Cố Tiểu Khê cầm mấy quả trứng gà mang đến, nhịn khẽ , im lặng dõi theo con gái .
Cùng học trong một lớp, cô nhận chẳng ai cố tình gây sự với con trai , nhưng hơn một đứa nhắm con gái.
Cô nghĩ, chẳng lẽ là do chỉ tinh thần lực của con trai cao hơn, nên bọn trẻ khác dám chọc ?
Ừm, cứ quan sát thêm .
Trường học cũng giống như một xã hội thu nhỏ, vì cô can thiệp trực tiếp cách các con giao tiếp với bạn bè.
Thật , các giáo viên và phụ mặt ở đó cũng đều thấy cả, nhưng giáo viên lên tiếng, cũng chẳng ai gì, ai nấy đều bận rộn với việc của .
"Mẹ ơi, nghiên cứu cái bếp năng lượng mặt trời ạ!" Lục Kiều Dương đột nhiên lên tiếng.
Chỉ vì trong thời gian ngắn đó, cô bé thấy một bạn đốt nhầm lửa, cháy mất một mảng tóc.
Cố Tiểu Khê bật gật đầu: "Ừ, để xem nào."
Cô nhấc cái bếp ga năng lượng mini lên kiểm tra sơ qua, đầy hai phút hiểu rõ cấu tạo của nó.
Còn cách dùng thì tất nhiên là đơn giản vô cùng.
Cô bật lửa, tiên đun nước để rửa sạch bộ dụng cụ bếp mini phát.
Sau đó, cô lấy chậu và bột mì , bắt đầu dạy con gái nên cho bao nhiêu nước để nhào bột.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-1335-bay-dat-khoe-khoang-1.html.]
Chillllllll girl !
đúng là, tìm rắc rối thì rắc rối cũng sẽ tự mò đến.
Cái nhóc lúc nãy giành nguyên liệu của Kiều Dương bất ngờ bê một chậu nước, nhảy chạy tung tăng trong lớp, đ.â.m thẳng bàn của hai con.
May là phản xạ của Cố Tiểu Khê cực nhanh, cô vung tay một cái, dùng Thuật Dịch Chuyển Không Gian, bàn ghế lập tức dịch sang một bên, tránh cú va chạm.
Ngược , bé vì va bàn nên mất thăng bằng, trượt chân một cái, ngã cái "rầm" xuống sàn.
Chậu nước tay cũng hất thẳng nó.
Chớp mắt, cả lớp đều ngoảnh đầu .
Vì cú ngã quá đau, nhóc ôm gào t.h.ả.m thiết.
Mẹ của nhóc một phụ nữ ăn mặc cực kỳ chỉn chu thấy con trai ngã nhào xuống đất, ầm lên thì lập tức nổi cơn tam bành, sang chỉ trích Cố Tiểu Khê: "Cô mà vô tâm thế? Con nít sắp ngã mà thèm đỡ, còn lo giữ mấy cái đồ ăn, quá đáng thật đấy?"
Cố Tiểu Khê mắng đến ngớ , phụ nữ cao kều mặt to đó mà dở dở : "Nếu dịch bàn ghế , thì là để con chị ngã nồi nhào lên bếp? Đến lúc bỏng qua đổ tại nhà dẹp đồ? Với cả, con chị ngã, chính chị gần nhất còn chẳng nhúc nhích, việc gì căng?"
"Cô... cô gần con hơn, đỡ nó một cái thì c.h.ế.t ai?" Người phụ nữ tức đến mức năng lắp bắp.
Cô dậy, là vì cho rằng con chắc ngã thật.
Lúc , cô Tần bước tới, : "Chị Đinh của Đinh Đinh, nhà trường quy định , chuyện của bọn nhỏ thì để bọn nhỏ tự giải quyết. Con chị ngã là do hành động của chính nó, thể trách khác . Đây là điều cần dạy cho các con ngay từ khi còn nhỏ. Giống như bạn Hùng Đinh Đinh cố tình lấy nguyên liệu của bạn Lục Kiều Dương, nhà trường cũng để các con tự xử lý mà."
Mẹ của Hùng Đinh Đinh thì nổi đóa: "Sao là nhà cố tình? Nó chỉ lấy cái thứ nó thôi mà, chẳng qua nhanh tay hơn Lục Kiều Dương một chút thôi. Muốn trách thì trách con bé phản ứng chậm."