Chờ hôn lễ tập thể xong xuôi rồi, hãy để lão Đinh dạy cô các quy tắc làm con dâu!
Kiều Cửu Hương tức giận đến mức quên mua thức ăn mà cứ thế về nhà. Quý Bình Lương ở nhà được nửa giờ, thấy nồi và bếp nguội lạnh, hỏi: “Tối nay ăn món gì đây?”
Kiều Cửu Hương tức giận: "Ăn ăn ăn, anh chỉ biết ăn, em bị Tô Anh và Hàn Cảnh Viễn chọc cho tức c.h.ế.t rồi.”
Quý Bình Lương có tật giật mình: "Làm sao vậy?”
“Hai người bọn họ cùng nhau ăn cơm ở nhà hàng quốc doanh, thật không biết kiểm điểm, may là Lan Lan có thể kiềm chế đàn ông. Sau khi hai người kết hôn rồi, em xem Hàn Cảnh Viễn sẽ thể hiện trước mặt em như thế nào.”
Quý Bình Lương chột dạ nói: "Anh nhớ ra rồi, lão Từ tìm anh có việc, anh phải về doanh trại, em cứ ăn cơm trước đi.”
“Anh chạy cái gì, em còn chưa có nói xong đâu, anh tìm lão Đinh nói chuyện đi, đàn ông phải có khí thế, bảo anh ta sau khi kết hôn hãy quản vợ mình thật tốt.”
Quý Bình Lương đáp lấy lệ: “Được được, anh nhất định sẽ nói với anh ta.”
Sắp c.h.ế.t mất rồi, Quý Bình Lương cảm thấy anh phải đi đào cái hố rồi tự chôn mình thôi.
……
Ngày hôm sau, Tô Anh vài Hàn Cảnh Viễn đến Cục Dân chính lãnh giấy chứng nhận kết hôn. Đó là một tờ giấy có đóng dấu đỏ, với tờ giấy này, họ đã trở thành một cặp vợ chồng hợp pháp.
Hàn Cảnh Viễn thấy trước cửa Cục Dân Chính có một tiệm chụp ảnh, trong lòng khẽ động, muốn đi vào chụp một tấm ảnh cưới để gửi cho lão gia.
Nhưng mà anh không biết Tô Anh có đồng ý hay không.
Suy cho cùng, hai người kết hôn chỉ là thỏa thuận cùng nhau nuôi con, cô cũng không có nghĩa vụ phải chụp ảnh cưới cùng anh.
Tô Anh thấy Hàn Cảnh Viễn cứ do dự trước cửa tiệm chụp ảnh, không đi vào cũng không rời đi, bèn hỏi: “Anh muốn chụp ảnh cưới không?”
Hàn Cảnh Viễn hai mắt sáng lên, trong lòng dâng lên một tia hy vọng: "Cô đồng ý sao?”
Chẳng phải chỉ là chụp ảnh thôi sao, có gì mà không muốn, cô còn nguyện ý làm chuyện vợ chồng với anh chứ đừng nói chỉ là chụp ảnh cưới.
Tô Anh đi vào tiệm chụp ảnh đầu tiên, Hàn Cảnh Viễn vội vàng dẫn bốn đứa trẻ đi vào: "Các con cũng chụp ảnh đi, muốn chụp như thế nào cũng được.”
Đúng lúc Kiều Lan Lan và lão Đinh cũng ở tiệm chụp ảnh, bọn họ đến sớm hơn Tô Anh một chút, lúc này cũng đã chụp ảnh xong.
Thời đại này chụp ảnh cưới rất đơn giản, về cơ bản đều chọn quân phục màu xanh, ngồi trước ống kính chụp ảnh, coi như là ảnh cưới.
Kiều Lan Lan vẫn mặc bộ quân phục màu xanh, trông rất khí thế, Tô Anh rất hâm mộ hỏi Hàn Cảnh Viễn: "Tôi có thể mặc bộ này để chụp ảnh không?"
Hàn Cảnh Viễn đang mặc bộ quân phục mẫu 65 cân, anh cười và nói: "Có thể chứ."
Tô Anh vui vẻ đi thay quần áo.
Chẳng những cô có thể mặc, những đứa trẻ cũng có quân phục, Tô Anh kêu bốn đứa trẻ đều thay đồ: "Lát nữa chúng ta sẽ chụp ảnh chung.”
Cô chỉ tết một b.í.m tóc, Hàn Cảnh Viễn còn có chút lúng túng nên đứng hơi xa, khoảng cách giữa hai người còn có thể nhét thêm một người nữa.
Nhiếp ảnh gia nóng nảy: "Đồng chí nam bên kia, cưới được vợ xinh đẹp như vậy, anh nên xích lại gần chút đi chứ.”
Tô Anh cảm thấy Hàn Cảnh Viễn đang ngại thì chủ động tới gần, còn ôm lấy cánh tay anh, nhiếp ảnh gia lúc này mới vừa lòng ấn nút chụp hình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-ta-dan-theo-con-ky-hop-dong-hon-nhan/chuong-14.html.]
