Thập Niên 70: Tra Nam Hủy Hôn Theo Thiên Kim, Ta Xoay Người Gả Cho Thủ Trưởng - Chương 453: Không đứng lên được nữa!
Cập nhật lúc: 2026-05-01 11:54:12
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cố Uẩn Ninh vốn dĩ định hạ độc hai tên lính nhỏ, đành thu tay , xoay gót chân, trực tiếp về phía ông lão.
“Tôn lão, ngài là Tôn lão ạ? Cháu vẫn luôn đặc biệt sùng bái ngài, thể thỉnh giáo ngài vài vấn đề ạ?”
Tôn lão với vẻ mặt cao ngạo đang cân nhắc xem lát nữa nên hạ loại độc nào, để thằng cháu rùa Ngô Vĩ Minh đó c.h.ế.t đau đớn hơn, kết quả thấy giọng của cháu dâu nhà .
Tôn lão kinh ngạc!
Con bé nên ở nhà ngoan ngoãn ở bên cha ?
Sao chạy đến bệnh viện?
Không thể để Ninh Ninh gặp nguy hiểm .
“Cô là ai hả?”
Lâm phó viện trưởng đang cố gắng lấy lòng Tôn lão thấy Tôn lão chặn , tức giận trừng mắt Cố Uẩn Ninh một cái.
Tôn lão là mà một bác sĩ quèn thể đến gần ?
“Mau , còn mắt , để lãnh đạo của các cô đến gặp .”
Nói , Lâm phó viện trưởng định đẩy Cố Uẩn Ninh, ai ngờ ông trực tiếp Tôn lão đẩy .
“Ông gì !”
Tôn lão chán ghét ông , “Một đàn ông, động tay động chân với phụ nữ, nghi ngờ tác phong sinh hoạt của ông vấn đề! Lý thư ký, với viện trưởng của bọn họ một tiếng, thấy nữa.”
“Vâng!”
Lý thư ký giọng nhận đeo khẩu trang chính là Cố Uẩn Ninh.
Mắng cô mắt , đây chẳng là đang nhảy nhót giới hạn của Tôn lão ?
Tự tìm đường c.h.ế.t a!
Mặt Lâm phó viện trưởng xám như tro tàn.
Bị Tôn lão đ.á.n.h giá như , đời của ông coi như xong.
“Tôn lão, là vì ngài…”
“Bớt dính líu !” Cố Uẩn Ninh quát: “Bản ông , liên quan gì đến Tôn lão?”
Thấy cháu dâu bảo vệ như , trong lòng Tôn lão ấm áp vô cùng.
Ông lão sợ cô chịu thiệt, tiến lên một bước chắn mặt cô, dùng âm lượng chỉ hai thấp giọng hỏi:
“Nha đầu, cháu chạy lung tung ban đêm thế .”
Cố Uẩn Ninh mở to đôi mắt vô tội.
Cô cũng ngờ đến xem Ngô Vĩ Minh gặp quả báo, kết quả gặp Tôn lão là đến chỗ đại lãnh đạo.
“Không ạ?”
Không Tôn lão cũng là vì .
Vốn dĩ bản ông đến, chính là bẩn tay Ninh Ninh.
đến cũng đến , để đứa trẻ tự tay báo thù cũng .
Dù cũng ông chống lưng.
“Bác sĩ trẻ tinh thần ham học hỏi là chuyện , xem một bệnh nhân, cô cùng .”
Chủ nhiệm bên cạnh theo bản năng : “Tôn lão, thế hợp lý lắm nhỉ?”
Vị chính là lão đại của Cát Vĩ Hội.
Tùy tiện dẫn , lỡ gã vui thì ?
Vẻ mặt Tôn lão lạnh lùng kiêu ngạo:
“Không hợp lý? Vậy nhé?”
“Đừng đừng đừng!”
Tôn lão chính là mà viện trưởng bọn họ tốn nhiều ân tình mới mời đến , nếu mất, viện trưởng còn g.i.ế.c c.h.ế.t ông !
Chủ nhiệm lập tức dám gì nữa, dẫn ba Tôn lão phòng bệnh.
Viện trưởng công đoàn Đổng Song Thành đang chuyện với Ngô Vĩ Minh.
Thấy Tôn lão bước , Đổng Song Thành vội vàng đón, đặc biệt ân cần:
“Tôn lão, cuối cùng ngài cũng đến .”
Vẻ mặt Tôn lão nhạt nhẽo, dùng mũi “hừ” một tiếng, coi như là đáp lời, nhưng ông cũng thèm Ngô Vĩ Minh lấy một cái.
Vô cùng khinh mạn.
“Bệnh nhân tình trạng thế nào ?”
Ngô Vĩ Minh đang tựa gối giường bệnh, phớt lờ như trong lòng liền chút thoải mái.
Lão già mặt gã, thế mà dám kiêu ngạo như .
Hôm khác nhất định tìm cơ hội thanh toán ông !
nghĩ đến nỗi khổ tâm của , Ngô Vĩ Minh cố nén sự bất mãn, nặn một nụ :
“Tôn lão, phiền ngài bắt mạch cho .”
Còn về triệu chứng gì, bản Ngô Vĩ Minh thể miệng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-tra-nam-huy-hon-theo-thien-kim-ta-xoay-nguoi-ga-cho-thu-truong/chuong-453-khong-dung-len-duoc-nua.html.]
Tôn lão dường như sự khó xử của gã, tiếp tục hỏi:
“Bệnh nhân tự thuật một chút, triệu chứng gì.”
Ngô Vĩ Minh tức giận đến mức mặt đỏ bừng, “Tôn lão, ngài bắt mạch cho !”
