Lâm Vũ Yên gả cho Tần Ngọc Minh chẳng qua chỉ là kế tạm thời. Cô đợi g.i.ế.c c.h.ế.t Phong Nghiên Tuyết xong sẽ lợi dụng những khác để về thành phố. Đến lúc đó, gả cho ai mà chẳng hơn cái gã Tần Ngọc Minh nghèo hèn . Cô tính toán , kéo tất cả vòng xoáy mưu đồ của .
cô rằng, những kẻ cô nhắm tới, kẻ thì bắt, kẻ thì đang giám sát ngầm, một ai thoát khỏi thiên la địa võng của Phong Nghiên Tuyết. Nhà họ Tần hiện tại cũng đang trong tầm ngắm, sở dĩ động đến bọn họ là để tóm gọn con cá lớn ẩn phía .
Ngày hôm , Phong Nghiên Tuyết chuẩn một ít gia vị và bột mì, còn tất cả đều dự định núi săn bắt. Lúc nếu cô đột nhiên lấy một đống thịt tươi từ gian thì mới là chuyện lạ.
Nhìn lỉnh kỉnh mang theo nồi niêu xoong chảo, Phong Nghiên Tuyết nhịn mà bật : “Chúng dã ngoại nướng thịt chứ hành quân , quá đà đấy, mang cả đồ nghề ăn cơm theo nữa.”
Giang Tuệ vỗ vỗ cái nồi đất và hũ dầu muối mắm dấm của : “Đây là bắt buộc mà, dù là dã ngoại thì cũng đối xử với cái dày chứ. Bắt gà rừng chúng thể hầm canh, còn cả cơm hấp nữa. Lần từ thành phố Hỗ tới mang theo lạp xưởng bà nội , chắc chắn là ngon lắm, vị khác với vùng Đông Bắc .”
Phong Nghiên Tuyết thực sự từng ăn lạp xưởng của thành phố Hỗ, bên đó chẳng khẩu vị thiên về ngọt ? Cũng sản xuất lạp xưởng ?
Mấy thong dong lên núi, để ý đến ánh mắt đầy hận thù của Lâm Vũ Yên phía . Tại Phong Nghiên Tuyết thể sống tự do tự tại như chứ? Nghe cô còn tìm bố ruột, ở Kinh Thành gì nấy, thật là đáng ghét! Cái gì cũng rơi tay cô , dựa cái gì chứ?
Trong lòng Lâm Vũ Yên tràn ngập sự cam tâm. Nhà họ Lâm tiêu đời , chỗ dựa của cô cũng mất sạch, cho dù g.i.ế.c Phong Nghiên Tuyết thì cô cũng khiến đối phương trả giá đắt. Thực cô vốn dĩ tin tất cả tài sản của nhà họ Lâm đều tịch thu, ông nội cô nhiều tài sản riêng, cô rõ điều đó.
Sáu đến vị trí phía núi, ở đây một con sông, mặt nước vẫn còn vương lớp băng mỏng.
“Chúng cơm ở đây . Các quý ông c.h.ặ.t củi, bắt cá, Tuệ Tuệ dọn dẹp bãi đất trống, dựng chỗ nấu cơm, và hai Phong lên núi tìm ít đồ rừng.”
Ngưu Y và Cao Thịnh nhặt củi, Giang Tuệ dọn dẹp bãi đất, Vân Thặng sông xem cá , bọn họ thèm ăn cá nướng từ lâu lắm .
Phong Thiệu bối cảnh trong núi, hỏi: “Em gái, hôm nay ăn đồ rừng gì? Gà rừng, thỏ rừng, là hoẵng?”
“Sáu chúng nhất là mỗi thứ một ít, nếu thêm một con dê rừng thì tuyệt vời.”
Phong Nghiên Tuyết dường như quên mất Tiểu Ngân, cái tên chạy mất . Cô thổi một tiếng còi dài, ngay lập tức thấy Tiểu Ngân từ trong rừng sâu vội vã lao , còn dính đầy bụi đất.
Phong Nghiên Tuyết ấn cái đầu sói của nó xuống, chê bai: “Mày tránh xa tao một chút, bẩn c.h.ế.t . Tao mới vắng mặt bao lâu mà mày thành thế , mày ngủ đông đấy ?”
Tiểu Ngân ấm ức vô cùng, gầm gừ đáp : “ đây ngủ đông, từ bên tỉnh Hắc chạy qua đây, bên đó đàn sói xảy vấn đề nên xử lý một chút. Chủ nhân, chị cần con mồi gì, bắt về ngay. Trong rừng sâu một nơi nhiều con mồi béo , lâu ai săn, lúc ăn là ngon nhất.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-trong-sinh-ga-cho-binh-vuong-tuyet-tu-song-lai-mot-doi-binh-yen/chuong-422-da-ngoai-nuong-thit-soi-vuong-tieu-ngan-xuat-hien.html.]
Nga
Phong Thiệu ngẩn , em gái con sói bạc oai phong mà dùng ánh mắt chê bai thế ? Chuyện đúng lắm nhỉ!
Phong Nghiên Tuyết đẩy cái đầu sói của nó : “Đi giúp tao bắt một con dê rừng, gà rừng thỏ rừng thì cứ tùy ý, mang thẳng đến phía núi cho tao. Tao đợi mày ở đó, hôm nay đồ nướng cho mày ăn, thấy ?”
Con sói bạc vèo một cái chạy mất hút màn rừng.
Phong Thiệu huých nhẹ em gái: “Em gái, em quen con sói ? Anh thấy nó vẻ phục tùng em.”
Phong Nghiên Tuyết dẫn xuống : “Chúng về thôi! Một lát nữa con mồi sẽ mang đến ngay.”
“Con sói bạc đó là bạn của em, em quen cả gia đình nó từ nhỏ , nó hại em . Đợi nó bắt con mồi là chúng thể bắt đầu tiệc nướng.”
Phong Thiệu vẫn cảm thấy thần kỳ, sói hoang và con thực sự thể chung sống hòa bình ? chuyện tin cứ liên tục diễn ngay mắt. Cho dù tin cũng chẳng , đây là sự thật rành rành .
Giang Tuệ thấy bọn họ tay về thì ngạc nhiên: “Á, hai tay về , trưa nay chúng ăn cái gì?”
Phong Nghiên Tuyết bờ sông : “Đợi một lát nữa con mồi sẽ đến ngay, chúng cứ chuẩn những thứ khác . Khoai tây, bắp cải thái xong , lát nữa còn cần dùng đến.”
Giang Tuệ chỉ một đống nguyên liệu bày mặt đất: “Thái xong hết , chỉ chờ bắt đầu ướp thịt thôi, nhưng mà thịt ...”
Ngưu Y và Cao Thịnh cũng ôm củi tới, một buổi trưa thế là đủ dùng .
lúc đó, một bóng trắng hộc tốc từ núi chạy xuống, trong miệng tha theo một vật gì đó m.á.u me đầm đìa. Giang Tuệ sợ hãi vội vàng trốn , ngay cả Cao Thịnh và những khác cũng căng thẳng vô cùng, cầm gậy gộc trong tay phòng ngự: “Sói tới kìa, mau trốn !”
Phong Nghiên Tuyết hì hì: “Đừng lo lắng, quen nó, nó hại chúng .”
“Tiểu Ngân, đặt con dê ở đây là . Bắt thêm nhiều gà rừng , hôm nay tao gà nướng đất cho mày, mày cũng lâu ăn mà.”
Tiểu Ngân khinh bỉ những khác một cái, lon ton chạy lên núi, để mấy đôi mắt đờ đẫn vì kinh ngạc.