Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Mềm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều - Chương 158

Cập nhật lúc: 2026-03-17 10:34:07
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vì chuyện , An Chi và vợ chồng Lâu Sương Oanh càng thêm thiết vài phần.

Sau khi tiễn em nhà họ Hạ , An Chi cầm cái túi hồ sơ to đùng Mạnh Hoài Sinh đưa cho cô đó đến Quân viện.

“Cháu là, cháu dùng công lao và tiền thưởng mấy , giúp em nhà họ Hạ xóa bỏ tội từng phạm ?” Mạnh Hoài Sinh kinh ngạc hỏi.

“Vâng ạ, họ giúp cháu tìm tung tích cháu , cháu cũng chút gì đó cho họ mà.” An Chi thản nhiên .

Mặc dù em nhà họ Hạ nhận cô Chủ Thượng gì đó, nhưng cô vẫn chiếm hời của họ.

Nghe ý của Mạnh Hoài Sinh, Hạng Quân lên kế hoạch bắt tay san bằng Đại Hiệp Cốc .

Vốn dĩ em nhà họ Hạ tham gia chuyện xong, là thể lấy công chuộc tội .

Bây giờ, họ coi như vì bận rộn chuyện riêng của An Chi mà từ bỏ cơ hội .

Cô cũng tiện để họ chịu thiệt.

“Cháu đấy!” Mạnh Hoài Sinh chỉ chỉ An Chi, thẳng, “Đừng với khác như , thế đạo , sống vì một chút, cũng thể tự tại hơn một chút.”

Đây là lời vàng ngọc, An Chi tự nhiên là , cô : “Mạnh gia gia, ông yên tâm, chỉ một thôi.”

như , thứ nhất là như , chuyến Thần Nông Giá của em nhà họ Hạ là vì cô và Doanh Lan.

Thứ hai, cũng là vì những chuyện họ đều xuất phát từ bản tâm.

Nếu họ g.i.ế.c ác khống chế sai khiến, thì cô căn bản sẽ thu nhận họ, càng đừng đến chuyện dùng công lao và tiền thưởng của giúp họ lấy công chuộc tội.

Mạnh Hoài Sinh thấy cô lòng ngu ngốc, nhận lấy túi hồ sơ to, : “Chuyện giao cho ông .”

“Cháu chuẩn một chút, chúng khi san bằng Đại Hiệp Cốc thể sẽ xuất nhiệm vụ một .”

“Là nhiệm vụ gì ạ?”

“Vụ án trộm cắp vàng bạc châu báu còn nhớ ?”

Thấy An Chi gật đầu, Mạnh Hoài Sinh liền : “Ông tra một manh mối khác, Lĩnh Nam một chuyến nữa.”

“Tiện thể tính sổ với kẻ truy sát ông.”

Thương Long sa lưới, tuy do An Quỳnh và Đào Vân Tùng bắt, nhưng họ bắt tay từ một hướng khác, tìm nhiều bằng chứng phạm tội của Vu Hải Xuyên, cũng tính là công cốc.

Đợi khi sắp xếp xong tài liệu trong tay nộp lên, họ liền chính thức rút khỏi vụ án .

Bây giờ tất cả các vụ án liên quan đến Kén đều do Đệ Nhất Quân tiếp quản.

Hành vi xử sự của Đệ Nhất Quân sự khác biệt lớn so với quân đội, An Quỳnh và Đào Vân Tùng rút lui lúc khéo.

Cấp cho họ một ngày nghỉ phép, sẽ sắp xếp cho họ nhiệm vụ quân đội.

An Quỳnh vẫn luôn bận rộn, khi An Chi chính thức về nhà họ An, cô đều ở bên cạnh cô đàng hoàng.

Bây giờ, đúng lúc An Chi cũng rảnh, hai chị em liền hẹn cùng dạo phố vui chơi.

Hiếm khi nghỉ, họ cũng bàn chuyện công việc, cứ chơi khắp nơi, mua mua mua.

