Thập Niên 70: Vợ Chồng Lười - Chương 298

Cập nhật lúc: 2026-03-14 13:35:49
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Từ Hảo Hảo thấy ba "đình chiến", lập tức chút thất vọng, điều khiến Từ Xuyên sức trừng mắt đứa con gái xem náo nhiệt chê chuyện lớn mấy cái.

"Sao thế, xem ba bắt nạt ?"

Trình Bảo Châu nhéo má con gái.

"Ba chỉ mới thể bắt nạt." Cô bé như , cho nên thấy cảnh ba áp chế đ.á.n.h tơi bời, chỉ thể thấy ở chỗ .

Từ Xuyên:... Con đúng là con trai ngoan của ba.

Lễ kỷ niệm ba năm bận rộn, Từ Xuyên Trình Bảo Châu náo loạn thế cơn buồn ngủ cũng tan biến, nhân lúc cô chú ý liền chạy sang phòng bên cạnh tiếp tục việc.

Sau khi Trình Bảo Châu liền lén lút cạy khe hở tủ, trông mong bên trong.

Cô ghé sát qua khe hở một lúc lâu, chẳng cái gì, nghĩ nghĩ thầm đây chắc chắn là bất ngờ Từ Xuyên tặng cho cô.

Trên mặt Trình Bảo Châu kìm lộ chút nụ , nhưng đầu nghĩ sinh nhật còn xa lắm!

Kỳ lạ , gì?

Bên ngoài, mặt trời lên đến đỉnh đầu.

Khi lễ kỷ niệm ba năm đến cũng đúng là ngày nghỉ, khách đến cửa hàng quán ăn từng đợt từng đợt.

Tưởng Minh Hà nhân viên phục vụ bận rộn trong ngoài, đều rảnh tay để tiếp đãi khách ở cửa liền chủ động ngoài giúp đỡ.

hiện giờ chào hỏi khách hàng chào hỏi nhanh nhẹn lắm, thấy vị khách mà Từ Xuyên hai tháng dặn dò cô , nếu vị khách đến nữa nhắc nhở , Tưởng Minh Hà liền lập tức tỉnh táo .

Vị khách nhớ kỹ, tên là Ngô Gia Tuấn. Còn về việc tại Từ Xuyên bảo cô chú ý ông , cô cũng .

Tại ? Vì Từ Xuyên vị Ngô Gia Tuấn là nhân viên trong trường tiểu học Cảnh Sơn, hỏi xem trường tiểu học rốt cuộc yêu cầu gì.

Là cần tiền, là cần tài nghệ, là cần hộ khẩu đường phố gần trường học.

Tưởng Minh Hà hì hì dẫn phòng đặt xong, chạy đến nhà với Từ Xuyên chuyện .

"Anh Từ, với em đến !" Cô hưng phấn qua cửa sổ nhỏ trong.

"Ai?" Từ Xuyên nhanh ch.óng ngẩng đầu một cái. Tiếng xào nấu vang lên liên tiếp, rõ lắm.

"Chính là Ngô Gia Tuấn, Ngô Gia Tuấn !"

"Loảng xoảng!" Từ Xuyên đặt cái xẻng nấu ăn trong nồi, hận thể lúc chạy ngay ngoài.

"Sao thế?" Lão Lâu bên cạnh tò mò hỏi.

Từ Xuyên đống đồ lớn cầm xẻng nấu ăn lên, thầm nghĩ vẫn là đợi ăn xong hãy .

Anh hét ngoài cửa sổ: "Vậy Tiểu Tưởng cô giúp trông chừng tiếp, ông nếu sắp cô lập tức báo cho ."

"Được thôi!" Tưởng Minh Hà nhận nhiệm vụ liền vô cùng vui vẻ chạy ngoài.

Từ Xuyên đầu với Lão Lâu vẻ mặt đau khổ: "Còn vì chút chuyện học của con gái , haizz thật là sầu ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-vo-chong-luoi/chuong-298.html.]

Lão Lâu thầm nghĩ chuyện gì mà sầu?

