Thập niên 70: Thần Y Cay Nồng - Chương 534

Cập nhật lúc: 2026-03-08 23:40:12
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đương nhiên doanh thu mỗi năm của bệnh viện cũng ít, đặc biệt là bệnh viện ở nước ngoài, quy đổi thành nhân dân tệ thì lợi nhuận càng kinh . ai chê tiền ít chứ?

Tần Sơn Hà tự nhiên cũng cao hứng, từ doanh thu hôm nay, siêu thị còn kiếm tiền hơn cả xưởng mỹ phẩm. Bước đúng .

Anh duỗi tay ôm vợ nhỏ lòng, cúi đầu cọ cọ má cô, : “Lãnh đạo, thời gian bận rộn, báo cáo công tác chút chậm trễ, hôm nay chuẩn báo cáo công tác thật cẩn thận.”

Lương Hiểu Đào mím môi : “Vậy nỗ lực lên!”

“Ừ, khẳng định lãnh đạo hài lòng!”

........

Đồng chí Tần Sơn Hà báo cáo công tác quá nỗ lực, dẫn tới ngày hôm hai vợ chồng đều dậy muộn. Lúc Lương Hiểu Đào soi gương bôi kem dưỡng da, bỗng nhiên nhớ tới chuyện hôm qua Ngô Mai Hoa trộm đồ ở siêu thị, liền kể cho Tần Sơn Hà .

Tần Sơn Hà xong : “Anh , yên tâm , Kỷ Quang Viễn sẽ .”

Lương Hiểu Đào , đến việc Lương gia cùng Kỷ gia còn quan hệ họ hàng dây mơ rễ má, cho dù tầng quan hệ , Kỷ Quang Viễn cũng sẽ gì. Ông còn ước gì che giấu chuyện kín như bưng chứ.

“Em cảm thấy Giang Xuân Linh sẽ chịu để yên .” Lương Hiểu Đào .

Tần Sơn Hà nhíu mày: “Em định thế nào?”

Lương Hiểu Đào hừ một tiếng: “Em còn sợ cô chắc?”

Tần Sơn Hà yêu c.h.ế.t cái biểu cảm kiêu ngạo nhỏ bé của cô, bàn tay to xoa xoa đầu cô : “Không chơi nữa thì với , tới xử lý.”

Hiện tại Tần Sơn Hà mà tay xử lý thì xuống tay cũng đen , Tiêu Bằng Hưng chính là một ví dụ.

Lương Hiểu Đào buộc tóc đơn giản thành cái đuôi ngựa: “Em , cô ở chỗ em còn gây sóng gió gì lớn . Anh xem em uốn tóc thì thế nào?”

Lương Hiểu Đào bỗng nhiên cảm thấy kiểu tóc đuôi ngựa bao năm như một của quá đơn điệu, chính cũng thấy chán.

Tần Sơn Hà nhíu mày nghĩ nghĩ xem vợ nhỏ nếu uốn tóc sẽ dáng vẻ gì, cuối cùng phát biểu ý kiến. Dù đều là vợ , để kiểu tóc gì cũng .

“Em uốn thì uốn .” Anh .

Lương Hiểu Đào chút do dự, chủ yếu là cô từng thấy vài uốn tóc thành công. Kiểu tóc mà hỏng thì tương đương với hủy dung, vẫn nên thận trọng thì hơn.

Hai vợ chồng sửa soạn xong xuống lầu, đồ ăn dọn lên bàn. Cả nhà quây quần ăn sáng, Tần Sơn Hà sơ qua tình hình buôn bán ngày hôm qua, Lương Nguyên Đường cũng thực kinh ngạc khi siêu thị khai trương ngày đầu tiên thể doanh thu cao như . Sau đó cảm thán, sức mua của nhân dân vẫn lớn.

Ăn cơm xong, Tần Sơn Hà đưa Lương Hiểu Đào bệnh viện, đó lái xe siêu thị. Lương Hiểu Đào văn phòng, mới xuống Quách Dương liền tới, một bệnh nhân bảo là quen với Tiêu Sách. Ngày hôm qua tới , nhưng hôm qua cô ở đây, hôm nay sáng sớm tới nữa.

