Thập Niên 70 Tiểu Thư Nhà Tư Bản Theo Mẹ Tái Giá, Được Các Anh Kế Cưng Đến Phát Điên - Chương 184

Cập nhật lúc: 2026-02-23 04:06:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Tư Nguyệt hề đến muộn, là thương lái d.ư.ợ.c liệu đến sớm. Bọn họ thấy Thẩm Tư Nguyệt tới, vội vàng tiến lên đón, khen ngợi một thôi một hồi.

" xem báo đăng tin về tiểu thư Thẩm, đúng là nữ trung hào kiệt, khiến khâm phục."

" , khiến một gã đàn ông như đây cũng tự thấy hổ."

"Chúng bàn bạc xong , d.ư.ợ.c liệu hôm nay sẽ bán cho tiểu thư Thẩm theo giá gốc."

Cũng bọn họ coi tiền bạc như cỏ rác.

Mà là danh tiếng của Thẩm Tư Nguyệt ngày càng lớn, tương lai phát triển chắc chắn sẽ ngày càng .

Bây giờ họ bán cho cô một ân tình, thể ăn lâu dài hơn.

Thẩm Tư Nguyệt suy nghĩ của các thương lái, mỉm nhận lấy thiện ý của họ.

"Vậy thì khách sáo nữa."

Chỉ là đôi bên cùng lợi mà thôi.

Hôm nay cô nhận ưu đãi, nhất định sẽ báo đáp .

Rất nhanh, các thương lái d.ư.ợ.c liệu đến đông đủ.

Bảo vệ quen mặt Thẩm Tư Nguyệt và các thương lái, chỉ liếc mắt một cái cho qua.

Mọi đến container chứa d.ư.ợ.c liệu.

Trước đó Thẩm Tư Nguyệt cho hết d.ư.ợ.c liệu thu mua gian, nên container trống .

Các thương lái tuy tò mò nhưng hỏi nhiều.

Có thể buôn bán d.ư.ợ.c liệu là bản lĩnh của Thẩm Tư Nguyệt, hỏi nhiều dễ đắc tội với , mất một con đường kiếm tiền.

"Tiểu thư Thẩm, mời cô kiểm tra d.ư.ợ.c liệu."

Dược liệu các thương lái giao chỉ thảo d.ư.ợ.c khô mà còn cả hạt giống và cây con.

Thẩm Tư Nguyệt kiểm tra chất lượng d.ư.ợ.c liệu, xác nhận vấn đề gì thì dứt khoát trả tiền theo giá gốc.

Sau khi bàn bạc xong thời gian giao hàng , các thương lái dắt xe đạp rời .

Thẩm Tư Nguyệt chắc chắn xung quanh ai mới cho hết d.ư.ợ.c liệu nhận gian.

rời khỏi khu vận chuyển hàng hóa ngay mà nhốt trong container, gian trồng hạt giống và cây con.

Vạn mẫu ruộng đều do ý niệm của cô điều khiển.

Xới đất, đào hố đều cần cô tự tay .

Trồng hạt giống còn tiết kiệm cả bước lấp đất.

Chỉ trồng cây con là cô tự .

Số lượng cây con mỗi loại thảo d.ư.ợ.c mà Thẩm Tư Nguyệt cần nhiều, đủ trồng một khoảnh ruộng nhỏ.

Cô chỉ cần đặt cây con xuống lấp đất, tốc độ trồng nhanh, nửa tiếng là xong.

Cô dẫn nước linh tuyền ruộng, chạy một vòng ẩm hạt giống và cây con.

Sau đó rửa sạch tay khỏi gian.

Lúc Thẩm Tư Nguyệt về đến Quân khu đại viện thì gặp Phương Tuệ Anh tan về.

"Nguyệt Nguyệt, con chơi cả ngày ở ngoài ?"

"Hôm nay sư phụ nghỉ phép, con đến tìm ông ."

"Chuyện dùng vải vụn may túi vải, hỏi giúp con , nhiều đồng ý bán cho con với giá ba xu một cái. Mẹ thống kê sơ bộ năm nghìn cái, con lấy hết ?"

Thẩm Tư Nguyệt gật đầu, "Lấy ạ, bao nhiêu lấy bấy nhiêu."

"Túi vải tuy đắt nhưng lượng nhiều cũng là ít tiền, con chắc chắn nhiều như ?"

Phương Tuệ Anh xót tiền cho con gái út.

sợ con gái út hết tiền tính kế đến .

