Tông Ly nhanh chậm đạp chân ga, : “Khu vực Tây Tạng.”
“Vậy xuất phát thôi.”
“Được!”
Hai chính thức mở con đường vá trời, trong mười mấy năm khắp ngóc ngách của Hoa Quốc, loại bỏ từng tai họa ngầm thể xảy trong tương lai.
Đương nhiên, bọn họ cũng tìm nhiều bảo vật thất lạc ở các nơi.
Hai đều là chủ thiếu bảo bối, những bảo bối , ngoại trừ phần An Chi lấy theo quy tắc cũ, những cái khác đều thông qua thu bảo vật gửi về Kinh thành.
Những năm , bọn họ lục tục cũng về Kinh thành mấy .
An Quỳnh và Đào Vân Tùng sinh một cô con gái, là bảo bối của tất cả nhà họ An.
An Lập Tín năm năm lui về, bây giờ rảnh rỗi thì dắt chắt gái dạo khắp khu gia đình, thuận tiện khoe khoang với mấy ông bạn già.
Lần An Chi về nhà, trong nhà cuối cùng cũng chỉ một cô nữa.
Những năm , tuy cô thực hiện nhiệm vụ nào khác, nhưng mạng lưới tin tức của Bàng Độ ngày càng rộng, thỉnh thoảng cũng nhận một tin tức đặc biệt.
Ví dụ như, trong ngọn núi nào đó dường như biến động, lượng lớn động vật đột nhiên bỏ chạy di cư.
Sự việc báo lên, Hạng Quân còn sắp xếp giải quyết vấn đề, tin tức mới truyền đến.
Có một nam một nữ trong núi, bao lâu , biến động trong núi bình .
Những động vật bỏ chạy ngoài chậm chạp về.
Hạng Quân, Bàng Độ:...
Không cần nữa, một nam một nữ chắc chắn là An Chi và Tông Ly .
Tiền lương và tiền thưởng của bọn họ, Hạng Quân càng là một chút cũng keo kiệt.
Đặc biệt là, những năm , lục tục nhiều trân bảo thất lạc nhân gian cẩn thận gửi về Kinh thành, Hạng Quân mỗi đều cảm thấy phong bao lì xì đủ dày, tiền lương còn tăng thêm.
Mấy năm nay, Đệ Nhất Quân cũng mấy chuyện vui.
Vưu Khê theo đuổi vợ mấy năm, Phượng Triều cuối cùng cũng gật đầu gả cho .
Em gái A Phù của vì thích khí ở Kinh thành, thường xuyên đến Kinh thành ở lâu dài, ở lâu , liền trúng Mạnh Duy Thanh.
Vưu Khê khi chuyện, liền giá trị vũ lực của Mạnh Duy Thanh đủ, thể bảo vệ cho A Phù, “chỉ điểm” thật .
Mạnh Duy Thanh nào cũng “chỉ điểm” đến mũi sưng mặt sưng, A Phù đau lòng thôi.
Đương nhiên, cuối cùng, bọn họ cũng tu thành chính quả.
Vì Vưu Khê theo đuổi vợ đắc lực cho lắm, hai đôi tân nhân cùng tổ chức tiệc cưới.
Vì việc , Vưu Khê oán niệm lâu.
Sau khi An Chi và Tông Ly về Kinh thành, tiên một chuyến đến quân viện báo cáo với Hạng Quân.
Rất nhiều tai họa ngầm của Hoa Quốc loại bỏ, một thể loại bỏ, giống như nơi Phong Cốc , cũng chỉ cần hàng năm qua kiểm tra là .
“Nói như , tiếp theo, cô thể cần chạy khắp nơi nữa?” Hạng Quân hỏi.
An Chi gật đầu: “Chắc là như .”
“Vậy cô nghỉ ngơi cho khỏe một thời gian , việc sẽ gọi điện thoại cho cô.”
“Được.”
Từ quân viện , Tông Ly đợi xe.
“Anh đưa em về nhà.”
“Được.”
Xe dừng ở cổng khu gia đình, An Chi xuống xe ngay.
