nhật lúc: 2026-03-14 13:37:14
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Có một thứ trong chợ rau còn mua , ví dụ như bào ngư hải sâm tươi sống, còn ví dụ như các loại nấm rau củ trồng cẩn thận trong nhà ấm.

Trong mùa đông thế , sắc thái rau ở chợ rau tính là phong phú, chất lượng cũng tính là thượng thừa.

Cũng trách Từ Xuyên đủ cảnh giác, lúc đầu chỉ tưởng ký hợp đồng với các thương lái rau là , ai ngờ Phương Chính Cường thà bỏ tiền vi phạm hợp đồng cũng hỏng danh tiếng nhà , nếu quán ăn nhà mở nửa tháng Đông chí thể lên ngôi.

Dã tâm của lớn lắm, chỗ Từ Xuyên gọi là Bảo Niên Tư Phòng Thái, chỗ gọi là Thiên Đô Tư Phòng Thái. Ngày khai trương mời mấy vị phóng viên, còn mời ngôi nào đó đến cắt băng khánh thành, tóm náo nhiệt đến mức bên Bắc Hải bọn họ đều đang thảo luận.

Đợi ngày hôm , Từ Xuyên tay cầm ba tờ báo, thì hai tờ báo đưa tin về chuyện . Trên báo , đây là quán ăn tư nhân chính tông địa đạo đầu tiên của Thủ đô!

Đánh rắm, món ăn tư nhân địa đạo địa đạo! Từ Xuyên từng chuyên hệ thống món ăn nào, mà cũng . "Đầu tiên" báo chỉ, đại biểu là " bản địa Thủ đô đầu tiên", dựa theo thời gian Phương Chính Cường năm xưa lúc mở cửa lén lút mở quán ăn mà tính, ngược thể hổ tiếng "đầu tiên".

Từ Xuyên từng ăn món nhà , thể tay nghề cũng tệ, thảo nào việc ăn cũng .

Vốn tưởng nước sông phạm nước giếng, nào chung sống hòa bình với , chỉ hất bát cơm của ăn mảnh.

Nếu Từ Xuyên quyết đoán ngay, mua một lô rau từ trong hệ thống thương thành , việc ăn ngày Đông chí của coi như treo .

Đông chí là ngày lớn, quán ăn mấy ngày đặt kín chỗ, khách hàng đều là dắt gia đình đến, gọi đều là món ngon, nếu hoặc chất lượng , danh tiếng quán ăn nhất định chịu trọng thương.

Từ Xuyên nghĩ, chừng Phương Chính Cường đều bảo phóng viên sẵn bản thảo , chỉ đợi phản hồi tiêu cực của khách hàng xong trực tiếp đăng lên thôi.

Anh nghĩ quả thực sai, cách ngày Đông chí đều qua hai ba ngày , Phương Chính Cường vẫn nghĩ thông Từ Xuyên là kiếm rau từ ?

Có thể kiếm tôm đối bào ngư tươi sống thì cũng thôi , đệt mợ ngay cả cầu gai tu hài cá đù vàng đều thể mua , hơn nữa chất lượng tệ.

Rốt cuộc là mua?

Hắn chặn đứt nguồn hàng ?

Phương Chính Cường tốn công vô ích một khoản tiền lớn mời phóng viên, kết quả Từ Xuyên tránh , quả thực tức đến ngứa răng.

Có Bảo Niên ở đó, Thiên Đô của ngày nào mới thể ngóc đầu lên?

Từ Xuyên cường thế, nhưng tuyệt đối là thù dai cộng thêm lòng hẹp hòi. Thầm nghĩ đang yên đang lành bắt nạt như , trả còn coi là bánh bao mềm.

đó, rõ chuyện nguồn hàng trong tiệm mới .

Hôm nay Từ Xuyên ngóng mấy nhà từ chỗ Phương Chính Minh, đó và Mạnh Tùng Thanh một chuyến.

Đêm tuyết, trở về nhà.

Từ Xuyên uống canh đậu xanh Trình Bảo Châu nấu, canh đậu xanh đặt bàn cơm phòng khách, trong phòng lò sưởi sờ còn nóng hổi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-vo-chong-luoi/chuong-329.html.]

Canh đậu xanh giải rượu, cô đây là Từ Xuyên hôm nay ngoài xã giao uống rượu.

Từ Xuyên tắm , tẩy sạch mùi rượu xong đến phòng con gái thăm con gái.

Cô bé con nề nếp, cặp sách vứt lung tung ghế sô pha nhỏ của cô bé, bàn học là giấy tờ lộn xộn, bên là chữ xiêu xiêu vẹo vẹo của cô bé.

Chắc hẳn khi ngủ buổi tối, Bảo Châu ở trong phòng kèm con gái bài tập, khẳng định kèm đến mức vò đầu bứt tai tâm hỏa dần lên, chừng hai con còn một trận.

, hai con cùng .

Con gái thì cũng thôi, Bảo Châu kèm đến lúc tức giận cũng sẽ òa một tiếng che mặt lau nước mắt, tủi : Em thà học d.ư.ợ.c lý học bệnh lý học d.ư.ợ.c tễ, cũng dạy nó chữ!

Từ Xuyên bỗng nhiên tiếng, mệt mỏi dần dần tan biến, dọn dẹp bàn học xong, bên mép giường con gái, cúi hôn lên má cô bé xong đóng cửa rời .

Trong phòng ngủ, Trình Bảo Châu cũng ngủ.

cô ngủ say lắm, tiếng mở cửa nhẹ nhàng của Từ Xuyên cô trở , đó mơ mơ màng màng tỉnh .

"Về ..." Cô buồn bực lầm bầm.

Từ Xuyên cởi quần áo, lên giường xong tắt đèn ôm cô.

Lúc còn về Trình Bảo Châu buồn ngủ c.h.ế.t, nhưng cửa lớn đóng tuy hệ thống trông chừng cô cũng dám ngủ say. khi Từ Xuyên lúc về , Trình Bảo Châu ngược tỉnh táo.

Cô trở , trong bóng tối đối mặt với : "Anh đàm phán thế nào ?"

Từ Xuyên ngáp một cái: "Cũng , rau củ đàm phán , hải sản vẫn , Thủ đô mấy buôn bán hải sản tươi sống."

Trình Bảo Châu gật đầu, bỗng nhiên : "Bạn học của em, chính là Từ Nhược Nam còn nhớ chứ, dáng dấp cao cao trai thường xuyên cùng em lập nhóm ở bệnh viện , của hình như chính là buôn bán hải sản."

Từ Xuyên hồi tưởng một lát: "Chính là học trò đắc ý của Nhạc lão sư em, thường xuyên cùng em và Hồng Vân Tình, cái nam sinh đó?"

"Ừm ừm!" Trình Bảo Châu , "Ngày mai em đến trường, khéo hỏi ."

"Cậu cũng đang tiếp tục học?" Từ Xuyên nhíu mày.

Người nhớ kỹ lắm, bình thường Bảo Châu nhà ánh mắt đều khác biệt, Từ Xuyên một thời gian chằm chằm c.h.ặ.t.

Là đàn ông, là chồng, ánh mắt mang chút ái mộ đó của nam sinh nhỏ thể ? Chỉ Trình Bảo Châu đồ ngốc , còn coi là bạn học đấy.

Quan trọng là, còn cùng họ với , Trình Bảo Châu liền thiết gọi là Tiểu Từ!

 

 

Loading...