Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận - Chương 478: Bội Thu Từ Việc Đền Bù, Nỗi Lo Lắng Của Mẹ Nuôi
Cập nhật lúc: 2026-02-18 18:46:16
Lượt xem: 32
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trần Hiểu Vân đặc biệt gọi điện thoại cho Ôn Hinh, bảo cô nhất định xin nghỉ về một chuyến.
Đây là đầu tiên trong thành phố thực hiện giải tỏa, dân đến giờ mới , giải tỏa là đền bù.
Những đó bán nhà đều hối hận kịp.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
đời gì t.h.u.ố.c hối hận? Người bán nhà càng sớm, càng cảm thấy lỗ nhiều.
Những mới bán nhà hai tháng gần đây, ruột gan đều hối hận đến xanh mét .
Ôn Hinh đến thành phố, thẳng về nhà Trần Hiểu Vân, lấy những giấy chứng nhận sở hữu nhà và hợp đồng mua nhà bỏ ba lô, đó đến văn phòng giải tỏa ký tên.
Vừa đến cửa văn phòng, gặp Triệu Hải Đào.
Hai gặp mặt đều cảm thấy khá bất ngờ.
"Em gái, nuôi bảo em về ?" Triệu Hải Đào kéo cô sang một bên, kìm nén vẻ phấn khích : "Em đoán xem chúng kiếm bao nhiêu?"
"Em ạ!" Ôn Hinh ngây thơ .
Triệu Hải Đào giơ một ngón tay lên, "Ngần ."
"Một vạn?" Ôn Hinh hỏi.
Triệu Hải Đào lắc đầu, "Mười vạn đấy!"
"Hả?" Ôn Hinh giật .
Triệu Hải Đào : "Lần từ nhà em về, bắt đầu bắt tay mua nhà, vất vả lắm mới mua ba mươi sáu gian, mới hai tháng, ba mươi sáu gian đều trong diện giải tỏa. Vừa nãy tính sơ sơ, trừ tiền vốn, hai em còn dư mười vạn."
"Vụ ăn hời thật đấy!" Triệu Hải Đào cảm thán: "Chúng vẫn tay muộn, nếu sớm hơn chút nữa, thể gom nhiều nhà hơn."
Nhìn vẻ mặt kích động của , Ôn Hinh quanh bốn phía hạ giọng : "Thực , nuôi giúp em mua hai mươi hai gian."
"Cái gì?" Triệu Hải Đào kinh ngạc tột độ.
Ôn Hinh khẳng định gật đầu.
"Em gái của ơi! Vậy thì em bây giờ..." Triệu Hải Đào kích động đến mức năng lộn xộn, "Tiểu phú bà !"
Trong tay cũng những vụ ăn kiếm tiền khác, nhưng một thấy tiền lớn thế thì thật sự từng.
Cho dù là buôn bán đồ cổ, thì đó cũng là cần tiền vốn.
Cũng chỉ những món đồ cổ Ôn Hinh tặng , coi như là , nhưng bán một cũng tốn công tốn sức, đợt để Hạ Cẩm Thiên mang một lô, đến giờ vẫn thấy tiền .
"Anh, ở thành phố tin tức linh thông, tiếp tục nghiên cứu những nơi sắp giải tỏa tiếp theo, tiếp tục mua nhà."
Ôn Hinh gợi ý cho : "Nhân lúc bây giờ khác đầu tư, chúng cứ đầu tư nhiều , cho dù đợi hai năm ba năm, đến lúc đó là một khoản lớn."
", em gái, em đúng." Triệu Hải Đào vô cùng thận trọng suy nghĩ : "Cái gọi là lấy nhỏ đ.á.n.h lớn, vụ ăn quá . Em xem cái của chúng tính là đầu cơ trục lợi nhà ở ?"
Ôn Hinh : "Đầu cơ trục lợi nhà ở , là gọi là bất động sản !"
"Bất động sản?" Triệu Hải Đào ngẫm nghĩ một chút : "Cái tên , bước tiếp theo chúng cũng đừng chỉ chăm chăm nhà, cũng thể xem xét đất đai. Có nhà đất mới là bất động sản chứ!"
Xử lý xong chuyện giải tỏa, Ôn Hinh hẹn Triệu Hải Đào tối đến nhà ăn cơm.
Về nhà Trần Hiểu Vân, Ôn Hinh mua thức ăn một bữa tối thịnh soạn.
Buổi tối, Trần Hiểu Vân, Lục Hán Sinh, Thẩm Kiến Bình, Tiểu Nguyên, Triệu Hải Đào đều đến đông đủ.
Mọi uống rượu vui vẻ, chúc mừng thật to cho chuyện giải tỏa.
Một bữa cơm ăn vui vẻ, nhưng Ôn Hinh vẫn sự bất thường từ biểu cảm của Trần Hiểu Vân và Lục Hán Sinh.
Tiễn khách xong, Ôn Hinh rửa mặt xong kéo Trần Hiểu Vân tâm sự.
"Mẹ, dạo với thầy Lục thế nào ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-doi-chong-moi-ngay-chi-ho-deu-hoi-han/chuong-478-boi-thu-tu-viec-den-bu-noi-lo-lang-cua-me-nuoi.html.]
"Vẫn mà!" Trần Hiểu Vân đáp, đáy mắt thoáng nét cô đơn.
"Mẹ đừng lừa con nữa, hai xảy vấn đề gì ?" Ôn Hinh chui chăn của bà, tựa đầu lên vai bà : "Con trẻ con, cảm xúc của hai chắc chắn đúng, lừa con ."
