Thập Niên 70: Vợ Chồng Lười - Chương 314

Cập nhật lúc: 2026-03-14 13:36:59
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vào ngày mấy Giang Ngọc Lan xuất phát, Từ Xuyên sáng sớm dậy dọn dẹp phòng ở sương phòng bên .

Lâm Thiên Hòa thấy bên động tĩnh lớn, liền cách tường rào gọi: "Anh Từ dậy ?"

"Dậy , qua đây giúp một tay."

Từ Xuyên còn đang buồn rầu chiếc giường lớn trong sân, suy nghĩ xem chuyển thế nào đây, khéo Lâm Thiên Hòa lên tiếng, lao động tự dâng tới cửa thế nào cũng dùng.

Được thôi!

Lâm Thiên Hòa lầm bầm chuyện sáng sớm tinh mơ tới cửa, vội vàng dùng nước súc miệng ùng ục đến nhà Từ Xuyên.

Lâm lão thái thái dậy sớm đang chống gậy ở cửa bếp con trai út. Bà tuổi tác dần lớn, sức còn đầy đủ như , thể như mấy năm cứ mắng là mắng hơn nửa tiếng đồng hồ nữa.

Đương nhiên, bà hiện tại cũng ít khi mắng con trai út.

Còn gì để mắng nữa chứ?

Con trai út mấy năm nay kiếm tiền còn nhiều hơn mấy nhà chị nó kiếm cộng nhiều.

Theo con cái lớn lên, mâu thuẫn cũng ngày càng nhiều. Ví dụ như mỗi nhà con cái chỉ một đứa, cái tứ hợp viện nhỏ nổi.

Vậy bây giờ? Chỉ thể ngoài tự mua nhà ở. Bọn họ tiền mua nhà lớn, chỉ thể lôi vốn liếng mua căn nhà đơn vị phân cho bọn họ.

Hiện nay nhiều thao tác như , nhà đơn vị phân thể tùy ý mua bán. bạn bỏ chút tiền mua căn nhà thì căn nhà đó thực sự thuộc về bạn, quyền sở hữu độc lập.

, con cái trong nhà thường vì tiền mà nảy sinh mâu thuẫn.

Lâm lão đại tuy thật thà, nhưng thật thà đến cũng sẽ suy nghĩ của riêng . Vợ sinh bốn đứa con, trong nhà ở nổi nữa, bắt buộc chuyển ngoài.

Lâm đại tỷ chịu thiệt thòi, thấy cả lấy ít tiền từ chỗ liền cũng cả ngày nhà chị cũng mua.

Mà Lâm tiểu thì , là thanh niên trí thức. Cô thi đại học mấy đều đỗ, nhưng đợi thanh niên trí thức diện về quê cô Lâm Thiên Hòa chạy chọt quan hệ đón về.

Đón về xong cũng ầm ĩ lắm. Không lý nào trong nhà bốn đứa con chỉ xuống nông thôn, bây giờ còn khác đều tiền chỉ cô tiền.

Lâm lão thái thái trong lòng áy náy với cô con gái út , từ khi cô trở về gần như đối với cô cầu ước thấy. Trong mấy cô con gái út dây dưa, tiền quan tài bà tích cóp trực tiếp thấy đáy.

Cộng thêm tiền lương hưu mỗi tháng của bà còn ba gia đình dùng đủ loại danh nghĩa móc một phần, giữ chỉ đủ bản ăn mặc, Lâm lão thái thái càng hoảng hơn.

Có câu tiền chính là sự tự tin của già, trong tay tiền trong lòng tự nhiên cũng tự tin. Cho nên bà còn thể động một chút là đ.á.n.h mắng đứa con trai út kiếm tiền ? Mới thể.

Lão thái thái trong lòng hoảng hốt lo sợ, mỗi ngày chuyện nhẹ nhàng với Lâm Thiên Hòa, cả hiền hòa từ bi hơn nhiều.

