Thập Niên 70: Vợ Chồng Lười - Chương 285
Cập nhật lúc: 2026-03-14 13:35:35
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Cập nhật lúc: 2026-03-14 13:35:35
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Mấy hôm Phục Duy nhà ông về một chuyến, mấy ngày nay bà vợ ông cả ngày ở nhà đồ ăn.
Trình Tam Minh đạp xe đạp: "Được, Bảo Châu nhờ cháu mang chút đồ về cho Lão thúc công với chú và thím đấy!"
Lời của theo gió, thổi trong tai những đang việc đồng.
Khoan !
Ai? Bảo Châu! Làm gì? Nhờ Trình Tam Minh mang đồ về cho thúc công nhà họ Trình!
Ôi trời! Mọi kinh ngạc, Trình Bảo Châu mà gửi đồ về , gửi cái gì về thế?
Trong lúc nhất thời, việc đồng vô cùng tò mò.
Ngay cả Đội trưởng Trình cũng ngẩn một lúc, đó cầm lấy bình nước và cái cuốc nhanh ch.óng chạy về nhà.
Trình Bảo Châu ban đầu chỉ định gửi chút đồ cho nhà Lão thúc công, nể tình ba cô ngàn dặm xa xôi giúp cô gửi đồ, gửi thêm một phần cho Học Quân nhà ba.
Cách tặng quà của cô khiến Từ Xuyên khỏi cảm thấy cạn lời, em xem em... nếu chỉ tặng Lão thúc công và vợ chồng chú thím thì cũng thôi , nhưng em cứ khăng khăng tặng một bộ quần áo và mấy quyển sách cho Học Quân.
Em chỉ tặng con nhà ba, con nhà cả và con nhà hai thì ?
Trình Bảo Châu vẻ mặt mờ mịt: "Em quên béng mất nhà bọn họ mấy đứa nhỏ ."
"..."
" mà em nhớ nhà cả hai con nít nhiều lắm, đặc biệt nhiều luôn . Hảo Hảo nhà lúc chỉ nhận quà chào đời của bọn họ, nhà hai còn đỡ, nhà cả keo kiệt đến mức em nhớ đến tận bây giờ! Như em lỗ to."
"..."
Cái cô cô kiểu gì thế.
Sắc mặt Từ Xuyên vô cùng phức tạp, nghẹn lời một lúc dạy Trình Bảo Châu: "Nói thể như ..."
"Vậy thế nào? Muốn tặng thì tặng cho chị dâu cả chị dâu hai là , chị dâu cả ít nhất giúp em giặt quần áo mấy năm, chị dâu hai cũng giúp em nấu cơm mấy năm, em cảm thấy hai chị hơn cả hai. Ồ đúng , chị dâu ba nhé, em cãi với chị ."
Trình Bảo Châu xong, dứt khoát cửa tìm chị gái xinh tóc vàng mắt xanh chơi, để Từ Xuyên một chuẩn quà.
"..."
Không chứ, cái bảo tặng thế nào?
Tặng cho con trai nhà lão tam, đồng thời tặng cho con nhà lão đại lão nhị.
Tặng cho hai bà chị dâu cả chị dâu hai, chịu tặng cho chị dâu ba.
Trời đất, Bảo Châu nhà trong chuyện đối nhân xử thế thật sự một phong cách riêng!
Từ Xuyên thầm nghĩ nếu thật sự theo cách tặng của cô, ba chi nhà họ Trình đoán chừng khó chịu mất nửa năm.
Suy tính hồi lâu, Từ Xuyên một trong phòng cuối cùng cũng giải quyết xong cách tặng, đó một trung tâm thương mại mua quà.
Cho nên chính xác , đồ Trình Tam Minh lúc đưa về thôn Trình Gia, hẳn là do Từ Xuyên chuẩn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-vo-chong-luoi/chuong-285.html.]
Tác giả lời :
Từ Xuyên: Mẹ ơi, em tặng quà thật một phong cách riêng.
