Thực Cố Tiểu Khê cũng quên mất sự tồn tại của Lục Kiến Lâm, thấy mang theo nhiều quà Tết như , liền vội vàng mời và lấy đồ ăn cho .
"Chị dâu, em nhà ?" Lục Kiến Lâm nhấp ngụm , trò chuyện rôm rả.
"Ừ. Chiều nay mới về đơn vị. Lát nữa em với tụi chị luôn nhé."
"Được." Lục Kiến Lâm mỉm gật đầu.
Mấy đang trò chuyện thì giọng của Cố Đại Xuyên và Đinh Lan Di cũng vang lên từ ngoài cửa.
Cố Diệc Dân thấy con trai đến, nhịn hỏi: "Thằng nhóc , con rảnh thế? Lục Kiến Sâm thì bận tới mức thấy mặt."
Cố Đại Xuyên gãi đầu, chút ngượng ngùng: "Trung đoàn trưởng bọn con xin nghỉ phép về nhà , Lục Kiến Sâm là phó đoàn, chắc chắn sẽ bận hơn. Con thì việc gì, chắc nấu sẵn nước nóng , con với Lan Di qua tắm cái cho ấm buổi tối."
Cố Tiểu Khê chớp mắt, cũng gì thêm.
Đợi trai và Đinh Lan Di bếp, Cố Tiểu Khê sang hỏi Lục Kiến Lâm: "Tối nay em ngủ ở nhà ?"
Lục Kiến Lâm lắc đầu: "Em ở bên phòng y tế."
"Thế em tắm nước nóng hẵng về đơn vị ? Như tối ngủ cũng ấm hơn."
Lục Kiến Lâm vốn định từ chối, nhưng ông ngoại Giang đột nhiên : "Tắm cháu! Ông thấy giày cháu còn ướt kìa."
Chillllllll girl !
Cố Tiểu Khê lúc mới cúi xuống chân Lục Kiến Lâm.
Quả nhiên, đôi giày vải của vẻ giẫm vũng tuyết tan, cả giày lẫn ống quần đều ướt.
Lục Kiến Lâm tự nhiên, khẽ ho một tiếng: "Thế thì em ngâm chân thôi nhé."
Cố Tiểu Khê lập tức phòng, mang một túi vải, bên trong là một đôi giày vải mới và hai mươi đôi tất lông cừu.
"Cái chị chuẩn từ sáng cho em đấy, xem như quà Tết! Cậu hai với cả nhà cũng phần."
Nói cô còn , nháy mắt một cái: "Gọi là gửi chút ấm áp thôi, tặng giày nghĩa là đuổi em nhé!"
Ánh mắt Lục Kiến Lâm ánh lên ý : "Cảm ơn chị dâu!"
Đinh Lan Di từ bếp , đúng lúc thấy cảnh , trong lòng bất giác chùng xuống.
Bao nhiêu năm nay, từng ai trong nhà chuẩn quà Tết cho cô!
lúc cô đang thấy tủi , Cố Đại Xuyên xách nước nóng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-502-dep-that-day-2.html.]
"Lan Di, lát nữa em còn tổng duyệt, tắm ."
"Vâng." Đinh Lan Di gật đầu.
Thật cô cũng đang lạnh, tắm nước nóng cho ấm .
Mà ở bên đơn vị thì đến đúng giờ mới nước nóng.
Cố Đại Xuyên chu đáo đổ sẵn nước tắm cho cô, mới phòng khách.
Cố Tiểu Khê cũng tìm một cái chậu rửa chân sạch sẽ cho Lục Kiến Lâm, mang thêm hai bình nước nóng đến.
Lục Kiến Lâm cảm thấy như chăm sóc đến bất ngờ, trong lòng bỗng thấy ấm áp.
Đã nhiều năm , ai quan tâm đến mấy chuyện nhỏ nhặt trong sinh hoạt của như nữa!
Ba lúc nào cũng bận rộn, với các trai đều là con trai, nên từ nhỏ độc lập, chuyện gì tự thì đều tự .
"Em gái , em mặc phong phanh đấy? Ngoài trời lạnh lắm, khi ngoài nhớ mặc thêm nhé!" Cố Đại Xuyên xuống nhịn , đưa tay chọc chọc áo em gái.
Cố Tiểu Khê hừ một tiếng: "Phong phanh gì chứ? Em mặc áo khoác lông vũ đấy, còn ấm hơn áo bông của cơ."
Ông ngoại Giang lúc cũng gật đầu: " đấy. Ấm lắm. Bọn ông còn mặc thêm đồ giữ nhiệt bên trong nữa, ấm cực kỳ."
"Đồ giữ nhiệt là gì ?" Cố Đại Xuyên tò mò hỏi.
Cố Tiểu Khê liếc trai, Lục Kiến Lâm, đó phòng, xách một cái túi.
Bên trong là hai chiếc áo giữ nhiệt và hai mươi đôi tất lông cừu dành cho nam. Cô thuận tay lấy một chiếc áo giữ nhiệt đưa cho Lục Kiến Lâm.
"Áo vải , giữ ấm, em mặc bên trong áo khoác là ."
"Cảm ơn chị dâu!" Lục Kiến Lâm khẽ , hề khách sáo.
Cố Đại Xuyên cũng vui mặt, nhất là khi thấy trong túi còn cả đống tất mới.
Đôi tất đang hiện giờ, ít cái thủng đến lộ cả ngón chân.
Em gái đúng là chu đáo, tâm lý hết sức!