Cô mới về đến nhà thì thấy một đang ở cửa, kỹ thì là Quách Tú Cầm, bên cạnh bà còn đặt một ít quà cáp, rõ ràng là đến thăm bệnh nhân như cô.
“Chủ nhiệm Quách, bác tới đây?"
Quách Tú Cầm cảm thấy áy náy, bà mới đến một lúc , chỉ là nỡ gõ cửa, thấy Thẩm Mộng từ bên ngoài về, vội vàng tới hỏi thăm.
“Tiểu Mộng cháu thế , c-ơ th-ể khỏe hơn chút nào ?"
“Cháu khỏe nhiều , còn vấn đề gì nữa, cháu mới đến trường học một chuyến, việc trong nhà nhiều, cứ phiền thầy giáo mãi cháu cũng thấy ngại, nên qua đó lời cảm ơn."
Quách Tú Cầm thì yên tâm hẳn, bà giơ đồ trong tay lên :
“Biết cháu xuất viện bác mới yên tâm, tối qua bác định qua thăm cháu , nhưng sợ cháu cần nghỉ ngơi nên hôm nay mới vội vàng qua đây."
“Đi, chúng nhà chuyện."
Quách Tú Cầm lắc đầu, lát nữa bà còn vội vàng đến nhà bác Quải, nhà họ suốt ngày ầm ĩ, khiến hàng xóm láng giềng bàn tán , cứ tiếp tục như thế thì ngày tháng chẳng còn nữa.
“Bác nữa , bác đến tìm cháu cũng là để xin , Tiểu Mộng cháu hãy tin bác, hôm đó tuy thấy cháu lấy phiếu của nhà máy gạch ngói, bác cũng chỉ là hâm mộ thôi, về nhà cảm thán một chút với chồng và con trai, ngờ bà chồng thấy, bác thật sự ngờ bà thể với Chấn Bình, còn cháu đ-ánh vô cớ, thực sự là của bác, Tiểu Mộng , bác thật sự xin cháu."
Thẩm Mộng trong lòng tự nhiên hiểu rõ chuyện trách chủ nhiệm Quách, hơn nữa nhân phẩm của bà cả làng Lục Gia đều , bà là hạng thích gây chuyện, bản bà chính là chủ nhiệm hội phụ nữ, bình thường giúp đỡ ít phụ nữ trong làng, Thẩm Mộng tự nhiên sẽ oán trách bà.
“Chủ nhiệm Quách, bác đừng thế, cháu thể trách bác , chuyện liên quan đến bác, vẫn là chồng cháu tìm chuyện với cháu thôi, bằng thì dù cháu mang núi vàng núi bạc về cho nhà đẻ bà cũng sẽ kiếm chuyện thôi, chẳng qua là đỏ mắt, trong lòng khó chịu, cha sinh cháu nuôi nấng cháu, lúc ốm đau thu-ốc thang chăm sóc ngày đêm đều là họ, cháu gả chứ bán , hiếu kính họ là thiên kinh địa nghĩa, ai cũng quản cháu."
“Lý lẽ thì đúng là , nhưng kết hôn thì là hai vợ chồng cùng sống với , chồng cháu là dễ chung sống, nhưng bà dù cũng là của Chấn Bình, thôi thì nể mặt Chấn Bình, chuyện gì qua thì cho qua , tóm cháu sống cho thuận lòng mới là quan trọng nhất."
Làm con dâu dễ dàng gì, như Thẩm Mộng, Ngô Hương Lan, Chu Kiều Kiều và Tạ Tĩnh Hảo, mấy là , những đàn ông chỉ lời , đối với vợ thì đ-ánh đ-ập c.h.ử.i bới, lúc nào cũng rêu rao rằng vợ đ-ánh thì mới ngoan, bánh nhào thì mới dẻo, mấy năm làng Lục Gia còn mấy đ-ánh đến phát điên, nửa đêm mộ mà , nhiều vô kể.
bà thể gì đây, chỉ thể cố gắng hết sức để trong làng ít những chuyện như , nhưng nhà bác Quải đúng là đảo lộn cương thường , một đôi cha chồng gặp con dâu ngoan, ngược con trai còn dắt mũi thành kẻ nhu nhược, đúng là chuyện lạ mỗi năm đều , năm nay đặc biệt nhiều.
“Cháu ạ."
