Thập Niên 70: Tra Nam Hủy Hôn Theo Thiên Kim, Ta Xoay Người Gả Cho Thủ Trưởng - Chương 723: Làm nhiệm vụ
Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:04:41
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Bà ngoại, ông ngoại, bố !”
Trên mặt Lục Lẫm là niềm vui giấu , “Con tưởng hai ngày nữa mới đến.”
“A Lẫm!”
Trình Tam Pháo dậy, vỗ vỗ vai Lục Lẫm, khen ngợi : “Tiểu t.ử lắm, lập mấy công lớn, giỏi lắm! Thật cho ông đây nở mày nở mặt!”
Bây giờ khác nhắc đến Lục Lẫm với ông, đều ông mắt , tìm một cháu rể ngoại như .
Sự đắc ý của Trình Tam Pháo thì khỏi .
“Là ông ngoại dạy dỗ ạ.”
Mặc dù A Lẫm là dỗ ông vui vẻ, Trình Tam Pháo vẫn vui mừng.
Ông chính là dạy A Lẫm võ công!
Hôm nay vui vẻ, buổi trưa Lục Lẫm liền thêm mấy món ăn, ngoài món canh gà đặc biệt cho Cố Uẩn Ninh, còn bốn món mặn bốn món chay.
Thịt lợn rừng kho tàu, thịt ba chỉ kho, nấm phỉ hầm gà rừng, cá muối hấp, rau diếp thơm xào tỏi, cà chua xào trứng, dưa chuột trộn lạnh, khoai tây thái sợi xào chua cay.
Lúc Cố Nghiên Thanh nấu cơm còn nỡ bỏ nhiều, Lục Lẫm trực tiếp cho gạo trắng gấp đôi, “Bố, bố yên tâm, con đường dây kiếm lương thực.”
Không gian của Ninh Ninh hàng trăm mẫu đất, trưởng thành nhanh, gian bây giờ tích trữ mười mấy vạn ký lương thực, cộng thêm mấy vạn ký rau củ quả.
Cả nhà bọn họ ăn cả đời cũng hết!
Mà gian chăn nuôi của thì chủng loại càng nhiều hơn, thịt gì cũng thiếu.
Dù thế nào cũng thể để nhà thiếu ăn thiếu uống.
Tiêu Định hai vợ chồng buổi trưa cũng ăn ở bên , Lâm Quốc Đống nhờ nhắn lời về, buổi trưa về ăn.
Cơm canh dọn lên bàn, Trình Tam Pháo đột nhiên vỗ đầu một cái, nhớ chuyện gì đó, vội gọi Lục Lẫm: “Mau gọi sư thúc của cháu tới đây!”
“Hả?”
Ninh Xuân Hà giải thích: “Là Thẩm Cảnh Minh sư trưởng, ông chủ động xin chuyển công tác tới đây, bây giờ là trưởng quan cao nhất khi cải cách. Vừa xuống xe căn cứ trưởng gọi họp, cũng bây giờ họp xong .”
“Thẩm sư thúc cũng đến ?” Lục Lẫm bất ngờ, suy nghĩ một chút, nhíu mày : “Họp chắc họp cả ngày,”
Cố Uẩn Ninh nhắc nhở:
“A Lẫm, mau lấy chút thức ăn và cơm, mang cho Lâm thúc và sư thúc , mang ba phần nhé!”
Phần thứ ba tự nhiên là cho Hướng căn cứ trưởng.
“Được!”
Mặc dù chỉ tám món, nhưng đông , Lục Lẫm khẩu phần lớn, cho dù múc ba hộp cơm thức ăn những khác ăn cũng dư dả.
Thẩm Cảnh Minh họp cả buổi sáng, chút váng đầu hoa mắt.
sự việc quá nhiều, bắt buộc đẩy nhanh tiến độ, ông căn bản .
May mà ông quen thuộc với Lâm Quốc Đống, từ chỗ ông tình hình gần đây của Lục Lẫm và Cố Uẩn Ninh, hai vợ chồng trẻ hòa thuận êm ấm, ông cũng yên tâm .
