Trước , mỗi khi bệnh nhân cấp cứu, Cố Tiểu Khê chỉ cần thấy động tĩnh là vội vàng chạy .
khi thấy đang băng bó trong phòng y tế là Lục Kiến Nghiệp, cô lập tức ngẩn .
"Em ?"
Lục Kiến Nghiệp lúng túng đáp: "Chị dâu, em vội quá nên ngã, , chỉ là t.a.i n.ạ.n nhỏ thôi."
"Em giao nhiệm vụ ?" Cố Tiểu Khê đoán chắc là Lục Kiến Nghiệp đang nhiệm vụ quanh đây nên mới đến Trường Quân đội Tây Ninh.
Lục Kiến Nghiệp lắc đầu: "Không, nhiệm vụ. Em việc riêng nên xin nghỉ. Lát nữa em kể cho chị ."
Chillllllll girl !
Cố Tiểu Khê cảm thấy kỳ lạ. Lại thấy vết thương của Lục Kiến Nghiệp gần như băng bó xong, cô bèn lui về một bên, mở Quang Não , gửi một tin nhắn cho Lục Kiến Sâm.
Lục Kiến Sâm đang dẫn vận chuyển lốp xe ô tô mà cô cần dùng cho lớp học lắp ráp, chắc đến bảy tám giờ tối mới về .
việc Lục Kiến Nghiệp đến đây thì vẫn nên báo cho một tiếng, để thu xếp về sớm nếu thể.
Đợi bên băng bó xong, Cố Tiểu Khê kiểm tra vết thương của Lục Kiến Nghiệp thêm nữa, thấy đúng là nghiêm trọng, lúc mới đưa về nhà.
"Em đột ngột xin nghỉ là chuyện gì ?" Về đến nơi, Cố Tiểu Khê rót cho Lục Kiến Nghiệp một ly nước.
Lúc ở phòng y tế, Lục Kiến Nghiệp chịu , chứng tỏ chuyện để quá nhiều .
Lục Kiến Nghiệp khẽ gật đầu, đó lấy từ trong túi một bức thư mà khác đưa cho , đưa cho cô xem.
Cố Tiểu Khê liếc đầy nghi ngờ, nhận lấy thư, lướt một lượt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-1413-van-nen-bot-ky-vong-thi-hon-1.html.]
Đọc xong, cô nheo mắt .
"Em nghĩ là... Tất Văn Nguyệt sẽ tới tìm trai đúng ?"
Lục Kiến Nghiệp khó mở lời, nhưng vẫn gật đầu.
" . Em cảm giác như thế. Trong thư cô gặp em, nhưng địa điểm hẹn trong đơn vị bọn em, mà là ở nhà ăn quốc doanh bên , gần Trường Quân đội Tây Ninh. Mục đích của cô , rõ ràng còn gì."
Nói tới đây, ngừng một chút tiếp: "Chị dâu, chị ngoài nhớ cẩn thận một chút, đề phòng cô hại chị."
Phải, trong tiềm thức của , Tất Văn Nguyệt chắc sẽ hại trai , nhưng với chị dâu thì chắc chắn sẽ bỏ qua.
Cố Tiểu Khê liếc một cái, cảm xúc trong lòng chút phức tạp.
"Vừa nhận thư là em lập tức xin nghỉ ngoài ?"
Lục Kiến Nghiệp gật đầu: "Phải. Cô trốn tới Tây Ninh , chứng tỏ quyết tâm liều c.h.ế.t . Cô là kiểu cực đoan, thứ thì sẽ hủy hoại."
Trước chỉ nghĩ Tất Văn Nguyệt là kiêu căng, bướng bỉnh, nhưng ngần chuyện xảy , mới hiểu, cô chỉ đơn giản là ngang ngược, mà thực sự là một kẻ tồi tệ.
Nếu là còn chút ăn năn hối cải, thì bỏ trốn khỏi nơi cải tạo lao động. Làm , khác gì tự tìm đường c.h.ế.t chứ!
Cố Tiểu Khê một lúc mới chậm rãi : "Xem em thực sự tỉnh . Em yên tâm, chị sẽ chú ý. Cô hại chị . Thật , chị lo cô xuất hiện cơ. Hay là... em cứ theo đúng như thư hẹn mà gặp cô ?"
Lục Kiến Nghiệp sững : "Chị em gặp cô ?"
Cố Tiểu Khê khẽ gật đầu: "Có thể lúc đó em nóng ruột quá nên sơ suất mất một điều. Cô là tội phạm bỏ trốn, chẳng khác nào vượt ngục cả. Trong trường hợp , nếu em phát hiện cô , lẽ lập tức báo cáo cho cấp . Bằng , thì chính em cũng thành , em hiểu ?"