Thẩm Mộng:
“...”
Đây là cái kiểu phát ngôn xanh gì thế , nguyên chủ giục về nhà chẳng qua là vì theo tùy quân mà thôi!!!
Thẩm Mộng căng thẳng nuốt nước bọt.
Trong ký ức của cô, rõ ràng nguyên chủ và Lục Chấn Bình tình cảm nhạt nhẽo.
Đêm tân hôn cũng là nguyên chủ chủ động chui chăn, vì sợ đàn ông quanh năm ở nhà sẽ coi trọng , tiền bạc giao tay quản.
Thế nhưng biểu hiện của Lục Chấn Bình, chẳng lẽ thâm tâm thực sự thâm tình với nguyên chủ mà ngay cả bản nguyên chủ cũng ???
Thẩm Mộng mím môi :
“Không, , nãy đột nhiên gần em như thế, em chỉ quen thôi.”
“Ừ, cũng đúng, biền biệt bao nhiêu năm, cô quen cũng là bình thường.
Cô nghỉ ngơi một lát , xem gì ăn , mua một ít về cho cô.”
Thẩm Mộng gật đầu, chỉ mong mau ch.óng khuất.
Lục Chấn Bình mỉm , đưa tay vuốt tóc cô một cái xoay ngoài.
Thẩm Mộng thở phào nhẹ nhõm xuống giường, một lúc đột nhiên bật dậy.
Không đúng, đúng.
Từ lúc Lục Chấn Bình bôi thu-ốc cho cô, đến lúc đắp chăn nãy, biểu hiện của cô giống một phụ nữ kết hôn ba năm đối diện với sự quan tâm của chồng xa lâu ngày.
cô quan sát kỹ, sự lo lắng của Lục Chấn Bình dành cho cô là thật lòng.
Trong lòng cô chút thấp thỏm, Lục Chấn Bình rõ ràng tinh tường, lính bao nhiêu năm, giờ còn là Phó trung đoàn trưởng, kẻ địch gian xảo nào mà từng thấy qua.
Thẩm Mộng tự phụ thương trường cũng chút thủ đoạn, nhưng đối với đàn ông, cô thật sự chẳng hiểu gì cả.
Cô là thông minh bẩm sinh, để thi đỗ đại học, cô nỗ lực hơn khác bao nhiêu , lên đại học cũng dám lơ là.
Cô cứ ngỡ chỉ cần nỗ lực là thể sống cuộc đời mong , nhưng thực tế tát cho cô mấy cái thật đau.
Quá nhiều thứ từng thấy qua va đ-ập linh hồn cô, thậm chí hồi mới đại học, việc giao tiếp bình thường với cũng trở thành khó khăn.
Cô buộc như một miếng bọt biển, nỗ lực hấp thụ kiến thức.
Đi càng dám lơ là, chỉ sợ lúc nào đó sa thải, thế, gì thời gian mà yêu đương.
Cô thậm chí còn chẳng lấy một ngày nghỉ.
Thẩm Mộng tâm phiền ý loạn, đối với việc chung sống với Lục Chấn Bình trong vài tháng tới đầy rẫy lo âu.
Dẫu nguyên chủ và cũng là quan hệ vợ chồng hợp pháp, nếu chung phòng mật, Thẩm Mộng nghĩ thầm, cũng là .
Dù cũng chiếm xác của , chẳng lẽ hưởng hết thứ đ-á đàn ông .
Đứng ở góc độ của Lục Chấn Bình mà , cũng là vô tội.
Thẩm Mộng nghĩ đến phát phiền, dứt khoát kéo chăn trùm kín đầu.
Bên , Lục Chấn Bình đang băng ghế dài ở hành lang bệnh viện, vẻ mặt vô cảm m-ông lung về một hướng.
Một lúc , một vội vã chạy tới, tay xách một chiếc l.ồ.ng ấp và một túi hoa quả.
“Chấn Bình, rốt cuộc cũng về .
Vợ thế nào ?
Ái chà, nhận điện thoại của là bảo chị dâu nấu cháo ngay, vẫn còn nóng đây , để nguội bớt mới uống .”
