Thập niên 70: Trọng sinh xong tôi được viên sĩ quan mạnh nhất hết mực cưng chiều - Chương 466: Đồ Vô Dụng (2)

Cập nhật lúc: 2025-12-30 04:50:57
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1gCFB1MZa3

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Tiểu Khê khẽ hừ một tiếng: "Nhà họ cũng giỏi gây chuyện thật đấy!"

"Phải đấy. Cái bà cụ đó lúc nãy lóc t.h.ả.m thiết, thật cho xem thôi, lúc chị về nhà thì thấy bọn họ đến than phiền với chính ủy ."

Lý Quế Phân gật đầu tán đồng.

"À đúng , tối nay phó đoàn Ân cũng ở nhà hả? Lục Kiến Sâm nhà em đến giờ vẫn về nữa!"

"Chưa về ! Chồng nhà chị cũng thế. Em cũng đừng lo quá, lát nữa đóng cửa ngủ sớm . Nhớ khóa cửa phòng đấy." Lý Quế Phân dặn dò vài câu.

Bao nhiêu năm nay, cô quen với việc chồng về nhà khi nhiệm vụ .

Cố Tiểu Khê và Lục Kiến Sâm mới cưới, nghĩ chắc vẫn quen lắm.

"Vâng. Thật em cũng buồn ngủ , lát nữa rửa mặt xong là ngủ luôn."

Nếu Lục Kiến Sâm về, tối nay cô tính sẽ về gian đồng hành ngủ cái giường mới của .

Chillllllll girl !

Ừm, bồn tắm massage , lát nữa cũng thể thử luôn.

Lý Quế Phân tán gẫu thêm vài câu mới vui vẻ đẩy xe đạp rời . ...

Cùng lúc đó.

Mẹ của phó đoàn Ân chăn bông cũ mà vợ của chính ủy, Lý Từ, mang tới thì trong lòng cực kỳ khó chịu.

Cái chăn cứng cũ, còn ố vàng, chẳng ấm chút nào, thua xa cái bà cụ đắp .

Vừa thấy vợ chính ủy đặt đồ xong định , bà lập tức kéo .

"Trong nhà còn hai đứa nhỏ nữa, chỉ cái chăn cũ thế , tối nay lạnh c.h.ế.t mất! Hay là bảo nhà phó đoàn Lục cho mượn tạm cái chăn mấy hôm ?"

Lý Từ xong sững , đây là tính toán sẵn nhà phó đoàn Lục chăn ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-466-do-vo-dung-2.html.]

Bà cụ Ân thấy vợ chính ủy gì, thì tự tiếp lời: "Con dâu với con bé Cố Tiểu Khê họ hàng ? Người bảo, dù gãy xương thì gân vẫn còn nối mà!"

" thấy mấy hôm Cố Đại Xuyên ôm về hai cái chăn bông mới đấy. Cũng chẳng ai đắp, cho bọn mượn tạm một thời gian chắc ha?"

"Thế thì tự bà hỏi !" Lý Từ định dính chuyện .

"Thế ! Các là lãnh đạo, giúp chúng chứ!" Lúc bà cụ Cố thấy buồn ngủ, chỉ mong đắp chăn mới ngủ thôi.

Lý Từ nhíu mày: "Phó đoàn Ân chắc sắp về , lúc đó để con trai bà với Lục Kiến Sâm ! Chuyện quyết ."

Nói xong, cô cũng mặc kệ sắc mặt của bà cụ, xoay bỏ luôn.

Trời tuyết lạnh thế , ngoài đường rét căm căm, cô còn chịu khó mang một cái chăn sang đây, lắm .

Bây giờ nhà ai cũng nhiều vật tư đến mức cho mượn thoải mái.

Hơn nữa, nhà Lục Kiến Sâm chuẩn sẵn vài cái chăn là vì ba vợ sắp lên đơn vị đón Tết.

Mà cho bà cụ Ân , thì ba vợ đắp cái gì?

Theo cô thấy thì, nếu Ân Xuân Sinh xuất ngũ thì ban đầu nên luôn, đơn vị còn thể sắp xếp cho một công việc bên ngoài, chẳng cần gì.

Trong mắt cô, trong quân đội cả đống giỏi hơn Ân Xuân Sinh.

Ân Xuân Sinh thể vị trí phó đoàn phần nhiều là vì sợ khổ, từng mấy thương nặng, trong đó một chắn d.a.o cho đoàn trưởng trung đoàn hai nên ông che chở suốt.

xét về năng lực cá nhân, Ân Xuân Sinh còn kém xa so với những tinh quân đội như Lục Kiến Sâm.

Tất nhiên, mấy lời đó cô chỉ dám nghĩ trong lòng thôi.

Bà cụ Ân thấy vợ chính ủy thèm lo nữa thì lập tức sang c.h.ử.i mắng Cố Tân Lệ: "Đồ vô dụng, con nhỏ Cố Tiểu Khê là họ hàng với mày, mày xin một cái chăn cho tao !"

 

 

Loading...