Lâm Thiên Hòa tuy chọc giận , nhưng ở mức độ nhất định vẫn chút hiếu thuận, từ chuyện năm xưa sợ lo lắng chịu để công an gọi điện thoại đến đường phố là thể .

Đã cả chị cả em gái út đều ở riêng... thôi, dù định kết hôn, cứ để ở nhà chăm sóc cũng .

Lâm tiểu tính toán nhỏ nhặt đồng thời đối với hai đón cô về thành phố cũng vô cùng cảm kích, thế là liền để đứa con sinh ở nông thôn nuôi trong tứ hợp viện.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-vo-chong-luoi/chuong-314.html.]

lúc ở nông thôn từng kết hôn, bởi vì về thành phố nên ly hôn. Lâm Thiên Hòa nỡ cháu gái lớn lên ở nông thôn, liền bảo em gái mang con gái về.

Hiện nay Lâm tiểu tái giá, vì cuộc hôn nhân của , cũng vì con gái thể tự tại hơn chút, dứt khoát liền đưa con gái cho Lâm lão thái thái nuôi.

cảm thấy là suy nghĩ cho con gái, sống cùng cha dượng bà nội kế thể chịu tủi chứ? Còn bằng sống cùng bà ngoại ruột ruột.

Hơn nữa kết hôn, cứ để con gái phụng dưỡng tuổi già tống táng cho nó, tiền của nó còn thể cho nó?

Cách của cô chị phỉ nhổ, phỉ nhổ đồng thời cũng ẩn ẩn chút động lòng. hai rốt cuộc "nhẫn tâm" như Lâm tiểu , chịu nổi cảnh chia lìa với con cái.

Lâm Thiên Hòa ngược chấp nhận .

Hây, tự dưng một đứa con gái hời, lời to !

Thế là chuyển hộ khẩu cháu gái sang tên , đổi họ trực tiếp họ Lâm. Đồng thời còn đổi luôn cái tên bà nội ở quê đặt cho cháu gái, gọi Thúy Ngọc gì chứ.

Cho nên hai ngày , Lâm Thiên Hòa liền xách hai cân thịt sang nhà bên cạnh tìm Trình Bảo Châu giúp cháu gái đặt tên. Trình Bảo Châu thuận mắt, đối với cô bé Thúy Ngọc mới hơn ba tuổi chút thương xót.

Cô hỏi: "Anh yêu cầu gì ?"

"Ý gì?"

"Đặt tên, thì cái tên như thế nào. Ví dụ như Mãn Niên nhà , ngụ ý là năm nào cũng dư lương thực đầy kho."

Bạn nhỏ Từ Mãn Niên cực ít khi thấy tên thật của bỗng nhiên nghiêng đầu Trình Bảo Châu, đôi mắt đen láy chớp chớp.

Lâm Thiên Hòa hiểu , ngẫm nghĩ : "Cái thật sự nghĩ tới, Thúy Ngọc nhà cũng thiếu tiền thiếu lương thực."

"Vậy thiếu gì?" Trình Bảo Châu tức giận.

"Ừm... thiếu tình thương!"

"Phụt ——"

Trình Bảo Châu đang uống nước, thấy lời mạnh mẽ phun nước trong miệng .

Suýt chút nữa phun lên con gái lớn, con gái lớn sợ đến mức ngã xuống ghế đẩu.

Còn đợi cô mở miệng, Lâm Thiên Hòa hưng phấn : " đúng đúng, Thúy Ngọc nhà cha thương yêu chính là thiếu tình thương!"

Trong đầu linh quang lóe lên, bỗng nhiên dậy, xoay chạy nhanh đến đồn công an thủ tục đăng ký tên họ.

"Khoan ——"

Trình Bảo Châu đưa tay ngăn cản, biểu cảm kinh ngạc mặt còn tan biến, thấy tăm .

Đệt! Rốt cuộc gọi tên gì a?

 

 

Loading...