Thập Niên 70: Vợ Chồng Lười - Chương 218
Cập nhật lúc: 2026-03-14 13:33:29
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Cập nhật lúc: 2026-03-14 13:33:29
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Lúc chắc ở tàu hỏa !
Từ Xuyên rạng rỡ: “Cuối cùng cũng đến, Gia Lương ở đây nhiều việc thật sự sẽ nhẹ nhàng hơn hẳn.”
Ví dụ như Hamburger và đồ kho, để Gia Lương phụ trách là .
Còn chuyện Gia Lương ở , Từ Xuyên nhờ Trình Bảo Châu lo liệu.
“Không , em giúp tìm nhà. Trường em ít giáo viên phân nhà, nhưng một giáo viên vốn nhà , nên cái nhà tập thể cứ để trống đấy.”
Trình Bảo Châu đ.á.n.h răng xong , rửa tay chuẩn ăn cơm.
Mặt trời vẫn ló dạng, sương mù phía xa vẫn tan hết. Hai vợ chồng ăn sáng xong, liền dắt con gái cùng đến viện t.ử Bắc Hải.
Khi đến viện t.ử Bắc Hải, cũng mới bảy giờ rưỡi.
Mạnh Tùng Thanh đến , ông đang kiểm tra vệ sinh khắp nơi, sắp xếp nhân viên quét lá rụng sân gốc cây.
Lúc đều mặc đồng phục chỉnh tề, qua gọn gàng sạch sẽ, Từ Xuyên kiểm tra kỹ lưỡng xong liền gật đầu.
Quán cơm tư nhân chín giờ khai trương, biển hiệu cổng lớn xong và gửi đến từ mấy hôm , lúc đang che kín mít bằng vải đỏ treo cổng.
Từ Xuyên từng , chữ biển hiệu là do tặng một chậu hoa mẫu đơn song sinh mới cầu , Trình Bảo Châu xem nhưng sống c.h.ế.t cho xem, nhất quyết đợi đến chín giờ hôm nay mới .
Gian chính sửa thành nơi trò chuyện uống , tường treo những tác phẩm nhiếp ảnh mà Trình Bảo Châu chụp bằng máy ảnh thuê hồi mùa đông năm ngoái khi Từ Xuyên kéo ngắm tuyết.
Mấy bức ảnh của Trình Bảo Châu chụp quả thực tệ, đoán chừng linh khí nhiếp ảnh cả đời cô đều tụ hội mấy bức ảnh .
Lúc cô ảnh mà lòng vui phơi phới, chẳng hề cảm thấy ảnh của kém cạnh gì so với tranh chữ của nổi tiếng treo bên cạnh.
Trên tường gian chính còn treo giấy phép kinh doanh, đây là giấy phép Từ Xuyên thức đêm xếp hàng , thể coi là tờ giấy phép kinh doanh đầu tiên trong khu vực !
Để vài chục năm nữa, thứ khi còn thành đồ cổ chứ.
Từ Xuyên kiểm tra các nơi trong quán xong, bắt đầu bếp chuẩn nấu nướng.
Trong bếp hai phụ bếp, nhất thời cũng bận rộn khí thế ngất trời.
Trình Bảo Châu trong một gian phòng nhỏ ở dãy nhà , căn phòng ngay cạnh nhà bếp, là văn phòng nhỏ Từ Xuyên cho .
Trong phòng chiếc giường nhỏ êm ái, quạt máy, điện thoại bàn, đúng , điện thoại bàn.
Sáng hôm mới lắp xong, tốn tròn năm ngàn tệ!
Mẹ ơi là , Trình Bảo Châu xong cả ngốc luôn. Cái điện thoại bàn rách mà giá ngang ngửa cái laptop đời , thật sự khó tin.
Càng khó tin hơn là Từ Xuyên mua, rằng năm ngàn tệ bây giờ thể mua một gian phòng trong khu tập thể ở thủ đô.
Trình Bảo Châu đôi khi cảm thấy Từ Xuyên cực kỳ keo kiệt, ví dụ như một cái áo ba lỗ thể mặc bốn năm năm.
