Ma xui quỷ khiến thế nào, Lục Lẫm cầm bức ảnh lên.
Đó là một bức ảnh bán đen trắng, cô gái trong ảnh thoạt cũng chỉ mười sáu mười bảy tuổi, tết hai b.í.m tóc, tướng mạo cực kỳ xinh , đôi mắt về phía , mỉm nhàn nhạt, cực kỳ sức hút thị giác.
Lục Lẫm cứ cảm thấy bức ảnh thiếu thiếu một chút gì đó.
Dường như, đôi mắt của cô nên sáng hơn một chút, nụ nên thêm chút e lệ…
Lục Lẫm đột nhiên vỗ một cái đầu .
Rõ ràng là từng gặp mặt, bức ảnh ở đây suy nghĩ lung tung cái gì chứ?
Biểu cảm của chút đổi nào, mở tờ giấy thư .
Lâm Quốc Đống Chính ủy, tài liệu điều tra cũng vô cùng chi tiết, cơ bản điều tra khá rõ ràng những chuyện từ nhỏ đến lớn của Cố Uẩn Ninh.
Cố Uẩn Ninh là một thiên kim tiểu thư thực sự, chỉ giàu về vật chất, tâm địa vô cùng lương thiện, học tập giỏi, vô cùng xuất sắc.
Là một cô gái ngoan ngoãn thực sự.
tất cả những điều đều dừng đột ngột khi Cố Uẩn Ninh mười tám tuổi nghiệp cấp ba.
Ông nội qua đời, cha hạ phóng, trai mất tích, còn cô khi cha hạ phóng hứa gả cho con trai cả lính của nhà hàng xóm… Sau đó mùa xuân năm nay khi về quê thăm thì bắt cóc sát hại.
Lục Lẫm cũng ngờ là kết quả .
Anh vốn luôn bình tĩnh lật lật tờ giấy thư xem mười , mới thể tin.
Cố Uẩn Ninh c.h.ế.t .
Vào vài tháng , cô c.h.ế.t .
Lục Lẫm chút tin, lật lật tờ giấy thư xem xem mấy , mới thể tin.
C.h.ế.t …
Sao c.h.ế.t !
Lục Lẫm chỉ cảm thấy trong cổ họng tanh ngọt, một ngụm m.á.u phun .
“Đệt, lão Lục, ?”
Tiêu Định bước cửa thấy chính là cảnh thổ huyết, lúc đó sợ hãi thôi, vội vàng tiến lên kiểm tra.
Lục Lẫm theo bản năng vo tròn tờ giấy thư , nắm c.h.ặ.t trong tay.
“Không gì.”
Trực giác của Tiêu Định cho thấy Lục Lẫm hề thật.
hiểu Lục Lẫm, nếu Lục Lẫm , ai cũng thể ép buộc mở miệng. “Đi, đưa đến phòng y tế.”
Lục Lẫm lúc hồi phục , lau sạch vết m.á.u khóe môi, ánh mắt về phía bức ảnh .
Lúc bức ảnh dính vài giọt m.á.u, khiến rõ khuôn mặt bức ảnh.
“Ây, ở đây còn một bức ảnh?”
Tiêu Định theo bản năng định đưa tay lấy, Lục Lẫm trực tiếp cầm bức ảnh lên, dùng ống tay áo cẩn thận lau chùi bức ảnh.
“Ây, cho xem với!”
Lục Lẫm trực tiếp cất bức ảnh trong n.g.ự.c.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-tra-nam-huy-hon-theo-thien-kim-ta-xoay-nguoi-ga-cho-thu-truong/chuong-846-ngoai-truyen-tham-anh-tu-va-tieu-ngo-24.html.]
“Cậu bận việc của .” Bản thì dậy ngoài, Tiêu Định đuổi theo, Lục Lẫm đóng cửa .
