Thập Niên 70: Vợ Chồng Lười - Chương 216
Cập nhật lúc: 2026-03-14 13:33:27
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Cập nhật lúc: 2026-03-14 13:33:27
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Từ Xuyên so với đây thực gì đổi, chẳng qua là gầy hơn một chút, khỏe hơn một chút, đường nét mặt góc cạnh hơn một chút.
ngoài những điều đó gì đổi, Trình Bảo Châu cảm thấy ngược là , dường như ngày càng giống ở kiếp .
Lúc vẫn là tháng năm, nắng chiều dù gay gắt cũng đến mức nào.
Trước mắt là một dãy mái ngói trải dài, là những con phố như bàn cờ, là thành phố bao la.
Một thành phố phát triển nhanh ch.óng, ngày càng gần với thành phố thời đại của Trình Bảo Châu.
Thời gian đối với Từ Xuyên là “tiến về phía ”, đối với Trình Bảo Châu là “trở về”.
Đây là một cảm giác kỳ diệu.
Cô đột nhiên hỏi: “Từ Xuyên, thấy em đổi nhiều ?”
Từ Xuyên thu ánh mắt đang con gái, nghiêm túc đ.á.n.h giá Trình Bảo Châu hai cái, gật đầu: “Nhiều.”
Đẹp bao, đây bây giờ còn hơn. Đặc biệt là mái tóc xoăn nhỏ , thật sự thích.
Trình Bảo Châu ánh mắt của , hi hi : “Sao em thấy gì đổi, em còn sợ em đổi nhiều quá, sẽ thích em nữa.”
Từ Xuyên vốn tưởng Trình Bảo Châu đang trêu , nhưng khi liếc thấy trong đáy mắt cô thật sự chút lo lắng, liền nghiêm túc : “Anh cũng đổi nhiều.”
“Ừm, ?”
“Trở nên yêu em hơn.”
Anh xoa đầu Trình Bảo Châu, cúi xuống cõng cô xuống lầu.
“Ngốc ạ, đầu óc trống rỗng thì nghĩ chuyện khác ...”
Bóng hai chồng lên , như thể mãi mãi thể tách rời.
Từ Xuyên đầu tư nhiều quán cơm tư nhân , cho nên trong giai đoạn khi khai trương, gần như chạy khắp thủ đô để tuyên truyền.
Tuy nhiên, cách tuyên truyền giống bình thường, mà nhắm những nhóm đối tượng cụ thể.
Hiện nay ở thủ đô vẫn còn hiếm những quán cơm tư nhân cao cấp, chi phí cao như thế . Từ Xuyên coi như là nhóm đầu tiên dám "ăn cua", cho nên việc tuyên truyền cũng coi như thành công.
Đêm ngày khai trương là một đêm trời quang mây tạnh.
Trên bầu trời đêm treo một vầng trăng sáng, xung quanh là những vì lấp lánh như những quân cờ. Ánh trăng sáng trong, khi rọi xuống sân, cho ngọn đèn vàng vọt mái hiên trở nên lu mờ.
Lúc đang là giao mùa xuân hạ, nhiệt độ dần tăng lên nhưng đến mức khiến cảm thấy oi bức. Côn trùng phần lớn thức tỉnh, buổi tối chính là lúc chúng kêu vang hoạt động trong bụi hoa cỏ.
Mỗi khi đến lúc , đôi vợ chồng trẻ thích kéo giường tre giữa sân, đốt vài khoanh hương muỗi.
Trong mùi hương ngải cứu thoang thoảng, họ giường tre ngắm bầu trời bao la đỉnh đầu, cuộc sống vô cùng thư thái.
“Không ngày mai sẽ bao nhiêu đến nữa.”
Từ Xuyên gối tay gáy, trong mắt tràn đầy mong đợi.
Trình Bảo Châu bế con gái tắm xong trong nhà vệ sinh , đặt con bé lên : “Anh đừng nghĩ chuyện đó vội, cắt móng tay cho con gái .”