“Đây là quà xin bác đưa cho cháu, bác lập tức đến nhà bác Quải một chuyến, nhà họ cũng là một đống hỗn độn, hôn sự của Hương Hương e là hỏng , thật là tức ch-ết mà."
“Đồ cháu thể nhận , bác việc thì cứ bận , lúc nào rảnh thì qua nhà cháu chơi là ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-toi-tro-thanh-nu-phu-doc-ac/chuong-112.html.]
Thẩm Mộng đẩy đồ ngoài, cô mới tặng quà cho thầy Trịnh xong, ngờ về nhà nhận một đống đồ.
“Đồ cháu cứ cầm lấy, cầm lấy bác mới thấy thoải mái hơn chút, bác ngay đây, muộn chút nữa là nhà bác Quải khi đ-ánh nh-au mất."
Quách Tú Cầm cũng cho cô nhiều thời gian từ chối, đặt đồ giỏ xe đạp của Thẩm Mộng, chào một tiếng xoay luôn.
Thẩm Mộng nhíu mày chủ nhiệm Quách, đây còn bác Quải lâu nữa Hương Hương sẽ kết hôn, còn mời cả đội kèn thổi, nhân lúc Hương Hương kết hôn mà rộn ràng một trận, hai ông bà cảm thấy nợ Hương Hương nhiều, nên bù đắp thật khi cô kết hôn.
Thế mà ngờ mới qua bao lâu, hôn sự của Hương Hương thành .
Bên nhà bác Quải.
Chu Cúc Anh tóc tai rũ rượi đất, đối diện bà là Hoàng Mao Xuân cũng tóc tai rối bời, cô chống nạnh, chỉ bà chồng đang đất mà mắng c.h.ử.i.
“Cái mụ già ch-ết tiệt , con gái bà gả thì liên quan gì đến , giỏi thì bà mà tìm nhà chồng nó, trút giận lên gì, xì, ai bảo nhà các nghèo chứ, cái đồ nhu nhược, dám đ-ánh , bà đây là hạng dễ bắt nạt , Hoàng Mao Xuân đây dù cũng học hai năm, là học thức, giống như lũ chân lấm tay bùn các , cho các , thấy bà đây thì khách sáo một chút."
“Mao Xuân, em thể chuyện với như , mặt mà cứ xưng bà đây bà , em xưng hô với ai đấy?"
Lục Hưng Xương khá bất bình quát một câu.
Không ngờ Hoàng Mao Xuân tới mặt giơ tay tát một cái, một tiếng “chát" vang lên, khiến nhà họ Lục sững sờ hồi lâu phản ứng kịp.
Lục Hưng Xương cũng nửa ngày phản ứng , trong lòng , Hoàng Mao Xuân dù ngang ngược, hiểu chuyện đến , cũng chỉ thể là do nguyên nhân sinh con, cho nên bình thường cô tùy ý mắng c.h.ử.i cha và em gái , cũng khuyên nhà nhẫn nhịn, mặc dù cô bất mãn với chị dâu và trai, đối với con cái cũng mấy , cũng cố gắng hết sức để điều tiết, chỉ mong thể sống với cô .
thời gian cô thật sự quá đáng , chỉ trộm phiếu vải bông mà để dành cho em gái thừa nhận, còn đem chuyện đến tận nhà chồng của em gái, bảo là phòng cô ăn trộm đồ, nhà ai mà dám cưới một cô gái nhà ngoại tay chân sạch sẽ, quan trọng là cô còn ít lời xa về Hương Hương, nhà đẻ nát bét một đoàn, một gia đình như , ai mà dây dưa .
Hôm nay em rể tương lai đích đến đây từ hôn, còn thêm ít lời cay nghiệt, Hương Hương đau lòng đến mức nửa ngày trời vẫn hồn, mà cô đó lời châm chọc.
Bình thường một nhịn hai nhịn, chính là nghĩ hai kết hôn dễ dàng, giờ thêm một đứa con, thể sống thì cứ sống , nhưng ngờ hôm nay cô quá đáng như .
“Cô đ-ánh ?"
Hoàng Mao Xuân thấy đôi mắt đỏ ngầu của Lục Hưng Xương, cũng phản ứng , nhưng cô quen thói oai phong ở nhà chồng, chịu cúi đầu, vẫn vểnh cổ lên cãi bướng.