Lục Gia Hiên xoay , hai tay nắm lấy vai Chu Kiều Kiều, khá bất đắc dĩ thở dài một .
“Anh chẳng sợ em chịu ấm ức , Kiều Kiều, em đây xem, em một mái tóc đen nhánh mượt mà, hai b.í.m tóc dày dài, giờ thì , hai cái thằng ranh con phá hỏng thành thế , thật là, nữa thì vẫn sẽ đ-ánh cho chúng một trận thôi."
“Chúng sinh nhưng dạy, việc gì chấp nhặt với chúng, em còn chẳng thấy ấm ức, ấm ức cái gì, quan trọng nhất là tạo dựng quan hệ với cả, bên Ủy ban Cách mạng quen của cả, cái công việc của , bộ chuyển chính thức, bộ thăng tiến thêm chút nữa , đừng hành động theo cảm tính ?"
Nghe những lời như , Lục Gia Hiên dù trong lòng giận thì lúc cũng sẵn sàng vì vợ con mà nhẫn nhịn một chút, mặc dù là nhờ quan hệ của cả, nhưng bản cũng là bản lĩnh thật sự.
“Được, Kiều Kiều, em đợi , đợi dựa bản lĩnh của chính cho con em một tương lai tươi sáng, em cứ việc ở nhà chăm con, chỉ việc chờ hưởng phúc thôi!"
“Được, em đợi!"
Lời trúng phóc tâm can Chu Kiều Kiều, cô kể từ khi gả về siêng năng hết mức, chẳng là để cho nhà họ Lục tâm phục khẩu phục, bới móc khuyết điểm nào của cô , Lục Gia Hiên nếu thể rạng rỡ tổ tông thì cũng một phần vinh quang của cô mới .
Hai dính dính nhầy nhầy một hồi lâu mới về phía nhà Thẩm Mộng, định gõ cửa thì cửa mở từ bên trong, thịt dê tay Lục Chấn Bình suýt chút nữa quẳng mặt Chu Kiều Kiều.
“Ối ơi, hù ch-ết em ."
“Anh cả, thong thả chút, hù dọa Kiều Kiều ."
Lục Chấn Bình:
“...
Đêm hôm khuya khoắt, sừng sững ở cửa nhà thần giữ cửa ?"
Ánh mắt Chu Kiều Kiều dán c.h.ặ.t miếng thịt dê tay Lục Chấn Bình, miếng thịt to như , còn một miếng mỡ lá, cô thèm chịu nổi, thực sự nấu ăn ngay tại chỗ.
“Không cả, em và Gia Hiên ngửi thấy mùi m-áu tanh, sợ nhà chuyện nên qua xem thử, cả cầm nhiều thịt thế là ạ?"
“Mang qua cho cha , bắt một con dê núi núi, lột sạch , xẻ ít thịt nhà giữ một ít, lát nữa đều mang đến đội sản xuất cả."
Chu Kiều Kiều , mặt thoáng vẻ hoảng hốt, thứ quý giá như thể mang đến đội sản xuất, một đội sản xuất bao nhiêu là , đến lúc chia thịt thì còn chia bao nhiêu mỡ màng đây, bắt thì tự nhiên thuộc về nhà họ Lục ăn dùng mới đúng chứ!
Lục Chấn Bình đóng cửa sân , xách thịt dê định về phía nhà cũ, Chu Kiều Kiều mới ló đầu sân xem thì cũng chỉ thấy đất một vũng nước, còn chẳng thấy gì khác, cô thấy Lục Chấn Bình định liền vội vàng xoay ngăn một cái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-toi-tro-thanh-nu-phu-doc-ac/chuong-119.html.]
“Anh cả, đây là mang qua cho cha bao nhiêu thế ạ, chỗ thịt còn đều đưa cho đội sản xuất ?
Bắt mấy con dê thế ?"
Lục Gia Hiên cũng theo lên, đối với lời của Lục Chấn Bình thì ý kiến gì, nhưng thấy Chu Kiều Kiều hỏi nên cũng gì.
“Không thấy , chỉ bấy nhiêu thôi, chỗ còn đưa cho đội sản xuất chẳng lẽ giữ cho , việc gì thì mau về nhà !"
