Cố Diệc Lan khẽ gật đầu: "Ừ. Đứa bé trong bụng cô đúng là bỏ , nhưng tự bỏ mà là ông già họ Lư, kết nghĩa của bà cụ Cố, ngày xưa tụi con gọi là ông chú họ đấy, đẩy ngã sẩy thai. Sau đó bồi thường cho Cố Tân Lệ hai nghìn tệ."
Cố Tiểu Khê sửng sốt: "Bồi thường hai nghìn tệ? Ông già họ Lư đó tiền ?"
"Nhà họ Lư đúng là tiền, nhưng giờ con trai ông tương lai , điều lên chủ nhiệm ban quản lý khu phố. Còn chỗ của Cố Tiểu Muội ở hợp tác xã cung tiêu cũng là nhờ quan hệ bên nhà họ Lư mới chen ."
Cố Tiểu Khê đến đây thì bỗng hiểu điều gì đó.
Cố Tân Lệ là kiểu lợi thì chẳng gì. Lần lời cô xong cũng đeo bám chuyện phá t.h.a.i vay tiền nữa, cái là biến mất luôn, rõ ràng là nghĩ cách .
Giờ cô Diệc Lan , chắc chắn là cô tính đến chuyện nhờ vả nhà họ Lư.
Cái ông già họ Lư khả năng chính là sinh Cố Tiểu Muội cùng với bà cụ Cố.
Cố Tiểu Khê đang định suy đoán của thì Cố Diệc Lan tiếp: "Cố Tân Lệ nhận tiền , nhưng đó đột nhiên mất tích. Lưu Xuân Hoa dẫn theo hai đứa con trai tìm mấy ngày trời mà thấy."
Cố Tiểu Khê ngẩn : "Mất tích? Sao là mất tích? Chẳng cô về quê của Ân Xuân Sinh ? Dù Ninh Hải cũng là nơi cô từng lao động cải tạo."
Lúc , Cố Diệc Dân đang ở bên cạnh trông bọn trẻ cũng chen lời : "Cố Tân Lệ về đó. Chính vì là Ninh Hải đến tìm mới cô mất tích. Còn báo cảnh sát ."
"Thật ?" Cố Tiểu Khê khá bất ngờ.
"Ừ. Mấy hôm công an còn tới nhà hỏi thăm nữa." Cố Diệc Dân thở dài một .
Chillllllll girl !
"Vậy ông cụ Cố dạo thế nào?" Cố Tiểu Khê hỏi.
Cô lo lắng gì cho ông , chỉ đơn giản là tình hình , xem t.h.ả.m .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-1012-co-tan-le-ra-tay-doc-that-2.html.]
Nghe tới đây, Cố Diệc Lan bật , vẻ như là niềm vui khi thấy báo ứng tới sớm.
"Hồi ông đ.á.n.h gãy chân, liệt giường mãi dậy nổi. Sau đó Cố Tân Lệ về, gì mà ông tức điên, cầm đồ đập cô . Kết quả là cô nhịn , từ cái nhà xí mang cho ông một bát... ngon lành, đút tận miệng luôn."
Cố Tiểu Khê: "..."
Cố Tân Lệ quả là tay độc thật.
Cố Diệc Lan càng vui vẻ: "Cái lão già đó từng cho Tiểu Chí của cô uống nước đường pha t.h.u.ố.c độc, giờ Cố Tân Lệ cũng cho ông uống thứ tương tự... Quá công bằng còn gì! Cô ông già đó tức đến nửa sống nửa c.h.ế.t, bà cụ Cố cũng thèm dọn dẹp cho ông .
Sau ông dòi bọ bò đầy, nếu hàng xóm lên ban quản lý khu phố khiếu nại, ép bố Cố Tân Lệ tới chăm sóc ông , thì cái lão già đó chắc thối rữa mà c.h.ế.t ."
"Bà cụ Cố ngủ cùng phòng với ông ạ?" Cố Tiểu Khê tò mò hỏi.
Bà cụ Cố mà lo cho ông cụ Cố ?
Chuyện ngoài dự đoán của cô.
Trong mắt cô, hai đúng là cặp đôi trời đ.á.n.h, cùng một ruộc cả.
Cố Diệc Lan hừ lạnh: "Bà gì thật lòng chăm một ông già bại liệt. Hồi đó ngày nào bà cũng chẳng thấy bóng, là chạy sang nhà họ Lư ."
Nghe , Cố Tiểu Khê mới đem suy đoán của .
"Nếu thì thể Cố Tiểu Muội là con của bà cụ Cố với ông già họ Lư. Nếu thì cứ theo kiểu ông cụ Cố còn sống, Tạ Châu vẫn đều đặn gửi tiền về, bà cụ Cố sẽ chẳng đời nào mặc kệ ông ."