Tiêu Định đầu óc mù mịt.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Theo Không Gian Vả Mặt Gia Đình Cực Phẩm
- TN 70: Cô Cướp Chồng Tôi, Tôi Nuôi Anh Quân Nhân Nhà Cô
- Thập Niên 70: Phúc Bảo
- Thập Niên 70: Sinh Liền Chín Đứa, Thiên Kim Thật Phá Mười Đời Đơn Truyền Nhà Chồng
- Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mỹ Nhân Một Thai Năm Bảo Làm Giàu Trên Đảo
- TN 70: Vợ Chồng Cùng Xuyên Về Thập Niên 60, Mẹ Chồng Ta Là Người Trọng Sinh
- Thủ Trưởng Vô Sinh, Ta Mang Không Gian Cùng Nhãi Con Tòng Quân
“Tên đang cái quái gì ! Đều thổ huyết còn nghỉ ngơi cho !”
…
“Anh Lẫm!”
Thẩm Ánh Tú vẫy tay với xe của Lục Lẫm, nhưng ngoài dự đoán, Lục Lẫm dường như thấy, lái xe thẳng.
“Có chuyện gì mà khẩn cấp ?”
Thẩm Ánh Tú hiểu, nhưng cũng nghĩ nhiều.
Trong bộ đội quá nhiều chuyện đột xuất, chính sự quan trọng là điều cô từ nhỏ.
Thẩm Ánh Tú là tìm cô, lúc mới ngoài, đến cổng khu tập thể, liền thấy Tiêu Độ chống chân dài xe đạp, cúi đầu chuyện với Tiêu Nghiên ở yên .
“Chị, thực sự đổi ?”
“Thay đổi !” Tiêu Nghiên vui mừng, “Chị ngay mà, là yêu chúng , cũng yêu cả!”
Tiêu Độ cảm thấy sự việc đơn giản như .
cũng là đúng ở .
Hôm nay đặc biệt mang đồ đến nhà ông bà nội, đón bọn họ về. Hơn nữa đảm bảo sẽ can thiệp quá nhiều chuyện của Tiêu Ngộ và Thẩm Ánh Tú nữa, bảo bọn họ cùng về nhà.
Tiêu Độ thực về nhanh như .
Ở nhà bà nội cách đến trường còn gần, ông bà nội nấu ăn cũng đều là những món thích, giống nhà bọn họ, ăn cơm lúc nào cũng là những loại rau thích.
Cậu là thỏ !
Tiêu Nghiên khăng khăng đòi về, yên tâm để chị gái một , nên cũng theo về.
Kết quả buổi chiều liền đuổi bọn họ ngoài, bảo bọn họ đến tìm Thẩm Ánh Tú.
“Chị, là đợi cả về chúng hẵng gọi chị Tú đến nhà nhé!”
Tiêu Nghiên định chuyện, liền thấy một tiếng khẽ:
“Các em đến tìm chị lúc nào cũng , cần đợi cả của các em .”
“Chị Tú!”
Tiêu Độ thấy Thẩm Ánh Tú, lập tức nhảy từ xe đạp xuống.
“Tiêu Độ!”
Tiêu Nghiên hét lên một tiếng, Tiêu Độ lúc mới nhớ bà chị già của vẫn còn xe đạp, vội vàng giữ c.h.ặ.t xe.
Thẩm Ánh Tú cũng vội vàng tiến lên đỡ Tiêu Nghiên, mới để Tiêu Nghiên ngã xuống.
Tiêu Nghiên tức c.h.ế.t , trực tiếp cho Tiêu Độ một cái tát lưng.
“Cái thằng nhóc hư đốn , thấy chị Tú là quên luôn chị ruột!”
“Nghiên Nghiên, em chứ?”
Chạm ánh mắt quan tâm của Thẩm Ánh Tú, biểu cảm của Tiêu Nghiên lập tức trở nên dịu dàng: “Tú Nhi, em !” Tiêu Nghiên nắm lấy tay Thẩm Ánh Tú, vui vẻ, “Mẹ em mời chị tối nay đến nhà em ăn cơm, nhân tiện để nhà gặp mặt chị một chút.”