Tề Sương Sương lập tức đưa Lục Kiến Sâm ánh mắt " hiểu mà", : "Vậy tắm nhé! Chị Tiểu Khê, trong phòng em một cái bồn tắm lớn, chị lấy cái đó mà dùng nhé!"
"Được." Cố Tiểu Khê gật đầu.
Lục Kiến Sâm xách nước phòng, lấy bồn tắm mà Tề Sương Sương , rửa ba sạch sẽ mới mang .
Cố Tiểu Khê ngâm trong làn nước ấm, cảm giác thật dễ chịu. Khi cô bước khỏi phòng tắm, Viện trưởng Trần chuyện với Lục Kiến Sâm ở khu bếp một lúc .
Thấy Cố Tiểu Khê , Viện trưởng Trần bảo: "Tiểu Khê , ông cụ Tề chắc năm sáu ngày nữa mới về , là ngày mai cháu đến bệnh viện quân y luôn ! Cứ trong giờ . Lục Kiến Sâm sẽ về đơn vị , đợi ông cụ Tề về sẽ đón cháu."
Cố Tiểu Khê liếc Lục Kiến Sâm, thấy gật đầu thì cô cũng gật theo.
"Vậy ạ! Ngày mai cháu tới bệnh viện."
Viện trưởng Trần vui vẻ mặt, trò chuyện với hai thêm vài câu về chuyện ở Cát Lĩnh, còn xem qua cây nhân sâm trăm năm.
Xem xong, ông nhịn mà cảm thán: "Ông cụ Tề mà thấy chắc mừng lắm. Bài t.h.u.ố.c của cháu giờ thiếu nhiều nữa, thêm cây nhân sâm , chắc chỉ thiếu một hai vị là xong ."
Nghe , Cố Tiểu Khê cũng vui. Có thể thanh lọc t.h.a.i độc thì quan trọng hơn bất cứ điều gì.
Mấy tán gẫu thêm một lúc, đến khi Lục Kiến Sâm mang ba tô mì trứng bàn, chuẩn ăn tối, thì Viện trưởng Trần cũng cáo từ về.
Ăn mì xong, Lục Kiến Sâm kéo cô vợ nhỏ nhà phòng chuyện một lát.
"Anh về đơn vị luôn tối nay, mấy hôm nữa sẽ đón em."
"Tối nay ?" Cố Tiểu Khê ngạc nhiên, cứ tưởng ít nhất sẽ ở đến sáng mai.
Lục Kiến Sâm bế cô lên đùi, cúi xuống hôn lên đôi môi đỏ mọng mềm mại của cô: "Anh về để lĩnh thưởng cho em."
Chillllllll girl !
Cố Tiểu Khê chớp mắt, tò mò hỏi: "Thưởng gì cơ?"
Lục Kiến Sâm vuốt nhẹ mái tóc dài mượt mà của cô, giọng dịu dàng: "Viện trưởng Trần , sân bay quân sự bên Tỉnh Tây Lĩnh đề xuất thưởng cho em một ngàn tệ. Lần Lý Khôn họ mang về nhân sâm và t.h.u.ố.c bắc, đơn vị cũng xin thêm cho em năm trăm nữa."
Cố Tiểu Khê tròn mắt kinh ngạc: "Nhiều á? Chỉ em thôi ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-327-mot-con-gian-danh-doi-ca-doi-1.html.]
Lục Kiến Sâm bật gật đầu: "Chỉ em. Em khác với bọn , vì bọn là quân nhân."
Cố Tiểu Khê bĩu môi: "Thế quá bất công ?"
Lục Kiến Sâm : "Bọn tuy thưởng, nhưng nhiệm vụ cứu viện thành xuất sắc thì tính là quân công, tích lũy đủ thì thăng chức. Thế thì cũng bất công?"
Cố Tiểu Khê xong mới gật đầu: "Ừm, cũng ."
"Vậy cho hôn cái !"
"Hả?"
Cố Tiểu Khê còn kịp phản ứng thì Lục Kiến Sâm hôn lên môi cô.
Sau một nụ hôn dài sâu, mới buông cô vợ mềm mại thơm ngát trong lòng .
"Anh đây! Nhớ chăm sóc bản nhé!"
"Vâng. Có xe đưa về đơn vị ?" Cố Tiểu Khê hỏi.
"Có , đừng lo!" Lục Kiến Sâm hôn lên trán cô.
"Đừng tiễn, ngoài lạnh lắm."
Cố Tiểu Khê chịu , vẫn nhất quyết tiễn tận cửa.
Lục Kiến Sâm cô gái nhỏ màn đêm, nhịn ôm cô lòng, ép cô tường hôn thêm nữa thật mạnh.
"Chờ tới đón em!"
Nói , mới lưu luyến rời .
Về đơn vị sớm để báo cáo, đó thể tranh thủ xin vài ngày nghỉ để với cô.
Quay về phòng, ban đầu Cố Tiểu Khê định chuyện với Tề Sương Sương một lát, nhưng mới xuống thì phát hiện dì cả đến.