Thập niên 70: Tôi trở thành nữ phụ độc ác - Chương 286

Cập nhật lúc: 2026-04-22 20:47:44
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đội trưởng Đội Cảnh sát hình sự tỉnh Phạm Huy một cái nhưng gì.

 

Anh mím môi, định lát nữa tìm Lục Chấn Bình trò chuyện một chút.

 

Anh đây từng danh vị Lục Phó trung đoàn trưởng , từng cùng phía công an tỉnh Lỗ phá một vụ án lớn, đại danh lưu truyền trong miệng nhiều nhân viên cảnh sát hình sự.

 

Anh tin rằng một như nhất định sẽ thể nhận điểm bất thường của cuộc họp .

 

Nói về vụ án cả một ngày, đến chập tối ăn một bữa cơm đơn giản trong phòng họp xong bắt đầu bàn bạc về phương án chiến lược chiến sĩ bộ đội và đồng chí công an cùng phối hợp thực hiện nhiệm vụ.

 

Đội trưởng đội hình sự Lục Chấn Bình híp mắt :

 

“Lục Phó trung đoàn trưởng cao kiến gì cho nhiệm vụ ?"

 

“Chúng là hỗ trợ từ bên ngoài, theo sắp xếp của các đồng chí công an, cần chúng gì thì chúng nấy, tất cả lấy phương án của các chuẩn."

 

Đội trưởng đội hình sự xong rạng rỡ :

 

“Tốt, thì đa tạ Lục Phó trung đoàn trưởng."

 

, vị là Phó đội trưởng đội hình sự đồng chí Phạm Huy nhỉ?

 

Nghe vợ nhập viện sắp sinh , nhiệm vụ vẫn tham gia chứ?

 

Nếu tiện thì thể cần qua đó, kẻo đến lúc đó vì chuyện trong nhà mà lỡ nhiệm vụ thì ."

 

Vẻ mặt Phạm Huy hiện lên sự giận dữ, định gì đó thì thấy đội trưởng xua xua tay với .

 

Cấp áp chế cấp , trừ một tháng tiền thưởng , trừ nữa chắc ch-ết đói mất.

 

Nhìn nụ chút mỉa mai mặt Lục Chấn Bình, cảm thấy hình tượng cao lớn vốn luôn sừng sững trong lòng đột nhiên sụp đổ.

 

Đối với một hùng từng dũng cảm tiến nơi nguy hiểm, một bắt gọn năm tên tội phạm hung ác s-úng, còn bắt sống tên cầm đầu, thì bộ lọc thần tượng đột nhiên nát bét.

 

“Nếu Phạm đội trưởng ý kiến gì thì cứ , đây vốn dĩ dễ tính mà."

 

Phạm Huy:

 

“..."

 

Nói cái bà nội chứ mà !!!

 

Lục Chấn Bình chẳng thèm để ý đến sắc mặt khó coi của , sang tiếp tục chuyện với đội trưởng hình sự, thấp thoáng còn chút nịnh nọt.

 

Những trong văn phòng hầu như đều trung đoàn của Lục Chấn Bình sắp sửa chỉnh đốn, hoặc là xuống địa phương, hoặc là chờ lệnh mới, chỉ là thái độ hiện tại của , e là nhận tin tức sắp phục viên .

 

Mỗi trong văn phòng đều đến tám trăm cái tâm tư, chỉ Phạm Huy là thẳng tính nên bực bội, thỉnh thoảng liếc xéo Lục Chấn Bình một cái.

 

Cuộc họp kéo dài đến tám giờ, đến lúc nghỉ ngơi, Phạm Huy chẳng chẳng rằng bước khỏi văn phòng.

 

Lúc xuống cầu thang, từ phòng chứa đồ tạp nham đột nhiên thò một bàn tay, lôi tuột trong.

 

“Thằng nào dám ở..."

 

“Suỵt, im miệng, nếu sợ phát hiện thì cứ hét to lên!"

 

Sau khi buông , Phạm Huy nương theo ánh sáng từ cái cửa sổ vỡ vị Lục Chấn Bình mới nịnh nọt nịnh bợ kẻ khác , lúc đang nghiêm túc , trong lòng chút thích ứng kịp.

 

“Lục Phó trung đoàn trưởng, ... ở đây?

 

Tìm ... tìm chuyện gì ?"