Lương Hiểu Đào bảo dẫn , trong lòng còn nghĩ, nếu đ.á.n.h tiếng là quen của Tiêu Sách mà tới, Tiêu Sách báo một tiếng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-than-y-cay-nong/chuong-534.html.]

Chỉ chốc lát , Quách Dương dẫn hai . Hai một đẩy xe lăn, một . Nhìn thấy cô, đàn ông xe lăn : “Chào cô, tên là Ngụy Kinh Luân, là bạn nối khố với Tiêu Sách, hồi nhỏ cũng thường xuyên chơi cùng trai cô.”

Anh vẻ ngoài sáng sủa trắng trẻo, tạo ấn tượng . Lương Hiểu Đào chân hỏi: “Anh thấy thoải mái ở ?”

“Chân thương, cảm giác.” Giọng của Ngụy Kinh Luân cũng sạch sẽ, như trời xanh cơn mưa. Lương Hiểu Đào thể thừa nhận, đây là một đàn ông mị lực, hấp dẫn.

dậy qua, đang định kiểm tra cho thì một giọng truyền đến: “Cô nếu dám chạm một cái, đ.á.n.h gãy tay cô.”

Thật đúng là đủ kiêu ngạo. Lương Hiểu Đào đầu cửa, liền thấy một phụ nữ vóc dáng cao, khí thế bức . Vóc dáng cô xác thật cao, phỏng chừng ít nhất 1 mét 7.

“Cô chính là Lương Hiểu Đào đúng ?” Người phụ nữ tự tìm một vị trí xuống, khí thế nữ vương khai: “ tên là Cù Tiêu Ngọc, là chồng . Chân là do đ.á.n.h gãy, sớm qua, sự cho phép của , ai cũng phép khám chân cho .”

Lương Hiểu Đào: “......”

Họ Cù, kiêu ngạo như , bộ Kinh Đô cũng chỉ cái nhà họ Cù . Đã sớm nhà Đại thủ trưởng một cô con gái rượu, năng lực trác tuyệt, việc sấm rền gió cuốn, nghĩ tới hôm nay gặp thật.

là, cô - Lương Hiểu Đào cũng dễ uy h.i.ế.p như . Chạm một chút liền đ.á.n.h gãy tay đúng , cô đảo xem cô dám đ.á.n.h gãy tay cô .

Lương Hiểu Đào với Cù Tiêu Ngọc, khom lưng nắm tay gõ một cái đầu gối Ngụy Kinh Luân, đó Cù Tiêu Ngọc: Cô tới đ.á.n.h gãy tay !

Cù Tiêu Ngọc bỗng nhiên : “Gan cô cũng lớn đấy.”

Lương Hiểu Đào rũ mắt tay , lười biếng : “Đều là trưởng bối cho sự tự tin.”

Cù Tiêu Ngọc : “Cô nhưng thật thẳng thắn, nể mặt Lương Nghị, hôm nay tha cho cô.”

dậy ngoài, ngang qua Ngụy Kinh Luân thì dừng bước : “Đi thôi.”

Gương mặt trắng nõn của Ngụy Kinh Luân giờ phút đỏ bừng, mím môi, một bộ dáng nhẫn nhịn. Cù Tiêu Ngọc thấy thế như : “Sao nào, cảm thấy cô thể khám chân cho ? Anh từng hỏi thăm qua , đàn ông của cô cũng kém gì .”

Lương Hiểu Đào: “......” Người đàn ông của cô là kém gì Ngụy Kinh Luân, nhưng lời của cô ý gì?

“A Ngọc, em luôn nghi kỵ như , chúng ở bên còn ý nghĩa gì?” Ngụy Kinh Luân vẻ mặt bất đắc dĩ, trong sự bất đắc dĩ tựa hồ xen lẫn sự dung túng.

Cù Tiêu Ngọc thèm : “Có nghi kỵ tự rõ ràng, chúng còn ở bên , tính, định đoạt.”

xong sải bước ngoài. Ngụy Kinh Luân xin với Lương Hiểu Đào: “Quấy rầy .”

Lương Hiểu Đào cũng với , đó đẩy đuổi theo Cù Tiêu Ngọc. Thật là một đôi vợ chồng kỳ quái.

 

 

Loading...