Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận - Chương 480: Tin Vui Có Hỉ, Nguy Hiểm Rình Rập Từ Kẻ Đã Chết
Cập nhật lúc: 2026-02-18 18:46:18
Lượt xem: 41
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi Thẩm Kiến Bình và Lục Hán Sinh nước ngoài, Tiểu Nguyên sống cùng Trần Hiểu Vân, Trần Hiểu Vân chăm sóc thằng bé vô cùng chu đáo, coi như con đẻ .
Lúc nghỉ đông, Ôn Hinh lên thành phố đón Tiểu Nguyên về quê chơi, thấy sắc mặt Trần Hiểu Vân dường như lắm.
Ôn Hinh quan tâm hỏi: "Mẹ, thấy khỏe ở ạ?"
Trần Hiểu Vân xua tay : "Chỗ nào cũng khỏe, cả sức, chắc là cảm ."
"Để con xem giúp ." Ôn Hinh đặt ngón tay lên cổ tay Trần Hiểu Vân, một lúc , mặt cô lộ vẻ vui mừng.
"Mẹ, t.h.a.i !"
"Cái gì?" Trần Hiểu Vân giật , "Không thể nào! Hinh Hinh, còn thể m.a.n.g t.h.a.i ?"
"Mạch tượng của chính là hỉ mạch mà!" Ôn Hinh vui vẻ nắm lấy tay bà hỏi: "Bây giờ thấy khó chịu chính là phản ứng ốm nghén thời kỳ đầu đấy."
"Mẹ thật sự m.a.n.g t.h.a.i ?" Trần Hiểu Vân kinh ngạc vui mừng sờ bụng bằng phẳng của , bà từng khao khát một đứa con của riêng bao!
Giấc mơ thực sự thành hiện thực ?
"Chúc mừng nhé! Mẹ." Ôn Hinh tinh nghịch.
"Thế thì đây?" Trần Hiểu Vân chút lo lắng, "Mẹ mà sinh con, thì ai chăm sóc Tiểu Nguyên đây?"
"Có con mà, yên tâm ! Mẹ cứ lo dưỡng t.h.a.i cho là ." Ôn Hinh trao cho bà ánh mắt an tâm.
Ôn Hinh vui vẻ đến cửa hàng thực phẩm phụ mua hoa quả cho Trần Hiểu Vân, lúc qua con ngõ nhỏ, luôn cảm thấy đôi mắt đang chằm chằm .
Cô phắt , chỉ thấy một bóng đen rụt trong ngõ.
Trong lòng Ôn Hinh đ.á.n.h trống, mua đồ xong liền vội vàng về.
Cô ở thành phố hai ngày, mỗi ngoài đều cảm thấy theo , nhưng đầu thì chẳng thấy gì cả.
Điều khiến cô càng thêm bất an.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Ôn Hinh kể chuyện cho Triệu Hải Đào, Triệu Hải Đào lập tức bảo Lão Thất tìm hai lanh lợi theo bảo vệ Ôn Hinh.
Ngày thứ ba, Ôn Hinh ngoài, đêm qua tuyết rơi một trận lớn, chân giẫm lên tuyết đọng trong ngõ phát tiếng lạo xạo.
Ôn Hinh bỗng dừng bước, phắt đầu .
Chỉ thấy một đàn ông rụt cổ đầu bỏ , Ôn Hinh quát lớn một tiếng: "Đứng !"
Nghe thấy tiếng cô, đàn ông co giò bỏ chạy.
Lúc , từ hai đầu ngõ hai chạy , chặn đường lui của đàn ông.
Người đàn ông thấy tình hình , đầu Ôn Hinh một cái, đó rút từ trong n.g.ự.c một con d.a.o găm, khua khoắng, lao ngoài.
Không bắt , thậm chí còn rõ là ai?
Ôn Hinh bóng lưng cảm giác quen thuộc, hình như, giống Chu Nghiệp Thành!
mà, mấy tháng , Chu Nghiệp Thành đá đè c.h.ế.t ở bãi đá mà!
Một cảm giác bất an dâng lên trong lòng.
Cô suy nghĩ cho Triệu Hải Đào, nhưng Triệu Hải Đào bảo cô đừng suy nghĩ lung tung.
Chu Nghiệp Thành tuy đè đến mức thịt nát xương tan, nhưng phía nhà tù và Chu đều xác nhận phận của , thể c.h.ế.t sống .
Sau khi Ôn Hinh về nhà, đàn ông xuất hiện nữa, chuyện cũng dần dần lãng quên.
Thoáng cái đến Tết, bên phía Thẩm Liệt Bình dứt , nên Tết thể về.
Triệu Hương Cần giúp Ôn Hinh thu dọn hành lý, bảo cô qua đó ăn Tết cùng Thẩm Liệt Bình.
Lần bắt cô ở đó một tháng, tin là còn dính bầu.
Triệu Hương Cần tính toán như , ngày Lạp Bát (mùng 8 tháng Chạp), Ôn Hinh bước lên xe khách thăm .
Xe khách mùa đông bịt kín mít, trong khoang xe nồng nặc mùi khói dầu, mùi t.h.u.ố.c lá sợi, mùi bếp lò, còn đủ loại mùi kỳ quái khác.
Hun cho Ôn Hinh mơ mơ màng màng, cô gối đầu lên lưng ghế chợp mắt một lát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-doi-chong-moi-ngay-chi-ho-deu-hoi-han/chuong-480-tin-vui-co-hi-nguy-hiem-rinh-rap-tu-ke-da-chet.html.]
