Thập Niên 70: Vợ Chồng Lười - Chương 226
Cập nhật lúc: 2026-03-14 13:33:37
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Cập nhật lúc: 2026-03-14 13:33:37
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Nhân viên phục vụ Lưu Thông từ bên ngoài về, thấy Từ Xuyên chuẩn tan liền với như .
Cửa hàng mở cửa từ chín giờ rưỡi sáng đến hai giờ chiều, từ bốn giờ rưỡi chiều đến tám giờ tối.
Thời gian còn xong việc thể tự do hoạt động, về nhà cũng ở cửa hàng cũng .
Tuy nhiên thấy khá nhiều thích ở cửa hàng, theo lời Tưởng Minh Hà , trong cửa hàng thường xuyên chè đậu xanh uống, lúc thậm chí còn hoa quả ăn.
Quan trọng nhất là, trong cửa hàng dường như mát mẻ hơn bên ngoài.
Từ Xuyên gật đầu: “Mọi chú ý vệ sinh chút nhé, về nhà đây.”
Anh đạp xe đến đầu phố, mua một cân rau đắng xong liền đạp xe thật nhanh về nhà.
Ngõ Lão Hòe.
Trình Bảo Châu xong lượng son môi cho tháng , ôm cái hộp sắt đếm tiền.
Vì mưa cứ rơi ngớt, cuộc hẹn cuối tuần của cô và Khương Tứ Hồng tạm thời gác , ngay cả chuyện Từ Gia Lương xem nhà cũng hoãn hoãn .
Từ Gia Lương lúc đang cùng Lâm Thiên Hòa xem cửa hàng, cũng lượn lờ ở .
Hộp sắt đầy ắp, thỏi vàng nhỏ từng Trình Bảo Châu nhớ thương vẫn im động đậy, chen chúc cùng đám tiền xu trong hộp sắt.
Con gái lớn bò bên mép giường, tò mò chằm chằm tiền bên trong.
Cô bé vẫn nhận hết mặt tiền, cũng chẳng khái niệm gì về lượng tiền bạc, cái hộp sắt của Trình Bảo Châu chấn động lòng đến mức nào.
“Đây đều là, tiền của ạ?” Cô bé trừng tròn mắt hỏi.
Trình Bảo Châu đắc ý hừ hai tiếng: “Chứ còn gì nữa, chỗ bộ đều là tiền của .”
Ngoài cái hộp sắt , còn hai cái hộp sắt nữa, bên trong vẫn là tiền của cô!
Ừm… của Từ Xuyên, chính là của cô.
Con gái kỳ lạ, nghiêng đầu : “Vậy của Hảo , tiền của Hảo ?”
Thật ngờ, con gái cô tiền đấy.
Trình Bảo Châu chạy trong tủ quần áo, lôi một cái hộp sắt to bằng bàn tay, cái hộp sắt mà còn hình thỏ trắng đại bạch thỏ.
“Cho con, đây là tiền của con.” Trình Bảo Châu đưa hộp sắt cho con gái, tiền lì xì từ lúc sinh đến giờ đều ở đây cả.
Cô bé Từ Hảo Hảo đầu tiên quỹ đen rõ ràng vô cùng phấn khích, cũng đạp đạp hai cái cởi giày, học theo Trình Bảo Châu xếp bằng giường hào hứng đếm tiền.
Cô đang dạy con gái nhận tiền vui vẻ, bên ngoài truyền đến tiếng mở cửa.
Trình Bảo Châu “vút” một cái như cơn gió chạy ngay ngoài: “Từ Xuyên cuối cùng cũng về !”
Quà của cô, quà của cô !
Trình Bảo Châu trái , đó chằm chằm cái túi vải tay Từ Xuyên, mắt sáng lấp lánh.
Từ Xuyên phản ứng kịp, suýt chút nữa sợ đến mức lùi một bước.
Anh định hỏi thế, thì thấy Trình Bảo Châu giật lấy túi vải từ tay , vui vẻ : “Mua thật .”
“Hả? À, mua .”
Từ Xuyên buồn bực, rau dại mà, mua .