"Hinh Hinh," Khóe miệng Trần Hiểu Vân mím , bất lực : "Mẹ và ông thể sắp chia tay ."
"Tại ạ?" Ôn Hinh khó hiểu hỏi.
"Nghe lớp bồi dưỡng của họ sắp kết thúc , con lớp bồi dưỡng mở để gì ?" Trần Hiểu Vân bỗng nhiên hỏi.
"Học tiếng Anh ạ."
"Học tiếng Anh để gì chứ?" Trần Hiểu Vân thở dài một : "Con luôn mâu thuẫn, đàn ông ở bên cạnh , sợ đàn ông nên trò trống gì, thả đàn ông ngoài, sợ đàn ông quá thành đạt."
"Mẹ, gặp vấn đề gì ?" Ôn Hinh hỏi.
"Lớp bồi dưỡng của họ, là để chuẩn cho việc xuất ngoại." Trần Hiểu Vân trả lời câu , đáy mắt dâng lên ánh nước.
"Mà Hán Sinh là phụ trách chính, ông dẫn đội nước ngoài."
"Đây là chuyện mà!" Ôn Hinh vui mừng .
Cô nhớ kiếp Lục Hán Sinh chính là trưởng đoàn du học sinh, luôn công tác ngoại giao.
Ôn Hinh xong, lập tức nhận gì đó đúng.
Kiếp , Lục Hán Sinh và Phương Phương tái hôn, Phương Phương cũng theo Lục Hán Sinh nước ngoài, Ôn Hinh ở nước ngoài còn từng gặp họ.
kiếp , Lục Hán Sinh ly hôn với Phương Phương, hiện tại đang yêu đương nồng nhiệt với Trần Hiểu Vân.
Mà Trần Hiểu Vân Phương Phương, bà sự nghiệp và sự theo đuổi của riêng , sẽ dễ dàng từ bỏ.
Vậy thì giữa tình yêu và sự nghiệp, Trần Hiểu Vân nên lựa chọn thế nào?
Lục Hán Sinh nên đối mặt ?
Đây quả thực là một bài toán khó!
"Hinh Hinh, ông đến bên đại dương, chuyến bao lâu mới về, thậm chí còn thể về nữa ? Nếu ông lâu về, ?" Trần Hiểu Vân buồn bã tựa đầu đầu giường nhắm mắt .
Ôn Hinh nhẹ nhàng vỗ vai bà, an ủi: "Mẹ, đừng lo lắng quá. Tuy thầy Lục đến bên đại dương, nhưng khoa học kỹ thuật hiện đại phát triển như , hai vẫn thể giữ liên lạc mà. Hơn nữa, cách đôi khi khiến tình cảm sâu đậm hơn đấy."
Trần Hiểu Vân thở dài, : " mà, vẫn nhịn lo lắng. Nhỡ ông ở bên đó gặp hơn thì ? Nhỡ ông dần dần quên thì ?"
Ôn Hinh , : "Mẹ, nghĩ nhiều quá . Tình cảm của và thầy Lục, thể dễ dàng yếu tố bên ngoài ảnh hưởng chứ? Mẹ niềm tin bản , cũng niềm tin thầy Lục."
Trần Hiểu Vân gật đầu, : "Ừ, con đúng. vẫn chút sợ hãi, sợ thời gian và cách sẽ phai nhạt tất cả."
Ôn Hinh nắm lấy tay bà, : "Mẹ, con nhớ câu 'Tình nếu như dài lâu, cứ sớm sớm chiều chiều'. Chỉ cần trái tim hai ở bên , cách là vấn đề. Hơn nữa, thầy Lục chắc chắn cũng thấy lo lo mất, u sầu ủ dột thế ."
Trần Hiểu Vân hít sâu một , : "Được , sẽ cố gắng điều chỉnh tâm trạng. mà, vẫn hy vọng ông thể sớm trở về."
Ôn Hinh : "Mẹ, yên tâm , thầy Lục nhất định sẽ bình an trở về. Đến lúc đó, trân trọng thời gian ở bên ông nhé."
Trần Hiểu Vân gật đầu, : "Ừ, . Cảm ơn con, Hinh Hinh."
"Có lẽ là do đủ tự tin! Ngay cả như Lý Vệ Quốc cũng thể vì về quê một chuyến mà phản bội , cho nên bây giờ trở nên đặc biệt thần kinh và nhạy cảm." Trần Hiểu Vân đau khổ nhíu mày, dường như chuyện cũ ám ảnh.
Ôn Hinh vội vàng an ủi: " thầy Lục Lý Vệ Quốc! Hai họ là hai khác . Mẹ suy nghĩ như , nên thẳng với thầy Lục, đôi khi đàn ông thực sự chậm chạp, , ông nỗi lo của chứ?"
"Đây chỉ là chuyện của một , nếu vấn đề chúng thể cùng nghĩ cách giải quyết, chỉ cần thể giải quyết, thì tính là vấn đề lớn."
Nghe những lời của Ôn Hinh, tâm trạng Trần Hiểu Vân thả lỏng hơn một chút.
Sáng sớm hôm , Trần Hiểu Vân khỏi nhà từ sớm, thẳng đến ngã tư gần nhà Lục Hán Sinh đợi.
, bà thể cứ động chờ đợi như thế , bà chủ động xuất kích, đem những nghi ngờ và lo lắng trong lòng hết với Lục Hán Sinh.
Dù , đây chỉ là chuyện của riêng bà, mà là vấn đề cần hai cùng đối mặt và giải quyết.