Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận - Chương 472: Đoàn Tụ Cùng Cha Mẹ
Cập nhật lúc: 2026-02-18 18:46:10
Lượt xem: 29
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đó chính là vợ chồng Ôn Nhân Hậu và Tống Đình Lan.
Ôn Hinh mặt họ, thực sự cảm giác như cách một đời .
Đâu chỉ là như cách một đời, mà là thực sự cách một kiếp sống!
Kiếp , cho đến tận lúc qua đời, cô cũng hề rằng cha năm cô mười hai tuổi vẫn hề mất, nhưng bọn họ vĩnh viễn bao giờ gặp .
Giờ phút mặt họ, tình cảm dâng trào khiến Ôn Hinh càng thêm e sợ, hai chân như mọc rễ, đóng đinh tại chỗ dám cử động.
Cô sợ cha mặt chỉ là ảo ảnh, chỉ cần cô bước lên một bước, họ sẽ giống như bong bóng xà phòng mà tan biến mất.
Tống Đình Lan dịu dàng Ôn Hinh, trong đôi mắt xinh đẫm lệ vì xúc động, vành mắt Ôn Nhân Hậu cũng đỏ hoe.
Thẩm Liệt Bình ba đang ngẩn đó, nhẹ nhàng đẩy nhẹ lưng Ôn Hinh. Ôn Hinh kinh ngạc .
Thẩm Liệt Bình hạ giọng : "Còn ngẩn đó gì?"
"Em..." Ôn Hinh kích động đến mức năng lộn xộn, "Em ngờ... quá bất ngờ... thực sự là..."
Nhìn dáng vẻ luống cuống của cô, Tống Đình Lan bước lên một bước ôm chầm lấy cô lòng, khẽ gọi một tiếng: "Hinh Hinh!"
Trong khoảnh khắc, tất cả nỗi nhớ nhung, tất cả tủi đều hóa thành nước mắt vỡ đê, Ôn Hinh ôm c.h.ặ.t lấy Tống Đình Lan òa nức nở.
Ôn Nhân Hậu bước tới ôm lấy cả hai con, lặng lẽ rơi nước mắt.
"Giáo sư Ôn, đừng ở cửa nữa, nhà thôi!" Thẩm Liệt Bình lên tiếng khuyên nhủ.
Ôn Nhân Hậu về phía , chút hài lòng hỏi: "Cậu còn đổi cách xưng hô ? Gọi là gì?"
Thẩm Liệt Bình sảng khoái gọi một tiếng: "Bố!"
Lại sang Tống Đình Lan gọi một tiếng: "Mẹ."
Tống Đình Lan và Ôn Hinh ngừng , tay nắm tay cùng bước sân.
"Hinh Hinh, con cao hơn tưởng tượng đấy."
Tống Đình Lan tỉ mỉ quan sát cô con gái sáu năm gặp. Bà vẫn luôn cho rằng con bà cả đời sẽ còn gặp nữa.
Khi bà và Ôn Nhân Hậu quyết tâm tham gia thí nghiệm bí mật, họ đặt gia đình và sự sống c.h.ế.t ngoài, trong lòng họ lợi ích quốc gia cao hơn tất cả, họ cũng sẵn sàng hy sinh cái nhỏ bé vì đại cục, cống hiến cả đời cho đất nước.
Có lẽ là ông trời thương xót, cơ duyên xảo hợp thế nào mà họ trở thành đồng nghiệp với Thẩm Liệt Bình, mà Thẩm Liệt Bình chính là con rể của họ.
"Mẹ, tóc bạc ."
Ôn Hinh nhẹ nhàng vuốt ve những sợi tóc bạc trán Tống Đình Lan. Tống Đình Lan năm nay mới bốn mươi bốn tuổi, mà mái tóc xanh nhuốm màu sương tuyết.
Còn tóc mai của Ôn Nhân Hậu thì bạc còn nhiều hơn thế.
"Bố, tóc bố cũng bạc ."
Ôn Nhân Hậu khẽ: "Lần ở nhà khách quân khu, bố và con chạm mặt nhưng thể nhận , con trách bố chứ?"
Ôn Hinh lắc đầu: "Con trách bố, con bố nhận con chắc chắn là nỗi khổ tâm riêng. Hơn nữa con tin rằng, sẽ một ngày chúng gặp ."
"Con ngoan, bố với con." Ôn Nhân Hậu áy náy .
"Mẹ cũng với con." Tống Đình Lan đau lòng hỏi: "Mẹ và bố ngay cả đám tang của ông ngoại con cũng thể tham dự, những năm qua con sống thế nào?"
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
"Con sống ạ," Ôn Hinh đáp.
"Nhà chú hai con vẫn khỏe chứ?" Ôn Nhân Hậu hỏi.
Xem Thẩm Liệt Bình từng kể chuyện gia đình với họ, Ôn Nhân Hậu vẫn rõ chuyện nhà Ôn Nhân Nghĩa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-doi-chong-moi-ngay-chi-ho-deu-hoi-han/chuong-472-doan-tu-cung-cha-me.html.]
Ôn Hinh lắc đầu : "Bố, chú hai vì chuyện phạm pháp nên bắt , thím hai chịu nổi cú sốc nên tinh thần thất thường, con đưa bà bệnh viện tâm thần. Mấy đứa con nhà chú cũng sống lắm."