"Túi vải là mua giúp Bệnh viện Trung y, càng nhiều càng ."

Lời khiến Phương Tuệ Anh thở phào nhẹ nhõm.

"Được, sẽ cố gắng lấy thêm cho con. Đổi , con cũng chữa trị cho bố vợ của xưởng trưởng Ngô cho ."

"Mẹ yên tâm, con chữa bệnh bao giờ qua loa."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-tieu-thu-nha-tu-ban-theo-me-tai-gia-duoc-cac-anh-ke-cung-den-phat-dien/chuong-184.html.]

Tiếp đó, hai con im lặng về Cố gia.

Thẩm Tư Nguyệt phòng khách thấy Tô Nhược Tuyết đang sofa trò chuyện với Cố lão gia t.ử.

Lão gia t.ử vẫy tay với Thẩm Tư Nguyệt.

"Nguyệt Nguyệt mau đây, con bé Tô chờ con lâu ."

Thẩm Tư Nguyệt bước nhanh hơn, "Chị Nhược Tuyết, nếu chị đến, em về sớm hơn ."

Tô Nhược Tuyết dậy, nhẹ nhàng ôm lấy Thẩm Tư Nguyệt.

"Chị báo , chờ em là , nữ hùng của chị."

Thẩm Tư Nguyệt gọi là "nữ hùng", chút ngại ngùng.

"Chị Nhược Tuyết, em quà tặng chị, chị lên lầu chọn với em nhé."

Tô Nhược Tuyết buông Thẩm Tư Nguyệt , cùng cô lên phòng ngủ.

Trên tủ đầu giường đặt mấy món đồ trang trí bằng san hô.

"Chị Nhược Tuyết, chị xem thích cái nào thì cứ tự nhiên chọn."

Tô Nhược Tuyết chọn một cành san hô đỏ nhiều nhánh.

"Không chỉ để trưng bày mắt, những nhánh còn thể dùng để treo trang sức hát kịch của chị, chị thích."

"Thích thì chọn thêm một cái màu vàng nữa, dùng để đổi."

"San hô của em là hàng cực phẩm, khó tìm lắm, chị lấy một cái là ."

Tô Nhược Tuyết xong, từ trong túi xách mang theo lấy hai tấm vé.

"Đây là vé xem buổi biểu diễn Tết của chị, ở ngay Rạp hát Cát Tường tại Kinh Thành, em thời gian thì đến xem nhé."

Vé xem kịch đều bán ba tháng.

Thẩm Tư Nguyệt nhận lấy vé, vị trí ghế vé.

Là vị trí nhất ở hàng đầu.

"Chị Nhược Tuyết, em nhất định sẽ đến xem."

"Được, vé đưa , chị về đây."

"Ở ăn tối chị."

Tô Nhược Tuyết cầm lấy món đồ trang trí san hô, "Thôi, thời gian chị ở nhà nhiều, dành thời gian cho gia đình hơn."

"Vậy em tiễn chị."

Thẩm Tư Nguyệt tiễn Tô Nhược Tuyết đến cổng Cố gia.

"Nguyệt Nguyệt, em đừng tiễn nữa, chị tự về ."

"Vâng, chị Nhược Tuyết, đừng quên uống t.h.u.ố.c và đắp t.h.u.ố.c, vết thương ở chân và lưng của chị khá nghiêm trọng đấy."

"Yên tâm, chị bỏ ngày nào , nhé."

Thẩm Tư Nguyệt bóng lưng rời của Tô Nhược Tuyết, do dự vài giây đuổi theo.

"Chị Nhược Tuyết, chị thử dò xét sư phụ của chị ?"

Cô hy vọng Tô Nhược Tuyết thể sớm nhận con thật của sư phụ , đừng lãng phí tình cảm nữa.

Tô Nhược Tuyết mấy thử, nhưng đủ can đảm.

"Sắp tới khá nhiều buổi biểu diễn, đợi qua Tết tính."

Chuyện tình cảm, trong ấm ngoài lạnh tự .

Thẩm Tư Nguyệt là ngoài, tiện can thiệp quá nhiều.

"Cũng , chị Nhược Tuyết thong thả."

Trở về Cố gia, bữa tối dọn lên bàn.

Gia đình Cố Vân Tịch ở nhà, họ ăn cơm với nhà họ Thạch để bàn chuyện cưới xin.

Cố Vân Hải sáng nay trở về hải đảo.

Cố lão gia

 

 

Loading...