Mơ màng chìm giấc mộng, trong mơ cô nhốt trong một căn phòng tối, Thẩm Liệt Bình đầy m.á.u bên cạnh cô.
Mà mặt cô chính là đàn ông theo dõi cô dạo , nửa ẩn trong bóng tối, Ôn Hinh nỗ lực rõ mặt , nhưng thế nào cũng rõ.
Cô cơn ác mộng dọa cho toát mồ hôi lạnh, giật tỉnh giấc.
Phát hiện vẫn đang xe khách, đàn ông cùng ghế đang ngáy như sấm.
Ôn Hinh thầm thở phào nhẹ nhõm, theo bản năng sờ lên chiếc vòng tay, vòng tay nóng lên.
Kinh nghiệm cho cô , giấc mơ là thật, là vòng tay cảnh báo cho cô, giống như lúc Triệu Đại Toàn .
Suy nghĩ khiến cô vô cùng sợ hãi, cô đoán lúc khỏi cửa chắc theo dõi .
Mà mục tiêu của kẻ chỉ là cô, còn Thẩm Liệt Bình.
Nếu đúng là như , chuyến thăm của cô chẳng nguy hiểm ?
Ôn Hinh cảnh giác lén quan sát những xung quanh, liệu đang ở chiếc xe ?
Xuống xe khách, Ôn Hinh lao nhà vệ sinh công cộng, bỏ tất cả hành lý mang theo trong gian.
Sau đó trốn trong nhà vệ sinh lén quan sát bên ngoài.
Qua hồi lâu cũng động tĩnh gì, cô mới , rảo bước về phía ga tàu hỏa, chuẩn đổi chuyến xe thứ hai.
Lúc qua bưu điện, cô định gọi điện thoại cho Thẩm Liệt Bình báo bình an, nhưng điện thoại reo lâu mới . Người điện thoại là Thẩm Liệt Bình.
Ôn Hinh xưng tên, đối phương vui vẻ : "Chị dâu, Doanh trưởng chị sắp đến, sáng sớm núi săn , vẫn về ạ!"
"Ồ, đợi về nhắn với , sẽ đến đúng giờ." Ôn Hinh .
Cúp điện thoại khóe miệng cô cong lên, Thẩm Liệt Bình săn , tuyết lớn bịt núi, trong núi chắc nhiều đồ lắm đây!
lúc , khóe mắt Ôn Hinh thấy bên ngoài cửa kính, ở phía đối diện đường cái một đàn ông mặc áo bông đen đang , đầu đội mũ bông, vành mũ kéo xuống thấp che khuất mặt, lạnh đến mức so vai rụt cổ hai tay rúc trong ống tay áo.
Dáng vẻ của cũng giống như đường, nhưng Ôn Hinh luôn cảm thấy đang chằm chằm .
Ôn Hinh như chuyện gì rời khỏi bưu điện, về phía ga tàu hỏa, quả nhiên đàn ông vẫn luôn bám theo cô.
Mắt thấy sắp đến ga tàu hỏa, Ôn Hinh ở ngã rẽ phía đột nhiên rẽ ngoặt.
Thoáng cái biến mất khỏi tầm mắt đàn ông, rảo bước đuổi tới ngã rẽ, phía hề bóng dáng Ôn Hinh.
Hắn tức giận giậm chân, lúc , Ôn Hinh thần quỷ xuất hiện lưng .
Một con d.a.o găm lạnh lẽo kề cổ , "Người em, theo mấy ngày , rốt cuộc gì?"
Nói giật phăng cái mũ bông đầu đàn ông xuống, lộ mái tóc dài lỡ cỡ.
"Ha ha, Ôn Hinh, cô thông minh thật đấy!" Giọng khàn khàn phát từ miệng đàn ông, Ôn Hinh nắm c.h.ặ.t d.a.o găm từ từ di chuyển mặt .
Khi rõ khuôn mặt của Chu Nghiệp Thành, cô quá kinh ngạc.
Quả nhiên, đá đè c.h.ế.t, chỉ là cách che mắt thiên hạ, trốn thoát .
Còn âm hồn bất tán bám theo cô.
"Chu Nghiệp Thành, còn theo gì?" Ôn Hinh lạnh lùng hỏi.
Chu Nghiệp Thành khẩy vài tiếng, : "Ôn Hinh, một giấc mơ."
"Trong mơ, với cô mới là vợ chồng, chúng tương kính như tân, cử án tề mi, Ôn Hinh, cô giấc mơ đó ?"
" ." Ôn Hinh lạnh lùng : " khuyên đầu thú ."
"Ôn Hinh, yêu cô mà! Sau khi mơ giấc mơ đó mới hiểu, yêu luôn là cô mà! bao giờ yêu Ôn Nhu cả, cô ?" Chu Nghiệp Thành trợn tròn mắt, giống như điên dại chằm chằm Ôn Hinh.
Ôn Hinh theo bản năng lùi một bước, Chu Nghiệp Thành đột nhiên chộp lấy cổ tay Ôn Hinh, Ôn Hinh định phản kháng.
Bốp một tiếng, một cây gậy to bằng cổ tay đập mạnh gáy cô.
Trước khi hôn mê Ôn Hinh đầu một cái, mà là khuôn mặt của Ôn Noãn...