Tống Đình Lan xong liền : "Nhân Nghĩa và Ngọc Lan đều là tính cách tham món lợi nhỏ, nên chuyện lớn, thành phố lẽ nông nỗi ."
Ôn Nhân Hậu gật đầu đồng tình sâu sắc.
Chuyện quá khứ, Ôn Hinh nhắc nữa, gây phiền não cho bố .
Tống Đình Lan vốn thông minh lanh lợi, từ lời của Ôn Hinh bà đoán vài phần. Nếu con gái sống , lấy chồng sớm như ?
Hơn nữa lấy là Chu Nghiệp Thành hôn ước từ , trong chuyện chắc chắn xảy nhiều biến cố.
ngại mặt Ôn Nhân Hậu, bà mới truy hỏi quá chi tiết.
Hai hỏi thăm một tình hình gần đây của Ôn Hinh, cô chỉ bác sĩ mà còn là giáo viên, đều cảm thấy vô cùng an lòng.
Trò chuyện một lúc, Tống Đình Lan dẫn Ôn Hinh về nhà của họ, ngay sát vách nhà Thẩm Liệt Bình. Lúc phân nhà, Thẩm Liệt Bình cố ý chọn như .
Chính là nghĩ đến việc một ngày Ôn Hinh đến đây thì cho thuận tiện.
Họ đều ở nhà trệt hai gian, phòng lớn nhưng cửa sổ sáng sủa sạch sẽ, bài trí ấm cúng.
Trên bệ cửa sổ đặt một bình hoa gốm, bên trong cắm vài bông hoa dại tên, cạnh bình hoa còn đặt một bể cá thủy tinh, bên trong nuôi vài chú cá nhỏ.
Ôn Hinh tham quan một vòng trong nhà, cảm giác như hồi nhỏ cứ lì trong phòng ngủ của bố chịu ngoài.
Nơi nào Tống Đình Lan, nơi đó luôn ấm áp và lãng mạn.
Tống Đình Lan bắt tay chuẩn cơm nước, Ôn Hinh qua phụ giúp. Nhìn bà rửa rau thái rau thành thạo, hốc mắt Tống Đình Lan ươn ướt.
Cô con gái bà cưng chiều, mấy năm nay chắc chắn chịu khổ .
Nhân lúc Thẩm Liệt Bình và Ôn Nhân Hậu đang trò chuyện trong nhà, Tống Đình Lan hỏi: "Nhà chú hai đối xử với con thế nào?"
Ôn Hinh bình thản : "Không , họ chỉ nhận tiền thôi."
"Hinh Hinh, để con chịu tủi ."
"Mẹ, chuyện qua thì cho qua ạ, bọn họ cũng đều trừng phạt ." Ôn Hinh vui vẻ : "Con nhận dì Hiểu Vân nuôi, còn nữa, dì Hiểu Vân ly hôn ."
"Cô ly hôn ?" Tống Đình Lan hề ngạc nhiên : "Mẹ sớm cảm thấy nhà họ Lý xứng với cô , ly hôn mới ."
"Mẹ chồng con đối xử với con thế nào?"
"Mẹ chồng coi con như con đẻ," Ôn Hinh chân thành : "Cả nhà họ đều đối xử với con, các em chồng cũng ngoan ngoãn hiểu chuyện, cần lo lắng gì."
"Nhìn dáng vẻ của Doanh trưởng Thẩm là gia giáo nhà chắc chắn tồi." Tống Đình Lan gật đầu, hỏi: "Chu Nghiệp Thành thế nào ? Sao các con hủy bỏ hôn ước?"
"Chu Nghiệp Thành phạm đang tù." Ôn Hinh thản nhiên . Tống Đình Lan khỏi giật , trong ấn tượng của bà, Chu Nghiệp Thành là một đứa trẻ khá thông minh.
Ôn Hinh : "Con kết hôn mới , vốn dĩ đính hôn với Thẩm Liệt Bình là con, là Ôn Nhu trộm dùng ngày sinh tháng đẻ của con, bọn họ lừa nhà họ Thẩm."
" Ôn Nhu và Chu Nghiệp Thành sớm qua với , Ôn Nhu sợ con và Chu Nghiệp Thành cùng xuống nông thôn sẽ ảnh hưởng đến tình cảm của hai họ, nên nhất quyết đòi đổi hôn ước với con, ngay cả suất xuống nông thôn cắm đội cũng đổi luôn."
"Con và Chu Nghiệp Thành tuy hôn ước, nhưng con tình cảm đặc biệt gì với , ngược cảm thấy Thẩm Liệt Bình đáng tin cậy hơn, cho nên, đổi thì đổi thôi."
"Mẹ xem, bây giờ con sống bao! Còn hai bọn họ đều đang tù cả !"
Nghe những lời , Tống Đình Lan khẽ : "Con thực sự trưởng thành . Năm đó ông nội con nhất quyết đòi đính hôn cho con và Ôn Nhu, vốn đồng ý, thời đại nào mà còn định thông gia từ bé.
lúc đó ông nội con sắp qua khỏi, đối với bố con còn yêu cầu nào khác, chúng nỡ trái di nguyện của ông. Vốn nghĩ chỉ là kế sách tạm thời, đợi các con lớn lên vẫn để tự lựa chọn."
Tống Đình Lan tò mò hỏi: "Chu Nghiệp Thành và Ôn Nhu phạm tội gì? Sao đều tù cả thế?"