Bùi Thừa Dữ tịnh nhận thông báo nào về việc đoàn văn công sẽ hải đảo biểu diễn.
cũng hiểu rõ, Đỗ Nhất Nặc sẽ dám lấy chuyện lớn để đùa.
Anh dùng giọng điệu công sự công bàn, : "Cuộc sống của bà con đảo khô khan, nếu đoàn văn công thể đến biểu diễn thì là chuyện ."
Đỗ Nhất Nặc thấy Bùi Thừa Dữ khẳng định giá trị của đoàn văn công, nụ càng thêm ngọt ngào.
"Em cũng nghĩ như , cho nên nhờ đoàn trưởng nộp đơn xin lên quân khu , chậm nhất là sáng mai Thừa Dữ sẽ nhận tin thôi."
Nói xong, cô hỏi: "Anh Thừa Dữ, em thể về đoàn văn công mà cùng đảo luôn ?"
Cố Cẩn Tri rõ Bùi Thừa Dữ chẳng chút ý tứ nào với cô em họ .
Anh vội vàng : "Nhất Nặc, hải đảo nơi ai là , cần giấy thông hành. Biểu diễn là hoạt động tập thể, giấy thông hành của em chắc chắn là theo đoàn văn công ."
Đỗ Nhất Nặc cách nào phản bác, tình nguyện : "Được , đợi lên đảo xong, em sẽ tìm Thừa Dữ. Anh Thừa Dữ, nhớ đưa em dạo quanh đảo đấy nhé."
Bùi Thừa Cẩm thả mớ khoai tây sợi thái xong bát nước đầy để ngâm.
"Anh nhiệm vụ, thể tự ý rời bỏ vị trí."
Cố Cẩn Tri tiếp lời: "Nhất Nặc, em đừng phiền Thừa Dữ nữa, kỳ nghỉ, đến lúc đó sẽ đưa em và Nguyệt Nguyệt bờ biển chơi."
Đỗ Nhất Nặc chẳng hề cùng ông họ thứ hai và Thẩm Tư Nguyệt chút nào, nhưng tiện từ chối thẳng thừng.
"Được , đến lúc đó hẵng ."
Các món ăn tối nay đa phần đều do Bùi Thừa Dữ và Bùi Thừa Lễ xào nấu.
Vợ của Bùi Thừa Lễ là Nhậm Thu Hà cũng một vài món.
Mỗi món đều thành hai phần.
Không gian phòng khách dọn dẹp sạch sẽ, vặn kê hai chiếc bàn lớn.
Cơm nước lên bàn, đầy ắp cả một bàn, vô cùng phong phú.
Hai nhà chen chúc một chút, nam nữ chia mỗi bên một bàn, miễn cưỡng cũng đủ.
Bùi lão thái thái với tư cách là lớn tuổi nhất chủ gia đình, bưng chén mặt lên.
"Đều là một nhà cả, đừng khách sáo, ăn ngon uống say nhé."
Nói xong, bà uống cạn chén .
Tất cả cũng nâng chén mặt lên, đáp lễ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-tieu-thu-nha-tu-ban-theo-me-tai-gia-duoc-cac-anh-ke-cung-den-phat-dien/chuong-138-bua-com-doan-vien-loi-tu-choi-kheo.html.]
Hai nhà là thế giao, thường xuyên ăn cơm cùng nên chẳng ai khách sáo, ăn gì thì gắp nấy, uống mấy ly thì uống.
Đàn ông bàn chuyện quốc gia đại sự, chuyện công việc; phụ nữ thì rôm rả chuyện nhà cửa, khí náo nhiệt.
Vì Thẩm Tư Nguyệt ơn với Bùi gia, nên nhà họ Bùi đều chăm sóc cô, gắp thức ăn cho cô, chủ động trò chuyện, vô cùng nhiệt tình.
Đặc biệt là của Bùi Thừa Dữ - Tô Uyển, đối với Thẩm Tư Nguyệt còn ân cần hơn cả với lão thái thái.
Cảnh tượng khiến Đỗ Nhất Nặc ghen tị thôi.
Bởi vì cô vẫn luôn nỗ lực lấy lòng Tô Uyển, nhưng chẳng nhận sự hồi đáp nào.
So sánh hai bên, cô cảm thấy giống như một con hề.
Cố Vân Tịch nhận tâm trạng sa sút của con gái, đoán nguyên nhân, lập tức gắp thức ăn cho cô .
"Nhất Nặc, đây là món lươn xào lăn con thích ăn nhất , ăn nhiều một chút."
Đỗ Nhất Nặc chẳng còn chút khẩu vị nào, đặt đũa xuống.
"Con no , cứ ăn thong thả."
Nói xong, cô dậy rời bàn, ghế sô pha .
Ánh mắt cứ chốc chốc liếc về phía Bùi Thừa Dữ.
Cố Vân Tịch thấy cảnh thì vô cùng đau đầu.
Bà ngờ con gái cố chấp như , từ chối rõ ràng mà vẫn chịu buông tay.
Bàn bên phía phụ nữ ai uống rượu nên tốc độ ăn khá nhanh.
Mọi lục tục buông đũa, chuyện phiếm.
Bàn bên phía đàn ông thì đang bàn luận về sự phồn vinh và đổi giải phóng, ai nấy đều cao hứng nên chút tham ly.
Một bữa cơm xuống bụng, chẳng mấy còn tỉnh táo.
Ngay cả Cố lão gia t.ử cũng ngà ngà say.
Ba em nhà họ Bùi chủ nhà, vẫn luôn mời rượu nên uống khá nhiều, dáng chút vững.
Bùi lão thái thái với con dâu cả: "Hôm nay Quốc khánh, đều vui vẻ, chúng khuyên rượu nữa, con xuống bếp nấu chút canh giải rượu ."