[Thập Niên 70] Sau Khi Đổi Chồng, Ngày Nào Tôi Cũng Hóng Biến - Chương 157
Cập nhật lúc: 2026-01-05 11:50:13
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/40a5rqzBvM
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Chẳng lẽ hôm nay cũng gặp họ ?"
Cố Lập Đông lắc đầu, nghĩ ngợi một lát : "Thực gia cảnh nhà cô khá phức tạp. Khu chắc chỉ ông nội và bác Lâm là chút ít về lai lịch nhà cô thôi."
Tiếp đó, Hà Ngọc Yến một câu chuyện chỉ tồn tại ở thời đại .
Hóa nhà họ Tôn khi giải phóng là phú thương tiếng ở khu Đông thành . Nghe là phất lên nhờ mở tiệm cầm đồ. Sau cứ nghề nào tiền là nghề đó. Khoảng thời gian giải phóng, sản nghiệp nhà họ Tôn bắt đầu thu hẹp , chỉ còn tiệm cầm đồ. Năm 54 thực hiện công tư hợp doanh, tiệm cầm đồ nhà họ Tôn chuyển đổi thành cửa hàng tín thác như hiện nay. Cha Tôn trở thành quản lý của cửa hàng tín thác.
"Hồi đó những gia đình như chúng đều quen . Chỉ ông nội và bác Lâm bạn bè ở các bộ phận liên quan nên mới một chút. Tóm là vài năm , cha Tôn dẫn theo hai con trai miền Nam công tác bặt vô âm tín. Lúc đó ai cũng bàn tán , nhưng nhiều nhất là cả ba họ đều mất mạng ."
Hồi nhỏ ông nội thỉnh thoảng trong đám bạn học của con gái nhà họ Tôn nên kể cho về tình hình nhà cô . Lúc đó còn nhỏ nên đương nhiên cũng tưởng cha và hai trai của Tôn Tiểu Nhu chắc gặp nạn .
Dù thời đó lái xe đường thường xuyên vật lộn với bọn cướp, huống chi là công tác gặp chuyện.
giờ lớn , một chuyện hề đơn giản như .
"Nhà họ Tôn từ sớm thu hẹp sản nghiệp gia đình. Đến khi phân chia thành phần, vốn dĩ họ là tư sản nhưng phân loại là tiểu chủ. Sau vì cha Tôn mất tích khi công tác nên còn gắn cho cái danh hy sinh khi nhiệm vụ. Đương nhiên là khi họ chuyển đến đại tạp viện ở ngõ Liên Hoa phía thì mấy gốc gác của họ."
Những chuyện vẻ xa xôi, Hà Ngọc Yến mà cứ tưởng đang truyện cổ tích.
cô nhanh ch.óng nhận ý tứ trong lời của Cố Lập Đông.
"Không đúng nha, cha con nhà họ Tôn cùng mất tích ở miền Nam. Vậy thì gia sản của nhà họ mất ? Nghe trong nhà họ chỉ còn hai con gái, ngay cả ruột cũng còn ?"
Cố Lập Đông một câu thông minh.
"Mẹ Tôn chuyển đến ngõ Liên Hoa lâu thì mất. nhà họ Tôn còn một họ hàng xa, là một ông lão tầm tuổi bác Lâm. Bên ngoài là họ hàng nhà họ, thực chính là quản gia mấy đời."
Một ông già đơn độc dắt theo hai chị em lúc đó mới vài tuổi, thảo nào nhà họ Tôn chẳng mấy nhận . Tóm một gia đình như trông khó khăn, cũng sẽ ai cố ý nhục họ.
"Vậy việc chị em nhà họ Tôn xuống nông thôn chắc cũng là sợ ảnh hưởng bởi phong trào chứ gì!"
Dù chuyện nhà họ cũng một lỗ hổng lớn, đó là gia sản nhà họ Tôn rốt cuộc đang ở ? Ngay cả khi ba cha con nhà họ Tôn bỏ trốn thì họ cũng thể mang theo hết ngần đồ đạc .
"Số vàng đào ở nhà vệ sinh công cộng đó, theo suy đoán của các lãnh đạo cấp thì lẽ là của nhà họ Tôn."
Cái tin tức mang tính tuyệt mật như , Hà Ngọc Yến nghi ngờ liệu cấp kể cho họ .