Bảo Châu: Vậy , niềm vui của em quan trọng hơn đối nhân xử thế.
Trình Tam Minh ngay ngày đầu tiên về nhà, nóng lòng mở quà Bảo Châu tặng cho nhà .
Anh thực sự tò mò lắm , Phùng Mỹ Hoa càng chằm chằm động tác của .
Từ Xuyên để cho tiện, đều bỏ quà của các nhà các túi khác , đó dán một tờ giấy lên túi tên.
Trình Tam Minh mở cái túi ba chữ "Trình Tam Minh", liền thấy bên trong đặt hai bộ quần áo, quần áo còn ba quyển sách và hộp b.út.
"Mẹ ơi!"
Phùng Mỹ Hoa giật lấy hai bộ quần áo đó, trố mắt lật qua lật : "Bộ quần áo chỉ thấy mặc cho trẻ con báo, lúc đó còn tự hỏi bộ quần áo mua ở , đến Cung Tiêu Xã hỏi mới chỗ chúng bán."
Trình Tam Minh cầm ba quyển sách lật qua lật : " ở chợ phía nam cũng từng thấy qua, chắc là Bảo Châu đến trung tâm thương mại lớn mua, giá cả chắc rẻ."
Anh : "Nè, ba quyển đều là truyện tranh gì đó. Bà cất kỹ sách , với nó thi nếu thi , nghỉ hè sẽ đưa sách cho nó xem."
"Được, cho truyện tranh nhỉ..."
Phùng Mỹ Hoa nhận lấy sách lẩm bẩm, nhưng khi thấy cái hộp b.út mới lạ gì nữa, Bảo Châu tuyệt đối tính là hào phóng.
Trình Tam Minh liếc cô một cái: "Người Từ Xuyên , trong khi nắm bắt thành tích học tập của Học Quân, cũng để nhiều sách chút, chỉ cần nội dung sách thì sách tạp cũng thể . Lại còn học thêm một nghề... cũng nghề, thế nào nhỉ? Chính là sở thích! , là Hảo Hảo hiện giờ đều đang học vẽ tranh học đàn gì đó , chúng cũng cho Học Quân học vẽ tranh!"
Nhà là những thứ , Trình Tam Minh còn khá tò mò nhà cả hai là thứ gì.
Nhà lão thúc công họ Trình thì cần bàn , vai vế lớn nhất, những năm với Bảo Châu, năm xưa Từ Xuyên thể đội vận tải việc cũng chịu ơn Phục Duy nhà họ Trình.
Trong đầu nghĩ, đạp xe đạp liền thuận đường đến nhà lão thúc công họ Trình .
"Lão thúc công nhà ?" Anh gọi vọng trong, "Bảo Châu nhờ cháu gửi chút đồ cho lão thúc công."
Trình Tam Minh cũng chút tinh ranh, nãy dọc đường nếu hỏi, liền oang oang to tiếng. Lúc cố ý ở cửa nhà lão thúc công, rõ nhà nhưng cứ hét lên một tiếng mới chịu .
"Ai đấy? Ồ, là Tam Minh!"
Thím Trình cầm cái bát cho gà ăn cửa, liền thấy Trình Tam Minh xách hai cái túi lên.
Bà hỏi: "Sao thế, thím thấy mày đang Bảo Châu, Bảo Châu sắp về ?"
Trình Tam Minh kêu lên một tiếng: "Thím cái bệnh lãng tai nặng thêm , cháu là Bảo Châu nhờ cháu mang đồ về cho lão thúc công và hai đấy."
Thím Trình : "Thúc công mày mới lãng tai! Ông trong phòng đài, đây , e là còn thấy chúng đang gì."
Lời dứt, lão thúc công chống gậy chậm rãi từ trong phòng thổi râu trừng mắt : "Tao thấy, là Bảo Châu nhờ mày mang đồ đến?"
Ông bước nhanh hơn: "Sao mày gặp Bảo Châu? Là gửi bưu điện đến nhờ mày mang đến?"
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.