Thập Niên 70: Trọng Sinh Gả Cho Binh Vương Tuyệt Tự, Sống Lại Một Đời Bình Yên - Chương 237

Cập nhật lúc: 2026-05-07 10:24:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lật Tẩy Cửu Cúc, Nữ Chính Tiễn Biệt Liệt Sĩ

Thạch Tỉnh Cương Nhất ha hả, dường như nghĩ đến chuyện gì đó buồn : “Chắc chắn , trong gia tộc thí nghiệm của chúng , hoa cúc là một thứ thần thánh.

Mỗi đứa con trai của chúng khi sinh , đều một miếng ngọc bài đặc biệt, đó khắc hình hoa cúc.”

“Trong nội bộ gia tộc chuyên nghiên cứu thuật pháp phong thủy, giống như Hoa Quốc về bát quái đồ, đạo sĩ, cao tăng đại loại .

Gia tộc Thạch Tỉnh chúng tín phụng Thần Chủ, lấy Cửu Cúc đại diện, đó là lãnh đạo tối cao của gia tộc chúng , cũng chính là cha của chúng .

Bề ngoài là trai chủ gia đình, nhưng thực chất cha mới là nắm quyền kiểm soát màn, hành động lớn đều qua sự cho phép của cha.

Lần hành động Chim Non chính là do cha triệu tập, mục đích là để đoạn tuyệt sức sống của Hoa Quốc. ở đây suốt hơn 20 năm, chính là để nghiên cứu thành công.”

Sự căm hận trong lòng Phong Nghiên Tuyết bao giờ mãnh liệt đến thế, cái loại ch.ó má thật sự thể để dù chỉ một mống.

“Thần Chủ của các thường sống ở ? Có tổ chức hoạt động tế lễ đặc biệt nào ? Trong gia tộc vật gì dùng để trấn áp ?”

Thạch Tỉnh lắc đầu: “Cha quanh năm sống núi tuyết Phú Sĩ, môi trường ở đó nhất, thích hợp cho ông tu hành, thông linh với trời, đạt đến cảnh giới thiên nhân hợp nhất.”

Thật là nó gặp quỷ, thời đại còn tin cái , cái phái Cửu Cúc rốt cuộc là thứ gì, từng tới.

Xem việc tiêu diệt lũ lùn thật sự là thể chậm trễ, chuyện nọ xọ chuyện , quả nhiên tiềm năng của con luôn kích phát ngừng. Cô càng càng thấy hăng hái, lũ quỷ nhỏ ngày càng tà môn .

Phong Nghiên Tuyết chuyện với hơn một tiếng đồng hồ, lấy thông tin , cả đều mệt lả, thực sự còn sức để chuyện.

Phó Ngạn Quân thấy cô như cũng xót xa: “Bây giờ đưa em nghỉ ngơi, 10 giờ sáng mai tàu hỏa sẽ khởi hành Thành phố Háp, bọn họ phát hiện một nơi bất thường núi.”

“Nơi sẽ bàn giao cho Chí Khang, sẽ cùng em đến tỉnh Hắc để phụ trách bảo vệ em, đây là nhiệm vụ Tư lệnh giao cho .”

Phong Nghiên Tuyết phản đối, quân đội quyết định thế nào cô tư cách can thiệp, miễn là thể bắt những kẻ .

Kỳ An đầu tiên thấy cách thẩm vấn như thế , bảo là thao tác sai quy định ? Người lấy thông tin chính xác.

Bảo thủ đoạn tàn nhẫn ? Người chẳng để rơi một giọt m.á.u nào, chỉ thiếu nước hỏi xem quần lót đối phương màu gì thôi.

Cô gái nhỏ thật sự đơn giản, hèn gì bố bảo tôn trọng một chút, kẻo đắc tội với nên đắc tội.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-trong-sinh-ga-cho-binh-vuong-tuyet-tu-song-lai-mot-doi-binh-yen/chuong-237.html.]

Loại như thế , dám đắc tội, cô mà cho c.h.ế.t thì cũng chẳng c.h.ế.t thế nào .

Bệnh viện huyện.

Tư Tuấn Sơn ông bố già đang giường, uống nước cũng hầu hạ, cái cảnh rốt cuộc bao giờ mới kết thúc, mới một ngày mà chán ngấy .

“Bố, rốt cuộc bố đắc tội với ai mà tay tàn độc thế, thèm nể nang gì mà cắt đứt gân tay gân chân của bố luôn.”

Tư Khang đau đến mức nhe răng trợn mắt, huyết áp cao đầu óc choáng váng: “Tao , chỉ con ranh Phong Nghiên Tuyết là mong tao c.h.ế.t thôi, chắc chắn là nó thuê g.i.ế.c tao, tao báo công an bắt nó.”

Tư Tuấn Sơn thở dài, lời mang theo vẻ bất lực: “Bố, Nghiên Tuyết tính tình lỗ mãng, mắt cũng chịu hạt cát, nhưng con bé bản lĩnh cao như .

Người đó ít nhất cao một mét tám, thủ , còn cao hơn cả con, chắc chắn bố đắc tội với khác .”

Tư Tuấn Sơn tiếp tục thêm dầu lửa, mất con trai thì những kẻ khác cũng đừng hòng con trai vây quanh, còn mơ tưởng cháu trai , đúng là mơ.

“Bố từ huyện về là lập tức đuổi theo ngay, con thấy chắc là Quang Diệu thuê g.i.ế.c bố đấy. Thằng đó vì tiền thể bán cả cô út, để bố phiền nó nữa thì chắc chắn nó cũng sẽ trừ khử bố thôi.

Bố đừng nghĩ nó gì, bố quên nó họ Tư , loại vì tiền thể vứt bỏ tất cả, bao gồm cả bố và con đều là loại như , ngoại lệ .”

Tư Khang nhớ những việc bao năm qua, việc nào là lương tâm cho phép cả, mặt cháu trai càng diễn vẻ giả nhân giả nghĩa đến cực điểm, lũ đều cùng một giuộc cả thôi.

“Vậy chúng , chẳng lẽ bắt nó tù, đó là cháu nội ruột của tao, là đứa cháu trai duy nhất của tao đấy! Tao đây.”

Tư Tuấn Sơn “uỳnh” một cái đặt ông trở giường, vô tình ông , chính cũng tổn thương sâu sắc .

“Vậy bố đành lòng để con trai ruột của bố tiêu tan tiền đồ, con về quê cày ruộng, biến thành một phế vật cho nhạo ?

Con trai con các cho mất tích , con gái thì ly tâm với con, điểm nào do các gây ? Con sẽ báo công an ngay lập tức, con để nó b.ắ.n c.h.ế.t, như mới giải mối hận trong lòng con.”

Tư Khang dậy, nhưng cổ tay và chân sức lực, “đùng” một tiếng ngã xuống giường.

“Thằng ba, con đừng , chúng nó là những duy nhất thể nối dõi tông đường cho nhà , đừng mà.”

Nga

“Thằng ba, con , !”

 

 

Loading...