Hai đang chuyện, Hướng Minh Đức xách ba hộp cơm bước nhanh .
“Lão Thẩm, đến đây, quà tạ cho ông!”
Trước đây ông hố Thẩm Cảnh Minh một vố, hôm nay gặp mặt liền Thẩm Cảnh Minh đ.ấ.m cho một đ.ấ.m, nhưng Hướng Minh Đức chuyện vẫn xong, ân cần giúp Thẩm Cảnh Minh hai lấy cơm, coi như bọn họ thể chuyện t.ử tế.
“Hôm nay dùng phiếu thịt của tháng , lấy cho ông một lạng thịt kho tàu để tẩy trần, chuyện chúng coi như cho qua nhé!”
Thẩm Cảnh Minh lườm ông một cái, “Nhìn xem chút tiền đồ của ông, dùng một lạng thịt kho tàu quà tạ !”
“Một lạng thịt kho tàu thì ?” Hướng Minh Đức vui, bộ lấy , “Ông thèm thì đưa cho !”
Thẩm Cảnh Minh vội vàng giấu thịt .
Đây chính là thịt!
Một miếng cũng thể vứt.
Ông đang định chuyện cho qua, liền thấy giọng quen thuộc bên ngoài vang lên:
“Báo cáo!”
Mắt Thẩm Cảnh Minh sáng lên, vội dậy, “A Lẫm, mau đây!”
Lục Lẫm đẩy cửa, liền thấy Thẩm Cảnh Minh vẻ mặt kích động.
chỉ nửa năm ngắn ngủi gặp, tóc Thẩm Cảnh Minh hoa râm, ánh mắt mệt mỏi, giống như đột nhiên già mười mấy tuổi.
Trong lòng Lục Lẫm chua xót.
Người sư thúc lúc nhỏ luôn cõng vai đến nhà bác hàng xóm xin kẹo già .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-tra-nam-huy-hon-theo-thien-kim-ta-xoay-nguoi-ga-cho-thu-truong/chuong-723-lam-nhiem-vu.html.]
“Sư thúc, cháu mang cơm cho .”
“Đứa trẻ ngoan!”
Thẩm Cảnh Minh đỏ hoe hốc mắt.
Cả đời của ông, cảm thấy ba đứa con, đứa trẻ nào cũng .
Thấy Thẩm Cảnh Minh lặng lẽ lau nước mắt, Hướng Minh Đức thật cho bản từ chối điều động một cái tát.
Tạo nghiệp mà!
May mà lão Thẩm tự nghĩ cách đến đây.
Lâm Quốc Đống vội gọi: “A Lẫm mang đến , thì mau ăn !”
Thẩm Cảnh Minh cũng khách sáo, nhận lấy hộp cơm mở , liền thấy đầy ắp một hộp cơm đều là thịt.
Ông lập tức cứng rắn lên.
“Lão Hướng, một lạng thịt kho tàu của ông tự ăn , ông đây hiếu kính!”
Dáng vẻ đắc ý chọc tức Hướng Minh Đức đ.á.n.h .
Cái tên ch.ó , còn đồng tình với ông nữa, ông mang họ Hướng!
cơm ngon canh ngọt ông thể nào ăn.
Hướng Minh Đức giật lấy hộp cơm, “Cho ông đây ăn một chút.”
“Ông đây ăn!” Thẩm Cảnh Minh giành giật với Hướng Minh Đức, còn quên gọi Lục Lẫm cùng ăn. “Sư thúc, nhà đẻ của Ninh Ninh đều đến , buổi trưa cháu về ăn.”
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Theo Không Gian Vả Mặt Gia Đình Cực Phẩm
- TN 70: Cô Cướp Chồng Tôi, Tôi Nuôi Anh Quân Nhân Nhà Cô
- Thập Niên 70: Phúc Bảo
- Thập Niên 70: Sinh Liền Chín Đứa, Thiên Kim Thật Phá Mười Đời Đơn Truyền Nhà Chồng
- Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mỹ Nhân Một Thai Năm Bảo Làm Giàu Trên Đảo
- TN 70: Vợ Chồng Cùng Xuyên Về Thập Niên 60, Mẹ Chồng Ta Là Người Trọng Sinh
- Thủ Trưởng Vô Sinh, Ta Mang Không Gian Cùng Nhãi Con Tòng Quân
“Được, cháu về !”