Tông Ly nghi hoặc cô, An Chi : “Vào nhà một lát?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-thanh-nien-tri-thuc-kieu-mem-duoc-thao-han-dung-mang-nuong-chieu/chuong-386.html.]
Lời của An Chi tay Tông Ly đang cầm vô lăng trượt một cái, An Chi bật .
Tông Ly khi đối mặt với đủ loại nguy hiểm đều là bộ dạng mây trôi nước chảy, ngờ, một câu của cô thể Tông Ly thất thố.
“Được, đỗ xe lề đường.” Tông Ly .
An Chi liền : “Cứ lái thẳng , xe đăng ký một chút là .”
“Được, lái .”
Biết An Chi hôm nay sẽ về, An Lập Tín sáng sớm đợi ở nhà.
Lúc thấy tiếng động cơ ô tô vang lên ngoài cửa, ông còn lẩm bẩm một chút An Chi tự lái xe về?
Tông Ly đưa về ?
Kết quả, ông dậy định cửa đón cháu gái một chút, liền thấy một đôi bích nhân sóng vai tới.
Ừm, tuy trong lòng sớm chuẩn , cũng cảm thấy tuổi của An Chi sớm thể thành gia lập nghiệp .
, khi An Chi thực sự dẫn Tông Ly về nhà, An Lập Tín vẫn chút cảm giác chua xót.
Ông cứ cảm thấy tiếc nuối, lúc tìm An Chi, cô trưởng thành là một lớn thể một đảm đương việc .
Ông bận, nhiều thời gian ở bên cạnh An Chi.
nhiều hơn, vẫn là an ủi.
Ông nở một nụ : “Về đấy , mau .”
“Ông nội, đợi lâu ạ?” An Chi hỏi.
“Không, bây giờ ông nghỉ hưu , buổi sáng dậy muộn, chỉ đợi một lát thôi.” An Lập Tín .
“Tông Ly, mau .”
Tông Ly lời xuống, An Lập Tín tự nhiên trò chuyện với .
Hai chuyện cũng coi như hợp ý.
An Chi liền lấy đặc sản và Tông Ly mang về cất .
Cũng Tông Ly thế nào, An Lập Tín lúc đầu còn xa lạ và bài xích nhanh chấp nhận .
Sau khi ăn cơm xong Tông Ly rời , An Lập Tín còn thăm dò ý tứ của An Chi, hỏi cô khi nào cho một danh phận.
An Chi:...
Có cần thần tốc như a?
Cô mới đầu tiên dẫn Tông Ly về nhà mà.
An Lập Tín tỏ vẻ, chuyện kết hôn thì thể suy nghĩ quá lâu, suy nghĩ lâu, hôn sự sẽ thành.
“Ông nội, suy nghĩ của ông là từ thế?” An Chi hỏi.
Nhà bọn họ An Quỳnh kết hôn sinh con , cô tuy ba mươi tuổi đầu còn độc , nhưng bên cạnh Tông Ly, cũng từng kết hôn.
Nhận thức của An Lập Tín là ai cho ông ?
“Thì mấy đứa con cháu trong nhà mấy ông bạn già của ông , đều hô hào độc lập, tự do.”
“Khó khăn lắm mới sắp xếp xem mắt thành công nhé, đều bàn chuyện cưới xin , chỗ chỗ như ý, ngày cưới cứ hoãn mãi.”
“Cho nên, hai đứa bao giờ kết hôn?” An Lập Tín vô cùng chấp nhất quyết định của An Chi.
“Đợi thêm chút nữa ạ, ý kiến của cháu và Tông Ly cũng thống nhất chứ.” An Chi đáp.
“Ông hiểu , lúc chính là lúc xem biểu hiện của Tông Ly.” An Lập Tín xong câu , liền vui vẻ mất.
Sau ngày hôm đó, Tông Ly ngày nào cũng sẽ đến nhà họ An.
Mỗi tới, đều sẽ mang cho An Chi một chậu hoa, mang cho An Lập Tín một hộp thị trường , bồi ông đ.á.n.h một ván cờ xong, liền chuyện với An Chi, hoặc là hai cùng dãy núi ngoại ô Kinh thành dạo.