Tô Anh và Hàn Cảnh Viễn cùng chụp một bức ảnh, sau đó là hai người lớn, bốn đứa trẻ chụp ảnh chung. Thời gian còn lại đều là bốn đứa trẻ chụp mười mấy bức ảnh.
Lúc tính tiền, Hàn Cảnh Viễn bỏ thêm tiền để tiệm chụp ảnh rửa ra hai tấm, giải thích với Tô Anh rằng: “Đến lúc đó gửi cho ông nội một tấm, chúng ta giữ một tấm.”
Tô Anh đã biết hoàn cảnh gia đình của Hàn Cảnh Viễn, biết mẹ anh vẫn còn sống nên hỏi: “Được, vậy mẹ anh thì sao?”
“Không cần cho bà ta.”
Không muốn cho mẹ mình xem, tức là quan hệ giữa hai mẹ con không tốt lắm, Tô Anh không tiếp tục hỏi nữa.
“Cô có muốn đi đến cơ quan cung cấp và tiếp thị để mua gì đó không?” Hàn Cảnh Viễn đề nghị.
Tô Anh và anh là thỏa thuận kết hôn, ngoài trừ nói chuyện về việc tiền trợ cấp sau khi kết hôn, những thứ khác cô cũng chưa muốn.
Hàn Cảnh Viễn trong lòng băn khoăn.
“Trên người tôi chỉ còn hai mươi tệ thôi.” Tô Anh nói, không phải cô không muốn mua chút đồ, mà vì cô không tiền.
Hàn Cảnh Viễn ngây ra một lúc, sau đó đỏ mặt, đưa Tô Anh một cuốn sổ tiết kiệm: "Cô cầm thứ này đi, vốn dĩ nên đưa cho cô từ lâu.”
Tô Anh mở cuốn sổ tiết kiệm ra xem, trên đó là tận một nghìn một trăm nhân dân tệ, dựa theo mức tiêu thụ hiện tại, đây là một số tiền rất lớn.
Cô giật mình hỏi: “Cho tôi sao?”
Hàn Cảnh Viễn cười: "Đúng vậy, cô muốn tiêu như thế nào thì cứ tiêu đi, nhưng mà trước mắt đây là số tiền tiết kiệm mà tôi tích góp được .”
Tô Anh kinh ngạc nói: "Anh làm sao có thể tiết kiệm được số tiền này, trước kia không phải là anh đưa hết tiền sinh hoạt cho người vợ trước sao?”
Hàn Cảnh Viễn thấp giọng giải thích: “Trước khi chúng ta thỏa thuận hôn nhân, mỗi tháng tôi đều giao một nửa số tiền trợ cấp cho vợ cũ, một nữa số tiền còn lại đều giữ lại tiết kiệm.”
Tô Anh không nhịn được hỏi: “Anh gửi cho cô ấy có một nửa, vì sao lại cho tôi tận tám mươi tệ?”
Hàn Cảnh Viễn đỏ mặt, không biết nên giải thích như thế nào, nhìn đến mấy đứa trẻ đang cùng nhau ríu rít nói chuyện phiếm, vội nói: “Bởi vì hiện tại cần phải nuôi bốn đứa trẻ.”
Tô Anh cũng thầm nghĩ như vậy, Hàn Cảnh Viễn chẳng những là một người đàn ông thành thật, anh còn là một người đàn ông tốt, trung thực và có trách nhiệm.
Có tiền, quả thật cũng muốn mua thêm một ít đồ sinh hoạt, nhưng mà bây giờ đang ở phòng trọ, mua rồi cũng không có chỗ để.
Cô đem cất cuốn sổ tiết kiệm, nói: “Chi tiêu vài ngày thôi, chờ đến khi chia nhà sau hôn lễ thì hãy dùng số tiền này để mua.”
“Cũng được.”
Mấy ngày tiếp theo, Hàn Cảnh Viễn ở trong quân doanh, Tô Anh và bốn đứa trẻ ở phòng trọ, hàng ngày đều đến nhà hàng quốc doanh ăn cơm.
Thời gian trôi qua thật sự quá nhanh, trước hôn lễ một ngày, các chị em trong cơ quan quân sự và người nhà tham gia đám cưới tập thể đều thống nhất mặc những bộ quân phục chỉnh tề, ai cũng đều rất xinh đẹp.
Hàn Cảnh Viễn đã sửa sang chỉnh tề chỉ chờ đến hôn lễ này.
Anh tắm rồi cạo râu, trên người còn có mùi hương bồ kết nhàn nhạt.
Tô Anh càng nhìn càng thích mắt, thỏa thuận hôn nhân này không hề thua lỗ.
Hàn Cảnh Viễn bị Tô Anh nhìn đến ngượng ngùng, nghĩ thầm hôn lễ tập thể hôm nay, anh sẽ thu hút ánh nhìn của tất cả mọi người trong hôn lễ này.
Anh đỏ mặt, cúi đầu nhìn bản thân mình một chút, hỏi: “Tôi có gì không ổn sao?”