Cố Lập Đông : "Giấy gói lửa, những dân địa phương như ông nội và bác Lâm đều ít nhiều ấn tượng về chuyện . Cấp cũng ấn tượng thôi. Anh chẳng qua là gọi đến để hỏi tình hình thôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-doi-chong-ngay-nao-toi-cung-hong-bien/chuong-157.html.]
"Tóm là đoán Tôn Tiểu Nhu về là lấy một ít vàng để gì đó. Mà giờ vàng mất , đau lòng cũng là lẽ tự nhiên thôi."
Nhiều vàng như , đau lòng là chuyện thường tình. Cố Lập Đông thầm nghĩ về chuyện , bỗng cảm thấy Đống Kiến Thiết cũng là một nhân tài. Tìm một thích như , hết lòng hết , nhưng ước chừng ngay cả gốc gác nhà họ Tôn cũng chẳng .
Thực tế là Đống Kiến Thiết quả thực gốc gác nhà họ Tôn.
Anh chỉ hai chị em Tôn Tiểu Nhu khổ, từ nhỏ một họ hàng xa trong nhà - một ông lão đơn độc nuôi dưỡng.
Sau ông lão bản lĩnh thu xếp công việc cho hai chị em. Cộng với việc hai chị em nhà họ Tôn đặc biệt chịu khó, thế là cùng xuống nông thôn xây dựng vùng nông thôn rộng lớn. Vì , Tôn Tiểu Nhu thể ở thành phố, cố nhiên là hụt hẫng. thể xây dựng nông thôn chắc cũng là tâm nguyện của Tiểu Nhu.
Tôn Tiểu Nhu thì thương tiếc cho vàng thỏi của nhà .
Từ nhỏ cô là thiên kim đại tiểu thư. Sau khi ruột mất, cô vẫn yêu cầu bản theo tiêu chuẩn của thiên kim đại tiểu thư. Giờ bác Tôn vàng trong nhà đều phát hiện và mất sạch , tim Tôn Tiểu Nhu đau đớn như thể sắp c.h.ế.t .
Ngoài việc Tây Bắc để tiếp tục việc khổ cực, cô cũng chẳng còn lối thoát nào khác.
May mắn còn đàn ông cam chịu cực khổ mắt thể giúp đỡ cô một chút.
Thế là khi thương tiếc vàng của nhà xong, Tôn Tiểu Nhu mới vực tinh thần để liên lạc tình cảm với Đống Kiến Thiết. Cuối cùng từ chỗ đối phương mà lấy ít tiền và phiếu. Lúc mới để đối phương giúp mua vé tàu hỏa Tây Bắc ngày mai.
Bận rộn lo chuyện của Tôn Tiểu Nhu suốt nửa tháng, Đống Kiến Thiết về đến nhà lúc hơn bảy giờ tối, đương nhiên nhận sự chào đón của gia đình. Chẳng mấy chốc các hàng xóm khác trong đại tạp viện cũng chạy sang nhà họ Đống xem náo nhiệt, Đống Kiến Thiết kể về những điều tai mắt thấy trong chuyến công tác Tây Bắc.
Rất nhanh đó sân viện trở nên náo nhiệt hẳn lên.
Hôm nay chắc chắn là một ngày náo nhiệt.
Đại tạp viện bên vì sự trở về của Đống Kiến Thiết mà ngày càng náo nhiệt. Mà đầu nhà họ Hà ở khu tập thể nhà máy thực phẩm, lúc cũng náo nhiệt kém.
Cuộc "chia gia đình" diễn ban trưa một nữa Từ Đại Ni đưa chương trình nghị sự.
"Cơm mới bụng mà cô sốt sắng như , hừ hừ..."
Mẹ Hà vô cùng coi thường sự vồn vã của Từ Đại Ni. Cứ như thể đợi nữa mà trút bỏ gánh nặng là họ .
"Mẹ, nhà con chỉ Bảo Thanh là con thôi. Nhà chú Hai tận hai đứa là Bảo Châu và Bảo Linh kìa. Hai đứa nó còn lớn hơn Bảo Thanh một tuổi, ăn nhiều hơn Bảo Thanh nữa. Chồng con là công nhân chính thức, chú Hai chỉ là công nhân thời vụ, kiếm nhiều bằng chồng con. Tính chẳng nhà con chịu thiệt thì là ai."
Cái cách tính toán chỉ khiến Hà một nữa hừ lạnh, mà ngay cả cha Hà bình thường ít cũng bắt đầu nổi gân xanh trán.
"Sao chị vợ ăn một cái màn thầu thì chị ăn tận hai cái ?"