Móng tay trẻ con mọc nhanh kinh khủng, cào xước bản thì cũng cào xước khác.
Từ Xuyên “bật” dậy, ôm con gái lòng, bắt đầu cắt móng chân cho con bé .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-vo-chong-luoi/chuong-216.html.]
Trình Bảo Châu chạy tắm rửa nhanh một cái, đợi lúc cô thì móng tay con bé vẫn cắt xong.
“Đừng động đậy, đừng động đậy, coi chừng cắt thịt con bây giờ…”
Từ Xuyên sợ nhất là việc , mấy năm qua cũng luyện kỹ thuật cắt móng tay siêu phàm.
Vừa cắt xong cho con gái, thuận tay kéo luôn chân Trình Bảo Châu đặt lên đùi .
Cả hai đều chút thả lỏng, khi cùng hồi tưởng chuyện năm hai tuổi và xác định là chẳng nhớ tí gì, họ bèn lôi cái đèn pin ngày xưa ở quê để trong nhà vệ sinh , treo gốc cây hồng, chiếu sáng trưng về phía giường tre.
Con gái dường như cũng chẳng thấy lạ lẫm gì, con bé tiếp nhận việc nhà thứ một cách vô cùng tự nhiên.
Dù đèn sáng đến , đối với đứa con gái mới hơn hai tuổi thì nó cũng chỉ là một ngọn đèn chẳng khác gì những bóng đèn điện khác.
Con gái xõa tóc một bên chơi xếp gỗ, Từ Xuyên cắt xong chân trái cho Trình Bảo Châu kéo chân của cô lên.
Anh cúi đầu cắt : “Ông Kim chắc chắn sẽ đến, ông giao thiệp rộng, đoán chừng sẽ dẫn theo ít .”
“Còn lão Thư, ông hỏi thăm từ sớm …”
Trình Bảo Châu bẻ ngón tay tính toán, nhíu mày: “Vậy là hai bàn nhỉ.”
Từ Xuyên vỗ nhẹ cô: “Đừng lộn xộn.” Hai con nhà lúc cắt móng tay chẳng ai chịu yên cả.
Anh nhướng mi mắt, hừ hừ hai tiếng đầy đắc ý: “Đã đặt bốn bàn .”
Trình Bảo Châu kinh ngạc: “Anh lôi thế?” Cô giá cả trong quán cơm tư nhân , đến ăn nếu chỉ tiền thôi thì đủ, ít nhất cũng là "vạn nguyên hộ" (nhà mười ngàn tệ) mới ăn uống thoải mái .
Ở ư?
Anh tự tìm chứ .
Thời gian qua Từ Xuyên giao thiệp với xưởng gạch, giao thiệp với nhà máy xi măng…
Có những vị lãnh đạo thì bình thường, nhưng thực chất túi tiền căng phồng, đều là kiểu "tàng long ngọa hổ" lộ mặt.
Từ Xuyên phát hiện thức khuya dậy sớm lụng cả năm trời, tiền kiếm còn bằng trong văn phòng uống .
Có lúc thấy mà ngứa cả răng, chỉ tìm chỗ nào đó tố cáo tống cổ mấy đó tù cho .
Trình Bảo Châu mặt đầy ngơ ngác, rõ ràng là hiểu những kiếm tiền kiểu gì.
Từ Xuyên cắt móng tay xong, xoa đầu cô : “Không hiểu thì thôi, hiểu càng .”
Đỡ rước bực .
Trình Bảo Châu bỗng nhiên trừng mắt , vội vàng gạt tay khỏi đầu , thể tin nổi : “Làm gì đấy, chập tối nay em mới gội đầu xong.”
Mới cắt móng chân cho cô xong, thể sờ lên đầu cô !
Từ Xuyên nghĩa chính ngôn từ: “Đều mọc em cả, phân chia cao thấp sang hèn gì.”
Trình Bảo Châu: “…”
Cô câu nào.
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.