Đứa trẻ nhớ thương ông, còn ăn cơm mang cơm cho ông, Thẩm Cảnh Minh mãn nguyện .
Lúc Lục Lẫm đóng cửa thấy Thẩm Cảnh Minh cấu xé với Hướng Minh Đức, còn Lâm thúc thì tiếng nào lấy một hộp thức ăn, trốn góc ăn cùng cơm trắng.
Thơm!
Bữa ăn ăn vui vẻ.
Mà nhà đến , cho dù buổi chiều Lục Lẫm , Cố Uẩn Ninh cũng sống vô cùng sung túc.
Cơm bưng nước rót tận nơi, chỉ cần cho con b.ú một chút.
Vốn dĩ hai căn phòng cô còn cảm thấy trống rỗng, bây giờ trong nhà ngoài ngõ đều là , lập tức náo nhiệt hẳn lên.
Đây mới là cuộc sống hạnh phúc!
Cố Uẩn Ninh cảm thán.
Vốn dĩ cô còn lo lắng nhà đều đến ở hết, kết quả đều tự sắp xếp thỏa.
Hai ông bà Ninh Xuân Hà thì dọn đến viện ở, tiện cho già ôn chuyện.
Cố Nghiên Thanh và Lục Lẫm ở gian ngoài, Trình Tố Tố buổi tối ngủ cùng Cố Uẩn Ninh, tiện cho buổi tối giúp đỡ chăm sóc bọn trẻ.
Phản ứng đầu tiên của Cố Uẩn Ninh chính là đồng ý.
“Mẹ, Lục Lẫm ngủ cùng con và bọn trẻ là , và bố buổi tối nghỉ ngơi cho .”
Cô và Lục Lẫm bây giờ đều vô cùng trân trọng thời gian ở bên .
Dù cũng lúc nào Lục Lẫm nhiệm vụ.
Trình Tố Tố bực bội chọc trán cô một cái, “Cái con bé , đều còn thương ? A Lẫm cả ngày, buổi tối nếu nghỉ ngơi thì ? Công việc của thằng bé đặc thù, lơ đãng một chút thể sẽ xảy chuyện đấy.”
Ở trong khu tập thể bộ đội lâu , Trình Tố Tố càng hiểu rõ sự nguy hiểm của việc lính.
Bộ đội cụ Hồ bảo vệ đất nước, đó đều là dùng tính mạng để liều mạng.
Bắt buộc nghỉ ngơi cho .
“Không , A Lẫm tình nguyện chăm sóc bọn trẻ.”
Cô hết cách Lục Lẫm uống nhiều linh tuyền thủy, bây giờ giấc ngủ ít hơn bình thường, hơn nữa còn một năng lực, bất cứ lúc nào bất cứ nơi đều thể chìm giấc ngủ, buổi tối giúp đỡ cho bọn trẻ b.ú sữa hai căn bản sẽ ảnh hưởng đến giấc ngủ.
“Ninh Ninh!” Trình Tố Tố nhíu mày, vô cùng nghiêm túc. “A Lẫm còn bố chúng càng thương thằng bé hơn, hơn nữa công việc chăm sóc trẻ con vốn dĩ cũng việc đàn ông . Con ở cữ, ngủ cùng con!”
Cố Uẩn Ninh cảm giác bà thêm nữa, già sẽ xử lý cô.
Cô cực kỳ bất đắc dĩ.
Sau khi đứa trẻ chào đời Lục Lẫm càng bám hơn, chỉ cần thể ở nhà, tuyệt đối rời khỏi tầm mắt của cô và bọn trẻ.
Vẫn là đợi Lục Lẫm về tự với cô .
Ai ngờ đến giờ tan như thường lệ, Lục Lẫm về, mãi đến khi trời nhá nhem tối Quan Hồng Binh mới vội vã chạy tới, thông báo tin tức Lục Lẫm nhiệm vụ khẩn cấp.