Thập niên 70: Trọng sinh xong tôi được viên sĩ quan mạnh nhất hết mực cưng chiều - Chương 1431: Ma Quỷ Từ Phương Nào Tới (1)

Cập nhật lúc: 2026-01-01 07:11:04
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Yến Hồi lúc đầu thì ngơ ngác, đó là đau khổ, đột nhiên ngửa mặt ha hả như kẻ điên.

Cố Tiểu Khê mà cảm thấy, ông chắc sắp phát điên thật !

Quả nhiên, ngay giây tiếp theo, ông phun một câu đúng kiểu điên dại.

"Cô trường sinh bất lão ? Chỉ cần bái sư phụ, sẽ dạy cô cách sống mãi già, thế nào?"

Cố Tiểu Khê ông nên lời: "Nếu thật sự trường sinh bất lão , trông ông già thế ?"

Yến Hồi cảm giác như n.g.ự.c ai b.ắ.n cho một phát, nhưng nhanh tự điều chỉnh : " thực cũng già . Nếu cô chín mươi bảy tuổi , cô sẽ thấy vẫn còn trẻ chán. Có ai sắp trăm tuổi mà còn thể cùng cô chạy nhảy khắp núi như thế ?"

Chillllllll girl !

Cố Tiểu Khê nheo mắt, cẩn thận dùng Thuật Phân Tích Tuổi Xương dò xét một lượt.

Quả thật, lão già đúng là hơn chín mươi tuổi.

Mà đúng thật, bình thường ai sắp một trăm tuổi mà còn leo núi, còn hai thoát khỏi tay công an chứ.

Không hổ danh là lão già luyện công.

mà, cô bái sư phụ? Nằm mơ !

, lúc trực tiếp từ chối mà hỏi : "Ông xem, ông tu luyện kiểu gì? Không là g.i.ế.c lấy m.á.u để luyện đấy chứ?"

Yến Hồi ngẩn , lắc đầu: "Không. Nếu dính m.á.u , quá trình tu luyện sẽ nghiệp lực quấn lấy, càng luyện càng lụn bại."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-1431-ma-quy-tu-phuong-nao-toi-1.html.]

"Thế ông cứ thích m.á.u của ?" Cố Tiểu Khê liếc mắt hỏi ngược.

Yến Hồi: "..."

Con bé thật sự quá nhạy. Chuyện đó mà cũng đoán .

vì kế hoạch trường sinh, ông đành kiên nhẫn dỗ: "Cô chắc cũng gặp bà cụ nhà họ Tạ đúng ? Bà trông trẻ hơn mấy bà già bình thường ? Thật cũng dùng pháp tu luyện đặc biệt, nên mới giữ vẻ ngoài trẻ lâu. Chỉ cần cô theo học, nhất định cũng sẽ giữ mãi thanh xuân."

Cố Tiểu Khê thì phì : "Ông gọi cái mặt già khú đó là thanh xuân bất lão? mười tám tuổi, đang tươi như hoa thế , ông bảo tu luyện thành cái mặt già như bà , thà c.h.ế.t còn hơn."

Yến Hồi chặn họng, tức tối : "Cô thôi, bà bao nhiêu tuổi ? Bà thật bảy mươi. Một bà già bảy mươi tuổi mà còn như thế, trẻ ?"

"Chắc mắt ông vấn đề . Trong mắt , bà ngoài bộ quần áo trông sang hơn mấy bà già khác, thì cái mặt già xọm thấy mà sợ. Thậm chí còn khí chất bằng bà nội , càng bằng bà nội . Mắt ông ? Luyện công đến ngu , cái gì che mắt ?"

Một tràng mắng xối xả của Cố Tiểu Khê Yến Hồi tức đến bật nổi, nhưng nhanh ông kéo chủ đề.

"Bạch Mộc Du trông thế, ngoài cái vốn sẵn , còn vì ngày lúc bà nội cô còn sống, Bạch Mộc Du ăn ít đồ linh khí nuôi dưỡng. Bạch Mộc Du cũng coi là linh vật bồi dưỡng mà thành, tính cũng là một kiểu tu luyện. Nhà họ Trang xưa giờ vẫn theo con đường ."

"Cô quen nhà họ Trang thì chắc cũng , bọn họ bình thường. Bọn họ cũng dị lực, cũng là luyện võ đạo. Nếu cô cũng theo con đường , sống thọ một hai trăm tuổi chuyện khó."

Yến Hồi tới đây, nghĩ rằng trường thọ chắc chắn đủ hấp dẫn.

Cố Tiểu Khê thì đột nhiên hiểu một chuyện: "Thì ông gây đủ trò như , chỉ vì ông sợ c.h.ế.t, ông già , nên ông trường sinh bất lão, đúng ?"

 

 

Loading...