Thập Niên 70: Vợ Chồng Lười - Chương 217

Cập nhật lúc: 2026-03-14 13:33:28
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đêm dần về khuya, hàng xóm láng giềng chắc cũng chuẩn nghỉ ngơi .

Hai vợ chồng sóng vai , con gái cứ đòi bụng Từ Xuyên, cái miệng nhỏ nhắn bi bô ngừng.

Con bé : “Hảo từng ngủ qua, đúng ?”

Ý là con bé ngày xưa cũng từng ngủ giường tre ngoài sân, cũng từng ngắm trời như thế .

Trình Bảo Châu và Từ Xuyên , hình như… nhỉ?

Từ Xuyên vui mừng: “Còn nhớ ? Lúc em mang thai, chúng từng ngủ ngoài sân ở quê mấy .”

Anh đứa trẻ nào nhớ chuyện trong bụng thì sẽ thông minh hơn, chẳng lẽ con gái chính là loại may mắn đó!

Trình Bảo Châu gãi đầu: “Lúc đó con bé mới… năm sáu tháng?”

Mới lớn chừng nào chứ, nhớ cái khỉ mốc .

Từ Xuyên bịt tai , ánh mắt sáng rực.

Anh chuẩn cho con gái nhà trẻ , thời gian chạy đôn chạy đáo khắp nơi cũng khảo sát qua. Nếu khu nào nhà trẻ , thì khu nhà trẻ ở gần viện t.ử Bắc Hải của họ là nhất.

Trình Bảo Châu vốn định gì đó, nhưng nhớ chuyện hôm nay cô mới đồng ý với con gái là để Từ Xuyên quản, nên dứt khoát ngậm miệng.

Ngày hôm , Từ Xuyên dậy từ sớm tinh mơ.

Trình Bảo Châu vẫn còn đang ngủ say sưa trong phòng, đồng hồ sinh học cô tự đặt cho tối qua chẳng tác dụng gì.

Hamburger và đồ kho tạm dừng mấy hôm, Lâm Thiên Hòa vẫn từ bỏ ý định, thấy bên sân nhà hàng xóm động tĩnh liền chạy sang gõ cửa tìm Từ Xuyên.

“Sáng sớm tinh mơ cái gì thế?”

Từ Xuyên đang đ.á.n.h răng, bực bội hỏi.

Lâm Thiên Hòa thuận thế sân: “Anh Xuyên, em nghĩ cũng khá rảnh rỗi, là cứ tiếp tục ?”

Từ Xuyên thầm nghĩ coi là lừa đấy , cái gì gọi là khá rảnh rỗi?

việc, tạm dừng ba ngày.”

Từ Xuyên xua tay, chuyện từ , thông báo đột ngột.

Lâm Thiên Hòa “xuýt xoa” hai tiếng, sờ sờ mũi: “Cái đó, bán công thức đó cho em .”

Cậu nhỏ, Từ Xuyên rõ lắm: “Cậu cái gì?”

“Chính là cái sốt của món Hamburger !”

Lâm Thiên Hòa cũng ngại ngùng: “Anh cứ giá , nếu hợp lý thì em mua công thức .”

Từ Xuyên tức đến mức bọt kem đ.á.n.h răng suýt phun ngoài, đẩy phía cổng: “Được thôi, mười vạn thì bán.”

“Ấy , cao quá …”

“Cạch!”

Nói xong, cửa sân đóng sầm .

Từ Xuyên nhớ lời Trình Bảo Châu , cô bảo Hamburger là chuyện ăn lâu dài, bây giờ cải cách mở cửa , đợi hàng nước ngoài tràn thì Hamburger nhà họ cũng bán chạy như thế nữa.

Lời đúng, cùng với việc cửa hàng của dần phát triển, nhất định bỏ bớt mảng kinh doanh .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-vo-chong-luoi/chuong-217.html.]

bỏ thế nào, để tối đa hóa lợi nhuận, cũng là cả một vấn đề.