Năm đó Trình Bảo Châu đầu tiên động tay khâu áo ba lỗ cho , đến giờ vẫn còn mặc. Chỉ cần Trình Bảo Châu mua quần áo giày dép cho , thì bản tuyệt đối sẽ mua.
Ai mà chẳng thốt lên một câu: Oa, thật tiết kiệm!
Ngoài , mỗi mua thức ăn, cái gì cần mặc cả là vẫn mặc cả. Cô gái ở cửa Cung Tiêu Xã vốn ý với Từ Xuyên, giờ thấy Từ Xuyên là bỏ chạy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-vo-chong-luoi/chuong-218.html.]
Có thậm chí nhịn than thở với Trình Bảo Châu, bảo cô hãy năng mua thức ăn , cái miệng lưỡi của Từ Xuyên nhà cô nổi tiếng khắp các sạp rau con phố .
Không chỉ bắt bớt lẻ, lúc còn thuận tay cầm hai cọng hành hoặc hai quả ớt mới chịu.
Haizz, đời đàn ông keo kiệt bủn xỉn thế !
Cô gái bán rau cảm thấy sâu sắc rằng lúc đầu mù mắt, mà vẻ bề ngoài của mê hoặc.
“Đây chẳng vẫn là vì em ?”
Từ Xuyên gian phòng nhỏ lấy đồ, thấy Trình Bảo Châu phàn nàn về như , liền kêu oan cho .
Trình Bảo Châu liếc xéo: “Xì, liên quan gì đến em.”
Chẳng lẽ là học cái thói keo kiệt từ cô?
Từ Xuyên lôi từ trong tủ một cái cán bột gõ nhẹ lên đầu Trình Bảo Châu: “Chính vì em đủ keo kiệt, mỗi phố mua thức ăn đều lôi kéo mua thêm đồ. Anh rõ ràng bảo em mua một cân, em về chắc chắn dư thêm hai lạng, mấy đó thấy em da mặt mỏng cãi họ nên bắt nạt em đấy!”
Trình Bảo Châu ngẩn , là như ?
“Để ý chút vợ ơi!”
Từ Xuyên lấy cán bột vội vàng ngoài, : “ , gọi điện đến đặt món, em nhớ ghi nhé.”
“Được ——”
Trình Bảo Châu kéo dài giọng, chống cằm chu mỏ một cách uể oải.
Hóa mấy bán rau đó mỗi gặp cô đều nhiệt tình như là vì coi cô như con gà béo để vặt lông.
Cái điện thoại Từ Xuyên lắp đúng là tác dụng, hơn mười phút , Trình Bảo Châu nhận cuộc gọi đầu tiên.
Đến từ thư ký của một vị lãnh đạo xưởng gạch.
“Vịt chiên giòn hạt gai dầu, Hải sâm Sơn Đông, Ốc biển xào dầu… ừm, ghi hết.”
Trình Bảo Châu kẹp điện thoại bên tai, .
Cúp điện thoại, cô tờ giấy ghi tròn mười hai món ăn, nhịn nhướng mày chép miệng hai tiếng.
Chỉ riêng bàn tiệc thôi, cũng tốn ba trăm tệ.
Thủ đô, quả nhiên ngọa hổ tàng long!
Không lâu , tiếp theo đặt chỗ cũng gọi đến gọi món.
Cá diếc Phù Dung, Gà hầm nấm tùng nhung, Tôm nõn Bích Loa, vân vân và mây mây, là một bàn đầy thức ăn.
Từ Xuyên hôm qua đặt bốn bàn, nhưng tới năm cuộc gọi, xem phương thức liên lạc của quán cơm nhà họ lưu truyền trong phạm vi nhỏ.
Rất nhanh, trong tiếng thái rau loảng xoảng ở gian bên cạnh, mặt trời dần dần mọc lên từ núi phía đông, ánh nắng rải khắp quán cơm.
Đầu tiên là rải lên cổng hoa rủ, đó tiến hậu viện. Đợi đến khi cây mẫu đơn đang nở rộ trong sân cũng tràn ngập ánh nắng, thì đến chín giờ sáng.
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.