“Không cả, em thấy một con dê núi nghĩ nghĩ cũng chẳng bao nhiêu thịt, đưa cho đội sản xuất cũng dễ chia, chẳng thà giữ cho , hai nhà chúng chia , chỗ còn còn thể đem bán, trong làng nhiều như , dù chia thì mỗi nhà cũng chẳng chia bao nhiêu mỡ màng, chẳng thà đưa nữa, thời buổi thú rừng đ-ánh núi đều là tự gia đình giữ lấy, đây là chuyện đều ngầm hiểu với , cả còn cứng nhắc thế chứ!"
Theo ý Chu Kiều Kiều thì nên mang , hai nhà mà chia, nhất nhà họ Lục thể chia nhiều hơn một chút, dù thì nhân khẩu cũng đông, nhà cả mấy , thời tiết thịt dê để lâu là sẽ hỏng mất, đến lúc đó lãng phí bao nhiêu!
Đây vốn dĩ cũng chẳng chuyện to tát gì, vì làng Lục Gia ai ai cũng như cả, cũng coi như quy định thành văn , trong nhà nhiều lương thực, đều sẽ nghĩ cách lên núi đ-ánh ít thú rừng, hoặc kiếm ít rau dại lấp đầy bụng, bắt thú rừng càng hận thể giấu cho kỹ, gì ai giống Lục Chấn Bình cứ xồng xộc mang cho chứ.
Muốn thì chẳng lo cho nhà ?
Lục Chấn Bình xoay lãnh đạm đ-ánh giá Chu Kiều Kiều một hồi, cô sai, trong làng gần như ai cũng , nhưng đây là thôn quê, nhà khó khăn thì nhà giúp.
Tình làng nghĩa xóm bao nhiêu năm nay, căn bản là thể tính toán hết nhà nhận bao nhiêu sự giúp đỡ của khác, khác bỏ bao nhiêu.
“Cô lý, một con dê núi vốn dĩ chẳng bao nhiêu thịt, chia cho một cũng chẳng ăn bao nhiêu, chẳng thà chia nữa, ý của cô , hai cứ bận , về nhà đây, chỗ thịt lát nữa bảo Tiểu Mộng nấu xong gửi qua cho hai một bát ăn sẵn là ."
Lục Chấn Bình xong, xách miếng thịt, trực tiếp xoay về nhà, “rầm" một tiếng đóng cửa .
“Anh cả, cả đây là ý gì, Kiều Kiều chỗ nào đúng, đều như cả mà, trong nhà sắp nghèo đến mức mở nổi vung , đây là đang nổi cáu cái gì."
Lục Gia Hiên phẫn nộ đ-ập mạnh cửa sân, phía Chu Kiều Kiều mặt mày tái mét, hiểu chỗ nào gặp vấn đề mà thể cả nhỏ mọn đến mức trực tiếp xách thịt trở về.
Để Thẩm Mộng nấu xong gửi qua cho họ một bát, Thẩm Mộng thể lòng như để họ ăn sẵn , cho dù lòng chăng nữa thì bấy giờ thể bao nhiêu thịt chứ, còn miếng mỡ lá dê nữa, thứ như , thắng mỡ , bất kể là xào rau nấu canh đều cực kỳ tươi ngon như thể ngày nào cũng ăn thịt , cứ thế mà mất , cứ thế mà mất ...
Chu Kiều Kiều bướng bỉnh vểnh cổ lên, bước nhanh hai bước tới mặt Lục Gia Hiên, đưa tay kéo một cái.
“Gia Hiên, chúng thôi, em thật sự ngờ cả hẹp hòi đến mức , đây ở nhà chịu bao nhiêu ấm ức , cả mà chỉ lo cho vợ con , chẳng thèm để tâm đến tình nghĩa em chút nào, là thèm để ý thì chúng cũng chẳng cần thiết cứ lấy lòng mãi, chẳng qua là chút thịt dê thôi mà, chúng thèm ăn, chuyển chính thức thì chúng chia gia đình, cũng sống những ngày tháng của riêng ."
“Hừ, Kiều Kiều đúng, cả giờ thực sự càng lúc càng thất vọng, chúng về thôi, vợ em cứ yên tâm, nhất định sẽ chăm chỉ tiến thủ, để em và con của chúng sống những ngày tháng ."