Trong Cửa hàng Hữu Nghị, An Quỳnh trúng một chiếc váy liền áo phối màu, đang định hỏi giá, liền thấy tiếng mấy nữ đồng chí khó dễ An Văn.

“Ái chà, tưởng là ai chứ?” Giọng nữ mang theo nụ trêu chọc, lời đầy ác ý, “Hóa là An Văn cô .”

“Cô thế ? Bị đ.á.n.h ? Sao mặt mũi bầm dập thế ?”

Ánh mắt An Chi lảng chỗ khác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-thanh-nien-tri-thuc-kieu-mem-duoc-thao-han-dung-mang-nuong-chieu/chuong-158.html.]

“Bị thương ở nhà dưỡng thương cho , còn chạy lung tung khắp nơi?”

Sau đó, giọng nữ khẩy một tiếng, chút thành ý nào : “Xin nhé, quên mất, cô nhà nữa .”

“Cô nhà nữa.” Một giọng nữ khác vang lên, “Người nhà, chỉ là chướng mắt thôi.”

“Ai chứ, ôi chao, thương nhẹ .” Giọng nữ lúc đầu vang lên, “Thảo nào khơi dậy sự thương xót của giáo viên, cho cô một tuần nghỉ phép đấy.”

An Văn vác khuôn mặt xanh tím lẩn tránh ánh mắt của họ.

cũng ngoài, nhưng giáo viên tối hậu thư, một tuần đến báo danh, thì thật sự cần đến nữa.

Ngày mai là hạn ch.ót của một tuần , mặt cô vẫn như cái bảng pha màu, căn bản hồi phục .

chỉ đành đến mua ít mỹ phẩm, xem thể che bớt vết bầm tím .

Vốn dĩ cô che mặt kỹ, mua xong đồ, sắp .

Không ngờ mắt mấy tinh thế, nhận .

An Văn thầm mắng xui xẻo, tiếc là, Khổng Văn Hồng trùm bao tải xong, nhà quản thúc, căn bản .

Nếu , loại chuyện , cô ở nhà khách gọi một cú điện thoại cho .

Nhắc đến nhà khách, cô cũng đầy bụng tức.

Lần rõ ràng dỗ dành Khổng Văn Hồng, cũng đồng ý tiếp tục chi trả chi phí nhà khách .

Đâu ngờ xui xẻo thế !

Họ chỉ tìm một chỗ nhỏ vài câu, liền trùm bao tải, còn thấy nội dung nên .

nơm nớp lo sợ mấy ngày, thấy tin tức gì, mới dám từ nhà khách .

Mấy nịnh nọt cô ghê lắm, ngờ, lúc giậu đổ bìm leo, một chút cũng màng đến giao tình .

mà, cô bây giờ trắng tay, thật sự dám đối đầu với họ.

Đang nghĩ cách rời khỏi đây nhanh ch.óng mà vẫn giữ thể diện, cô thấy An Quỳnh.

Mắt An Văn sáng lên, đó cụp mắt xuống, trong giọng tràn đầy tủi , : “Ngày sẽ báo danh, đến lúc đó nhất định sẽ luyện tập chăm chỉ, sẽ kéo chân .”

“Cô cái gì?”

đấy, cô bây giờ là thương tiện đến đoàn văn công, nhưng đó, cô vẫn luôn vô cớ trì hoãn mà.”

, như chúng bắt nạt cô bằng!”

“Cô sớm quá .” Giọng nữ đầu tiên , “Đợi đến lúc một động tác cô tập vô , cô hãy cũng muộn.”

An Văn để ý đến họ, chuyển hướng, tủi tha tủi gọi một tiếng: “Chị~”

Giọng , dịu dàng uyển chuyển mang theo chút ngưỡng mộ và nhớ nhung, ngữ điệu nắm bắt khéo.

Chỉ là phối với cái mặt đầu heo của cô chút khiến tụt cảm xúc.

An Chi thêm mấy , chậc, cay mắt, nhưng tâm trạng sảng khoái.

Đó chính là kiệt tác của cô mà.

 

 

Loading...