Tần Hạo mấy năm gặp Lục Chấn Bình, nhớ lắm, thấy là lao tới ôm một cái thật c.h.ặ.t.
Lục Chấn Bình cũng vui mừng ôm đáp , đồng đội nhiều năm gặp , bao chuyện trút bầu tâm sự.
“Cô vẫn , vất vả cho Tần.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-toi-tro-thanh-nu-phu-doc-ac/chuong-102.html.]
“Khách sáo với thế gì.
Đợt nghỉ phép thăm định ở nhà mấy tháng?
Chứ mấy em cùng lính hồi đó ai cũng ngóng về để tụ tập một bữa đấy!”
Lục Chấn Bình gật đầu, liếc mắt về phía phòng bệnh :
“Phải tụ tập chứ, nhưng chắc chờ một thời gian nữa.
Đợt ở nhà ba bốn tháng, sợ thiếu thời gian.”
Hai chuyện xuống băng ghế dài.
Tần Hạo liếc phòng bệnh, thở dài một tiếng.
Lúc Lục Chấn Bình kết hôn ông tham gia hôn lễ, biểu cảm mặt cô dâu khi đó ông vẫn còn nhớ rõ.
Mấy năm qua ông thường xuyên gặp Lục Trường Hồng, mấy đứa trẻ Minh Dương sống lắm.
Đám chiến hữu bọn họ góp ít đồ nhờ Lục Trường Hồng mang về nhà họ Lục.
Dù chẳng thấm nhưng cũng ai dám vỗ ng-ực sẽ đón lũ trẻ về nuôi như Lục Chấn Bình.
Mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh, thật sự là lực bất tòng tâm!
dạo gần đây hình như vợ Chấn Bình đổi hơn, mấy đứa Minh Dương còn học, đây là chính miệng Lục Trường Hồng , chắc chắn sai .
“Chấn Bình , Trường Hồng thím nó giờ đổi tính , đối xử với mấy đứa Minh Dương lắm.
Ngày tháng đang yên đang lành viện thế ?”
Lục Chấn Bình chớp mắt, đầu Tần Hạo.
Anh trả lời câu hỏi đó mà hỏi ngược :
“Anh Tần, xem, con vẫn là đó, chỗ nào cũng thấy khác nhỉ?
Chẳng lẽ yêu ma quỷ quái gì nhập ?”
Tần Hạo xong, đ-ấm vai một phát.
“Cái thằng , vợ đổi lên mà còn đủ , là cứ để cô lên tát cho vài cái mới chịu ?
Cái câu hỏi đúng là dở .
Mà , đừng mấy câu đó nữa, mê tín dị đoan là nên .”
Lục Chấn Bình nheo mắt gì.
Anh nhớ những giấc mơ kỳ lạ, nơi đó luôn gọi tên Thẩm Mộng nhưng hình ảnh hề rõ ràng.
Mấy tỉnh dậy đều thấy thể tin nổi, chẳng lẽ trong lúc , yêu vợ sâu đậm đến thế ?
Tần Hạo thấy cúi đầu lời nào, vỗ vai thở dài.
“Chấn Bình , hồi còn ở quân đội, chị dâu cũng gắt gỏng lắm.
Có lúc con cái lời, cô tháo giày quất chúng nó luôn.
Không sợ chứ, mấy bận nghỉ phép về, cô mà giận là quất cả .
Ban đầu còn cãi với cô , nhưng nghĩ thì của cô ?
Thật .
Một phụ nữ khi kết hôn, chồng ở nhà, bận rộn chăm con, bận rộn kiếm tiền, hiếu thuận cha hai bên, lo đối nhân xử thế, còn bao nhiêu việc nặng nhọc.
Ai cũng vợ lính là dễ dàng, nhưng mấy ai thực sự thấu hiểu?
Mấy năm phục viên về nhà, chị dâu từng cãi với một trận nào, đối xử với cực kỳ.
Tinh thần cô cũng hơn nhiều, còn trẻ bao nhiêu.
Cậu đấy, vợ giờ như , trân trọng.”