Thân là kẻ đầu sỏ, Cố Uẩn Ninh tự nhiên hiểu tại Ngô Vĩ Minh hổ khó mở miệng.
cô ngờ Tôn lão thấy Ngô Vĩ Minh , cố ý khó Ngô Vĩ Minh.
Quả nhiên, gừng càng già càng cay!
Cố Uẩn Ninh cũng sẽ cứ thế mà buông tha cho Ngô Vĩ Minh, lập tức đổi giọng , châm ngòi thổi gió:
“Tôn lão, ngài chăm sóc sức khỏe cho đại lãnh đạo, bận rộn như . Kết quả bệnh nhân phối hợp như thế, ngài vẫn là đừng lãng phí thời gian nữa.”
Cố Uẩn Ninh âm dương quái khí:
“Có một a, thể một chút quyền lực nhỏ bé liền quên mất là ai. Chẳng lẽ quyền lực của gã thể lớn hơn đại lãnh đạo ? Đại lãnh đạo thiện gần gũi như , đặt nhân dân trong lòng, một giẫm đạp nhân dân chân!”
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Theo Không Gian Vả Mặt Gia Đình Cực Phẩm
- TN 70: Cô Cướp Chồng Tôi, Tôi Nuôi Anh Quân Nhân Nhà Cô
- Thập Niên 70: Phúc Bảo
- Thập Niên 70: Sinh Liền Chín Đứa, Thiên Kim Thật Phá Mười Đời Đơn Truyền Nhà Chồng
- Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mỹ Nhân Một Thai Năm Bảo Làm Giàu Trên Đảo
- TN 70: Vợ Chồng Cùng Xuyên Về Thập Niên 60, Mẹ Chồng Ta Là Người Trọng Sinh
- Thủ Trưởng Vô Sinh, Ta Mang Không Gian Cùng Nhãi Con Tòng Quân
Lời , sắc mặt Ngô Vĩ Minh và Đổng viện trưởng đột biến.
Truyền ngoài, hai bọn họ đều sẽ gặp họa!
Đổng viện trưởng vội khuyên:
“Ngô chủ nhiệm, thể ‘giấu bệnh sợ thầy’ , ngài mau với Tôn lão !”
Ngô Vĩ Minh đặt đống lửa.
Gã yên, nhưng cam lòng để tiếp tục “bệnh”, biểu cảm của gã đổi liên tục, một cuộc đấu tranh tâm lý kịch liệt, gã nhắm mắt liều mạng:
“ lên nữa!”
Chủ nhiệm khoa nội trú theo bản năng : “Ngô chủ nhiệm, chân ngài vẫn đang khỏe mạnh ?”
Sắc mặt Ngô Vĩ Minh lập tức xanh mét.
Cố Uẩn Ninh nhịn nữa, “Phụt” một tiếng bật , “Gã đang biểu tượng của đàn ông của gã lên nữa!”
“Khụ khụ!”
Những đàn ông trong phòng đều ho khan ngừng.
Nữ đồng chí , cũng quá to gan .
, Ngô chủ nhiệm hô mưa gọi gió thực sự nữa ?
Chuyện cũng quá chấn động .
Chủ nhiệm khoa nội trú và Lý thư ký đều chằm chằm phần đang đắp chăn của gã.
Làm Ngô Vĩ Minh tức giận đến mức run rẩy.
Đời , Ngô Vĩ Minh từng mất mặt như .
“Cút! Tất cả cút ngoài cho !”
Ngô Vĩ Minh lấy đồ tủ đầu giường ném , viện trưởng vội vàng lấy bình nước bên .
Trời đất ơi!
Nếu Tôn lão thương trong bệnh viện của ông , cái chức viện trưởng của ông cũng đến cùng .
Ngô Vĩ Minh vồ hụt, suýt chút nữa ngã nhào.
Gã vội vàng giữ thăng bằng, lấy cốc nước.
Ai ngờ Đổng viện trưởng dự đoán dự đoán của gã, trực tiếp lấy cốc nước .
Liên tiếp hai vồ hụt, Ngô Vĩ Minh thể khống chế cơ thể nữa, cắm đầu ngã xuống gầm giường.
Cố Uẩn Ninh mà vui vẻ, “Ái chà, Ngô chủ nhiệm hành lễ lớn như , tiếc là mang theo bao lì xì, thể nhận ông cháu trai .”
“Khụ khụ!”
Tôn lão nhịn , dùng nắm đ.ấ.m che miệng.
Hình tượng lão thần y giữ vững!
“Cô câm miệng cho !” Mặt Ngô Vĩ Minh đỏ như rỉ m.á.u, chật vật bò dậy từ đất, hét lớn: “Người , bắt phụ nữ cho , cô là địch đặc!”
Sắc mặt Cố Uẩn Ninh lạnh xuống, lớn tiếng chất vấn:
“Ngô chủ nhiệm, ông dựa mà là địch đặc?”
“Dựa việc là chủ nhiệm Cát Vĩ Hội!”
Ánh mắt Ngô Vĩ Minh Cố Uẩn Ninh giống như một con rắn độc.
Hôm nay gã cho phụ nữ tay.
Thế mà dám chế nhạo gã!
Kể từ sáng nay khi gã phát hiện chỗ đó của phản ứng, mềm nhũn như con giun, tâm lý của Ngô Vĩ Minh vặn vẹo kịch liệt.
Trước đây thấy phụ nữ, gã dùng ánh mắt một món đồ thể lấy dùng bất cứ lúc nào.
Chỗ đó lên , gã phụ nữ mang theo chút chán ghét.
Đặc biệt là phụ nữ nhiều lời như thế !
Gã phụ nữ c.h.ế.t!
Sự tàn bạo ẩn giấu trong lòng Ngô Vĩ Minh khoảnh khắc kích phát .