Nên phân vùng thì phân vùng, nên phân phối thì phân phối, dù con gái cũng cơ ngơi chỗ dựa.

ông nghĩ suy nghĩ của Từ Xuyên chút khác , cứ cái vẻ ngày ngày đưa con gái đến Cung Thiếu nhi của , Lão Lâu liền nghĩ lời của thể .

Từ Xuyên lắc đầu, hai năm gần đây thấm thía sâu sắc tâm trạng của cha năm xưa ép học.

Năm xưa cha lo lắng một chữ bẻ đôi , bây giờ Từ Xuyên lo lắng thành tích con gái .

Có lúc thật sự thể tin chuyện luân hồi báo ứng, câu đó thế nào nhỉ?

Thiên đạo hảo luân hồi, trời xanh tha cho ai!

Ngay khi Từ Xuyên đang suy tính chuyện học hành đại sự của con gái, Giang Ngọc Lan ở xa ngàn dặm đang dẫn một đám đến nhà chồng Phượng Hà lấy đồ.

Bà đến nhà cả Giang một chuyến, ngoài dự đoán của bà, cả Giang tức giận thì tức giận, đòi công đạo, nhưng lời cho Phượng Hà về nhà đẻ ở.

Lòng Giang Ngọc Lan lạnh, bà nhớ năm xưa cha chồng bắt nạt mà Từ Bảo Quốc về kịp, cả cũng đến tận cửa đòi công đạo cho bà, nhưng nửa lời cũng đón bà về nhà.

Gió hè thổi, khiến chút lạnh lẽo.

Giang Ngọc Lan vốn định chút gì đó, nhưng mái tóc hoa râm và đôi chân nhanh nhẹn của cả, bà chung quy lời nào.

Haizz, cứ như .

Lớn tuổi thế , hồ đồ mà sống , chăng chớ !

Ánh nắng ch.ói chang, chiếu bóng chỉ còn một đoạn ngắn.

Lợi ích của việc nhà đông con cháu hôm nay thể hiện, chỉ thấy con trai cả của cả Giang dẫn một đám hùng hổ đến tận cửa. Vừa c.h.ử.i bới đập cửa, cuối cùng trong tiếng c.h.ử.i rủa của cha chồng Phượng Hà lôi hết đồ của Phượng Hà và Tú Tú .

Tất cả những chuyện đều giấu cả Giang tiến hành, cả Giang chỉ tưởng là đòi công đạo cho Phượng Hà, Giang Ngọc Lan đường đến dặn dò kéo đồ của Phượng Hà đến nhà bà ở huyện thành.

"Mấy ngày nay thể để Phượng Hà ở nhà, đến chỗ cô tránh đầu sóng ngọn gió." Giang Ngọc Lan như .

Mọi cũng bà, đợi khi kéo hết đồ liền trực tiếp về nhà cũ họ Từ, đó đưa Phượng Hà cùng huyện thành.

Từ Bảo Quốc giúp xong giấy giới thiệu, Phượng Hà gả đến thôn Thượng Bình, mà đội trưởng trong thôn em của ông, ông liền nhờ em giúp giấy giới thiệu thuận tiện giấu giếm vài ngày.

Trong đội xong đến công xã , công xã xong còn đến huyện thành , đó mới thể mua vé xe.

Cũng may Từ Bảo Quốc vì chuyện từng Thủ đô nên quen thuộc với những quy trình , nếu cũng thể mua vé xe trong thời gian ngắn ngủi một ngày.

Buổi tối, đêm khuya.

Trong sân ở huyện thành, Giang Ngọc Lan đang bôi t.h.u.ố.c cho Phượng Hà.

: "Mua cho cháu vé xe ngày , chuyện trường học trong thôn của Tú Tú cháu đừng lo, cô bảo dượng cháu dặn dò với giáo viên trong thôn . Đợi cháu đến Thủ đô, bảo em cháu giúp Tú Tú tìm trường học, cháu đừng quá lo lắng."

 

 

Loading...