Mười phút , Cố Tiểu Khê theo một ông tự xưng là thư ký Cao đến một căn phòng đặc biệt yên tĩnh trong khu điều dưỡng.
Chillllllll girl !
Vừa bước , thư ký Cao tiện tay đóng cửa .
Lúc , Cố Tiểu Khê mới phát hiện căn phòng lớn hơn cô tưởng, bên trong còn cả một thư phòng.
Khi cô ngẩng đầu về phía thư phòng, một ông lão mặc áo tôn trung sơn từ bên trong cầm một chén bước .
Mà ngay khoảnh khắc rõ gương mặt ông lão , Cố Tiểu Khê kinh ngạc đến trừng lớn mắt.
Bởi vì mặt cô đây, cô từng chỉ thấy mặt báo, từng đài phát thanh, từng truyền hình mà thôi!
Ông lão mỉm đưa chén trong tay cho cô: "Cô nhóc, đây, uống chén nào. Chúng trò chuyện một chút."
Được nhân vật lớn đích pha mời uống, đây là vinh dự cỡ nào chứ! Khiến cô xúc động đến mức tay còn run, suýt cầm chắc chén .
"Cảm ơn lãnh đạo ạ!"
Ông lão ha ha: "Đừng căng thẳng, đây là Đại Hồng Bào hảo hạng đấy, loại đặc biệt dành cho khách quý."
"Vâng, ! Cháu thật sự quá vinh hạnh ! Cháu nếm thử cho kỹ mới ."
Thấy ông lão đối xử với thiện, còn tự nhiên xuống đối diện, Cố Tiểu Khê bỗng chốc chẳng còn thấy căng thẳng nữa.
Uống vài ngụm , cảm giác kích động trong lòng cô cũng dần dịu .
Thế nhưng ánh mắt ông lão đối diện vẫn đầy vẻ sùng bái và kính trọng.
Mà ông lão , từng gặp qua vô và việc, chỉ cần ánh mắt cô bé là hiểu ngay: đây là một cô gái trẻ yêu nước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-1311-lai-day-uong-chen-tra-nao-1.html.]
Trong lòng ông lão cũng nhẹ nhõm hơn ít.
Sự lo lắng mơ hồ trong lòng, cũng tan biến theo.
Chỉ cần đôi mắt trong veo, quả quyết sợ hãi , ông lão liền hiểu, lời đàn ông tối qua là sự thật.
Và ông lão cũng một nữa xác nhận rằng, đó là một quyết định đưa trong trạng thái lý trí, hề tác động.
"Đồng chí Tiểu Khê, cháu xem tài liệu ?" Ông lão bỗng hỏi.
Cố Tiểu Khê lập tức thẳng , nghiêm túc đáp: "Dạ, cháu xem tài liệu . Tuy bất ngờ, nhưng cháu thể cam đoan với bác rằng, cháu nhất định sẽ quản lý tòa nhà bách hóa đặc biệt thật , và tuyệt đối vì mục đích cá nhân lợi nhuận riêng."
Tuy cô rõ Đế Lam Hồ cụ thể vận hành như thế nào, nhưng cô , thái độ của thể hiện rõ ràng.
Cô yêu quê hương, yêu đất nước, chỉ hy vọng đất nước ngày càng mạnh mẽ hơn nữa.
Ông lão mỉm nhẹ: "Ta thể hỏi cháu định kinh doanh gì trong tòa nhà bách hóa ?"
Cố Tiểu Khê suy nghĩ vài giây, cẩn trọng : "Thật cháu cũng thể xác định rõ sẽ hạng mục kinh doanh cố định nào, nhưng những mặt hàng thiết yếu phục vụ cuộc sống của dân thì chắc chắn là . Ngoài , cháu cũng kinh doanh thêm vài thứ khác."
Nói đến đây, cô khựng một chút, thử thăm dò nhỏ giọng hỏi: "Ví dụ như xe cấp cứu, xe cải tiến do tự thiết kế, các sản phẩm công nghệ... Mấy thứ thể kinh doanh ạ?"
Ánh mắt ông lão thoáng lóe sáng: "Cháu kinh doanh đa ngành ?"
Cố Tiểu Khê gật đầu: "Vâng. Cháu phát triển theo hướng đa ngành. Thật , mục tiêu của cháu là xây dựng một siêu trung tâm thương mại, kiểu gì cũng thể bán. hiện tại trong nước mới chỉ hình thức cửa hàng bách hóa, nên cháu định bắt đầu từ đó."
Cố Tiểu Khê chia sẻ một vài suy nghĩ với vị lãnh đạo lớn, đó lấy từ túi áo một chiếc máy sưởi tay mini dùng năng lượng mặt trời.
"Công việc của bác bận rộn, thường xuyên ngoài, cháu tặng bác cái . Đây là máy sưởi tay mini chạy bằng năng lượng mặt trời, dùng ạ."