 

“Phạm Huy, thời gian gấp rút, ngắn gọn thôi.

 

Một lát nữa văn phòng, hãy lấy lý do tham gia nhiệm vụ để cãi với lão đội trưởng khốn kiếp của các một trận, đó thẳng đến bệnh viện tìm vợ .

 

Ở đó của tiếp ứng cho .

 

Đêm nay bên chúng sẽ hành động, cần hỗ trợ, chuyện là như .

 

Đây là mệnh lệnh, bắt buộc phục tùng."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-toi-tro-thanh-nu-phu-doc-ac/chuong-286.html.]

Nghe lời Lục Chấn Bình , mắt Phạm Huy trợn tròn lên.

 

Thần tượng của hề sụp đổ, vẫn là vị đại hùng chính trực lẫm liệt đó.

 

“Lục đội, vẫn là , lầm mà, mà, hì hì, ngay đây, ngay đây."

 

Lục Chấn Bình:

 

“...

 

Thu cái nụ hưng phấn của , đừng để khác nhận ."

 

“Vâng!"

 

Sau khi cuộc họp bắt đầu , Vệ Đông xách mấy hộp đồ ăn trở về.

 

Trước mặt mấy vị lãnh đạo, đẩy hộp cơm về phía Lục Chấn Bình, còn cầm một cái tăm xỉa xỉa trong miệng.

 

“Vệ đội trưởng, đây là phòng họp, vắng mặt lý do lâu như , bây giờ mang hộp cơm về, xuỵt ~ còn uống r-ượu nữa hả?

 

Bộ đội các kỷ luật như thế đấy ?

 

Lục Phó trung đoàn trưởng cứ thế mà ?"

 

“Hì hì hì, chẳng đang họp , đêm nay hành động, triển khai nhiệm vụ vẫn xong mà.

 

Hơn nữa, Vệ Đông và hiện tại đang trong kỳ nghỉ, nhiều quy tắc đến thế.

 

Chúng lính công an cũng ăn cơm chứ.

 

Cơm nước tối nay , thật sự là... hì hì hì.

 

Vệ Đông mang đồ ăn về nhiều, các dùng một ít ?"

 

“Hừ!"

 

“Thế thật là quá đáng, sẽ báo cáo trung thực lên ."

 

Kể từ khi hình tượng nịnh nọt của Lục Chấn Bình lộ , cả phòng họp hầu như chẳng còn mấy ai coi gì nữa, giờ thấy đòi ăn cơm ngay tại phòng họp, rõ ràng là kiểu đ-âm lao thì theo lao.

 

Mọi trong lòng đều tính toán, tám phần là xuống địa phương cũng sẽ sắp xếp t.ử tế, cho nên mới thế .

 

Nghĩ cũng đúng, bọn họ ngóng rằng vợ của vị Lục Phó trung đoàn trưởng hiện đang việc ở công ty xe buýt của huyện, còn nhờ mới công việc đó, hì hì hì, đúng là nực hết chỗ .

 

“Có ớt ?"

 

Khóe miệng Vệ Đông giật giật một cái :

 

“Có , thứ đều cả.

 

Đây là đội trưởng, đây là món sủi cảo thích nhất, tận mắt gói đấy, mùi vị tuyệt đối đảm bảo, cứ yên tâm mà ăn."

 

“Ừm ừm, việc yên tâm, chậc chậc, mùi vị đúng là tệ."

 

Tim Phạm Huy thắt , ánh mắt về phía Vệ Đông, khẽ nháy mắt với một cái.

 

Anh lập tức hiểu ý, cầm cái ca bàn đ-ập mạnh một nhát xuống bàn, nước b-ắn tung tóe, ít nước hắt tay Lục Chấn Bình.

 

“Hì hì, đây là ý kiến ?"

 

“Chính là ý kiến với đấy, coi đây là nơi nào, coi là ai?

 

Anh chút tôn trọng nào đối với công an tỉnh chúng ?

 

Đừng tưởng thủ trưởng của các chỉ định tới đây là ghê gớm lắm.

 

cho , khác sợ chứ thì sợ .

 

Vừa kháy , chẳng cho tham gia hành động ?

 

Hì hì hì, lão t.ử đây còn cho , cái loại như , lão t.ử đây cũng thèm khát gì mà hành động cùng , đúng là mất mặt quân nhân."

 

 

Loading...