“Hôm nay cô màn chẳng là vì chuyện ? Cô rõ ràng thể bảo vệ cho nó, mà cố tình đ.â.m sầm chân Lâm Vũ Yên.”
“Cô chuyện của hai bọn họ từ ba tháng , cô nhẫn nhịn chính là để bắt quả tang tại trận, đúng ?”
“Đừng ý định lợi dụng , đầu óc thông minh hơn cô nhiều. Đứa bé cô giữ , cho dù cô m.a.n.g t.h.a.i đến sáu tháng thì cũng giữ . Đây là ý trời định, cả đời cô bao giờ sinh một đứa con khỏe mạnh , đó là sự trừng phạt dành cho cô.”
Phong Nghiên Tuyết về phía Liễu Gia Cường: “Bác trưởng thôn, cháu về nhà đợi bác và chú Liễu nhỏ, chuyện bàn với hai .”
Cô vốn dĩ định cứ thế mà rời cũng , nhưng đó nghĩ , vẫn nên mang theo định kiến, đa dân làng đều đối xử chân thành với cô. Cô sẵn lòng để một chút thiện ý khi , còn thì tùy thuộc năng lực của chính bọn họ.
Nửa tiếng , Liễu Gia Cường và Liễu Gia Uyển mới vội vã trở về: “Nghiên Tuyết, cháu chuyện gì mà nhất định gặp chúng ?”
Phong Nghiên Tuyết đưa cho ông mấy tờ giấy: “Đây là cách kiếm tiền mà cháu nghĩ cho thôn. Mấy ngày nữa cháu sẽ rời , hộ khẩu cũng chuyển về Kinh Thành . Ngoài việc về cúng bái cháu thì cơ hội sẽ ít, cháu cũng hy vọng thể giúp ích cho thôn, dù cháu cũng sống ở đây hơn mười năm.”
Liễu Gia Uyển mỉm , đẩy gọng kính: “Chú vốn định mấy ngày nữa sẽ tìm cháu, trai chú là sợ phiền cháu quá, việc của cháu vốn dĩ nhiều . Chú vẫn điều gì đó cho thôn, cứ kéo dài thế thì thu nhập của mỗi nhà quá ít, đừng là nuôi dưỡng nhân tài, ngay cả ăn no cũng khó lòng thực hiện .”
Phong Nghiên Tuyết học vấn của chú thấp, năng lực cũng tồi, chỉ là thời đại kìm hãm.
“Cháu định về Kinh Thành mở xưởng, hy vọng lúc thể mang theo vài thanh niên để bồi dưỡng, hai nhà các bác nhân tuyển nào phù hợp . Con trai của hai Liễu và Văn Hoa, Văn Yến nhà bác hai cháu đều sẽ mang , các bác thể bàn bạc kỹ .”
“Ở chỗ cháu lương cao hơn các xưởng khác, nhưng sẽ bận, ngoài dịp Tết thì hầu như kỳ nghỉ để về nhà, nhưng đó thực sự là nơi phát triển nhất, thông tin và tài nguyên đều là hàng đầu.”
Nga
Liễu Kỳ Kỳ từ ngoài cửa bước : “Con ! Bố , con cùng chị Nghiên Tuyết, con ở đây gả cho một đàn ông quen , tiếp tục ruộng cả đời.”
Bạch Mai Hoa sững sờ: “Con đang chuẩn xem mắt mà, cái gì, một đứa con gái xa nhà như lỡ gặp nguy hiểm thì .”
Vẻ mặt Liễu Kỳ Kỳ đầy vẻ kích động: “Mẹ, con là con gái, nhưng con cũng là một học sinh cấp ba, con phát triển thì gì sai ?”
“Mẹ xem những đàn ông gặp mặt là đòi con sinh con trai, con đây là biến thành công cụ sinh đẻ ? Hay là gia đình mấy em, dựa tiền sính lễ của chị em để mua một công việc, con gả qua đó thì kết quả gì. Bố cho con học, chẳng lẽ chỉ để đưa con tay một đàn ông xa lạ, trông chờ đối xử với con cả đời , thật nực .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-trong-sinh-ga-cho-binh-vuong-tuyet-tu-song-lai-mot-doi-binh-yen/chuong-427-ac-gia-ac-bao-ke-hoach-lam-giau-cho-dai-doi.html.]
Bạch Mai Hoa chấn động : “Con cái gì loạn thất bát táo thế, bà mối với như , đó đều là những gia đình , như con .”
Liễu Khởi Văn thở dài: “Mẹ, thôi , Kỳ Kỳ là đứa chịu khổ , nó từ nhỏ cưng chiều , để nó gả cho loại đàn ông đó là rước khổ đấy.”
“Con điều tra , đúng là như Kỳ Kỳ đấy. Mẹ chỉ nghĩ đến việc nó lớn kết hôn, nhưng quên mất bản tính của nó là chịu thiệt thòi. Con đường chọn vội vàng như chẳng là trái ngược với tính cách của nó , những lời bà mối đều là tâng bốc thôi, thực tế .”
Người chồng vỗ vỗ tay bà: “ bà là vì cho con, nhưng con cái lớn con đường riêng của chúng, chúng quản cả đời .”
“Khởi Văn, con ? Bố sẽ lỡ tiền đồ của con, ở trong thôn cũng chẳng gì ho.”
Liễu Khởi Văn ánh mắt của vợ, nghĩ đến tương lai của con cái: “Bố, con thử xem , con cho Hổ T.ử một cuộc sống hơn. Ở thôn thì thật, ăn mặc, nhưng giáo d.ụ.c ở đây bác đấy, con lỡ dở tương lai của Hổ Tử.”
Liễu Gia Cường cũng phản ứng gì lớn: “Vậy , hai em con cứ theo Nghiên Tuyết, đều là do các con chọn, hối hận là .”
Chú Liễu nhỏ hì hì: “Con trai em năm nay mới nghiệp, em định tháng mười hai đưa nó bộ đội rèn luyện, nên tham gia cùng .”
“Bây giờ Hiểu Hiểu mang thai, bệnh viện là một cặp song sinh, em ở nhà chăm sóc họ thì hơn, cứ ở thôn thôi, thế là đủ cho em sống cả đời .”
“Em thấy kế hoạch của Nghiên Tuyết , để dân làng khai khẩn trồng d.ư.ợ.c liệu, sơ chế xong thì xưởng của Nghiên Tuyết thu mua. Chỉ cần tiền là dân làng sẽ quậy phá, trẻ con tiền học, ngày tháng sẽ càng ngày càng lên.”
“Hơn nữa, núi cũng d.ư.ợ.c liệu, cứ theo danh mục d.ư.ợ.c liệu mà hái, sơ chế cũng thể kiếm tiền, kiểu gì cũng c.h.ế.t đói .”
Phong Nghiên Tuyết đến đây mới lên tiếng, trong cảnh đó cô thực sự tiện chuyện.
“Chú Liễu, những gì cháu thể thì cháu , còn thì tùy thuộc sự phát triển của . Nếu chị chọn cùng cháu, cháu sẽ sắp xếp mua vé.”