Trình Bảo Châu hì hì, liếc một cái đầy vẻ vui mừng, đó mở túi vải : “Em ngay là hiểu mà…”
Giọng cô im bặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-vo-chong-luoi/chuong-226.html.]
Biểu cảm cũng đông cứng ngay tức khắc.
Từ Xuyên nhận , còn đang hỏi: “Em ăn xào trộn nộm? Rau đắng, chần qua nước sôi xào dầu, thêm nước bột năng sệt mới . Con gái lớn hai hôm nay kén ăn, cho con bé ăn một bữa t.ử tế. Sau trường học ôn nghèo nhớ khổ (nhớ nỗi khổ ngày xưa để cảm nhận vị ngọt ngày nay), cũng cái khổ để mà nhớ đúng .”
Từ khi mở quán cơm, con gái gần như ngày nào cũng ăn cơm ở quán, khuôn mặt nhỏ nhắn đó mắt thường thể thấy tròn lên một chút.
Trình Bảo Châu: …
Cô hít sâu một , c.ắ.n môi, ngọn lửa trong bụng cách nào phát .
“Em thật sự là… phục !”
Trình Bảo Châu ném cái túi vải , hất tóc trong phòng.
Còn dậm chân bình bịch, để biểu thị cô thật sự thật sự tức giận.
Chưa từng thấy đàn ông nào thiếu lãng mạn như thế , nhắc nhở rõ ràng thế mà vẫn .
Trong sân thổi qua một cơn gió nóng, thổi lá cây hồng xào xạc.
Từ Xuyên ngẩn tại chỗ, sờ sờ mũi hiểu tình hình .
“Ấy , thế thế?”
Anh vội vàng ôm túi vải đuổi theo, trong lòng thầm đếm xem kỳ kinh nguyệt tháng của vợ là ngày nào, hình như còn qua hai ba ngày nữa.
Trình Bảo Châu ghế sô pha nghiêng đầu thèm để ý đến , chỉ là cô nghiêng về bên nào, Từ Xuyên về bên đó.
Vô hết sức!
Từ Xuyên cửa phòng ngủ, ghé sát cưỡng ép hôn Trình Bảo Châu một cái, giả vờ tủi nhỏ: “Em giận cái gì, cũng rõ ràng với chứ.”
Trình Bảo Châu tức đến mức mồm thể treo cái bình dầu , cô thật sự nghĩ thông: “Anh mà hiểu?”
“Anh hiểu cái gì cơ?”
“520 đấy.”
“520, Tiểu Mãn mà! May mà em nhắc , hôm nay còn gọi điện cho công xã, hỏi xem năm nay ở quê mưa thế nào, nếu mưa đủ nhiều, mùa màng năm nay e là .”
Nói , Từ Xuyên thở dài.
Ở quê mưa nhiều, lúc cần nước nhất còn hạn hán mấy ngày. May mà trai bắt đầu nhận thầu, nếu năm đầu tiên lỗ vốn.
Trình Bảo Châu: …
Cô nhịn nhịn, cuối cùng nhịn đến mức mím c.h.ặ.t môi, tức giận mà là .
Trình Bảo Châu phát hiện cũng thật thú vị, cô so đo với Từ Xuyên gì chứ.
Từ Xuyên chẳng là như , hàng năm ngoài sinh nhật Trình Bảo Châu , cái gì mà lễ Thất Tịch, cái gì mà kỷ niệm ngày cưới đều chẳng để ý.
Cho dù vì phong khí xã hội hiện tại, để ý lắm đến lễ Thất Tịch. là gia đình, ngày nào cũng xem lịch mà cũng để ý, Trình Bảo Châu cũng đến chịu.
Trình Bảo Châu gãi đầu, trực tiếp dạy : “520 nhiều thành ‘Em yêu ’ ?”
Từ Xuyên: …
“Cái gì cơ, hai cái liên hệ gì?”
“Sao liên hệ?”
“Chính là liên hệ mà.” Từ Xuyên coi như phản ứng , , “Em với em ‘Anh yêu em’? Cũng đúng, ngày nào khi cửa đều với em mà.”
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.