Ngay khi Từ Xuyên xong bữa sáng, đưa thư Tiểu Cốc gõ cửa nhà họ.

“Từ Xuyên, thư!”

“Ấy tới đây tới đây.”

Từ Xuyên đặt bữa sáng xuống, vội vàng chạy cổng mở cửa nhận thư.

Trình Bảo Châu dụi mắt từ trong phòng , ngáp một cái, mắt ngấn lệ hỏi: “Thư của ai thế?”

Thư từ quê gửi lên.

Từ Xuyên mở phong bì, mở đầu là nhà họ tìm mối để mua nhà huyện .

Giang Ngọc Lan cũng dùng cách gì, bà treo hộ khẩu của đội vận tải. Sau đó, dùng hộ khẩu của bà để mua một căn viện t.ử ở khu đường Quang Minh huyện.

Vì chuyện mà mấy trong nhà vui mừng khôn xiết.

Lý Thúy Phân càng một bước trở thành cô con dâu lời chồng nhất thôn Lão Khanh, dù thì căn nhà đó vẫn đang tên Giang Ngọc Lan mà.

Trong thư còn , ở quê cũng bắt đầu rục rịch chuyện khoán hộ. Nhiều còn dám động đậy, Từ Hà nhận thầu một mảnh đất để thử, nên trong thư mới hỏi Từ Xuyên chuyện .

Được chứ, !

Từ Xuyên thường xuyên báo, đương nhiên lạ gì chuyện khoán hộ.

Anh trai là tay ruộng cừ khôi, nếu thể nhận thầu một mảnh đất cho , cũng kiếm ít tiền.

Tuy nhiên Từ Xuyên một ý tưởng, mua đất ở ngoại ô thủ đô xây nông trang sản xuất, liệu thể mời trai đến nông trang giúp .

chuyện giao cho ngoài thật sự yên tâm, mà bản thể ngày nào cũng đạp xe đạp đến nông trang dạo, càng thể sống thường xuyên ở đó, cho nên mời trai đến trông coi là một ý kiến .

mà…

Cái tính bướng bỉnh của trai , khả năng là chịu .

Cuối cùng, cũng là chuyện Từ Xuyên quan tâm nhất, Từ Gia Lương khởi hành đến thủ đô.

Ngay từ tháng , Từ Xuyên gọi điện về nhà chuyện . Bảo họ hỏi Gia Lương, xem Gia Lương đến thủ đô giúp .

Từ Gia Lương ở nhà cũng khó chịu, Giang Ngọc Lan mới đến cửa thôi, liền đồng ý ngay tắp lự.

Giang Ngọc Lan chân , chân bắt đầu thu dọn hành lý. Dọa cho mấy trong nhà sợ c.h.ế.t khiếp. Chẳng chỉ là tiền của nộp công quỹ thôi , chịu thì thôi gì mà bỏ chứ?

Từ khi Từ Gia Lương kiếm tiền, kinh tế nhà họ Từ quả thực dễ thở hơn nhiều. Đừng nhà họ Từ đông , nhưng nhà họ Từ đẻ cũng nhiều. Cháu trai cháu gái của Từ Gia Lương đến tám đứa, trong đó đám choai choai cũng ít, thậm chí còn đứa sắp đến tuổi mai mối.

Từ Gia Lương tuy đưa tiền cho gia đình, nhưng thường xuyên mua thịt mua xương về nhà, mua quần áo giày dép cho các cháu, vân vân.

Bây giờ một cái, những thứ chẳng đều mất hết ?

Thế là, trong nhà đổi sắc mặt, dám vác mặt nặng mày nhẹ với nữa, hận thể trói Từ Gia Lương ở nhà cho cửa.

Từ Gia Lương mắt thấy nhà đều như , trong lòng chẳng những ấm áp, ngược càng thêm lạnh lẽo.

Cậu lén bàn bạc với cha xong xuôi là qua hai năm nữa sẽ đón hai ông bà lên thủ đô, đó để một khoản tiền, nhân lúc các chị dâu chú ý liền chuồn mất.

 

 

Loading...