Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận - Chương 468: Âm Mưu Của Lưu Tân Hoa, Ôn Hinh Ra Tay Ngăn Cản

Cập nhật lúc: 2026-02-18 18:46:06
Lượt xem: 28

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ôn Hinh, tớ nhận thông báo về thành phố , hai ngày nữa là .” Khương Qua nghĩ đến việc về thành phố, hưng phấn chút buồn bã.

 

ở đây hơn nửa năm, thích nghi với cuộc sống ở nông thôn, cũng kết giao tình cảm sâu đậm với xung quanh, cơ hội về thành phố hiếm , nhưng cô cũng , rời khỏi nơi sẽ bao giờ nữa.

 

Bao nhiêu nửa đêm tỉnh mộng đều là về nhà, nhưng bây giờ thật sự đến lúc về nhà, cô thêm phần nỡ.

 

“Tốt quá , về xong thì gì?” Ôn Hinh chút tò mò hỏi Khương Qua.

 

Chỉ thấy Khương Qua trả lời: “Bố tớ trong xưởng sắp xếp cho tớ một công việc thủ kho ở hậu cần.”

 

Ôn Hinh xong khỏi cảm thán: “Thế thì quá, về là trực tiếp ôm bát cơm sắt đấy.”

 

Tuy nhiên Khương Qua lắc đầu tỏ vẻ: “Thực cũng tính là quá , chẳng qua là so với việc bỏ sức lực việc nặng nhọc thì thể nhẹ nhàng hơn một chút thôi.”

 

Lúc , Khương Qua bỗng nhiên dừng một chút, đó tiếp tục : “ , còn nhớ Lưu Tân Hoa ?”

 

Ôn Hinh gật đầu, tỏ vẻ đương nhiên nhớ. Cô hiểu tại Khương Qua đột nhiên nhắc đến .

 

Khương Qua tiếp tục : “Tháng , cũng chính là lúc chúng thương bao lâu, cô cẩn thận đập chân, hơn nữa hình như thương đến xương, thể sẽ tàn tật đấy. Cho nên, bây giờ cô đang xin về thành phố.”

 

Nghe xong lời Khương Qua, mặt Ôn Hinh lập tức lộ biểu cảm kinh ngạc. Cô vội vàng truy hỏi: “Cô thương?”

 

Nhớ kiếp , Lưu Tân Hoa là chỉ tiêu lên đại học mới về, mà chỉ tiêu đó vốn dĩ nên là của Khương Qua.

 

Kiếp , cô ở nông thôn hại Khương Qua, còn theo về thành phố cướp chỉ tiêu của cô ? Hay là tính toán khác?

 

“Cụ thể thương thế nào tớ cũng rõ lắm, hình như là lúc cắt cỏ lợn lăn từ sườn núi xuống, đá đập mu bàn chân.”

 

“Trùng hợp thế ?” Ôn Hinh thật sự chút tin sự trùng hợp .

 

Lúc xuống nông thôn từng xuất hiện việc thanh niên trí thức dùng cách tự hại bản khiến tàn tật nhẹ, để đổi lấy cơ hội về thành phố.

 

Không chừng Lưu Tân Hoa chính là ôm cái tính toán .

 

Ôn Hinh thầm nghĩ, tuyệt đối thể để Lưu Tân Hoa về tính kế Khương Qua, cướp đoạt tất cả những gì thuộc về Khương Qua.

 

“Khương Qua, với Lưu Tân Hoa đồng hương ? Cậu thăm cô ?” Ôn Hinh hỏi.

 

Khương Qua lắc đầu : “Tuy là đồng hương, cũng đấy, tớ với cô căn bản hợp , hơn nữa mấy ngày nay tớ cũng bận thủ tục, thời gian để ý đến cô .”

 

Ôn Hinh lời lập tức đề nghị: “Hôm nay chúng thăm cô !”

 

“Đi thăm cô ? Cậu cũng ghét cô ? Tại còn thăm cô chứ?” Khương Qua khó hiểu hỏi.

 

“Tớ quả thực ghét cô , nhưng tớ cũng là một bác sĩ mà, thương tớ tự nhiên thăm khám một chút.”

 

“Cô điều trị ở bệnh viện ! Cậu hà tất tìm cái phiền phức .”

 

Ôn Hinh giải thích nhiều với Khương Qua, khăng khăng xem rốt cuộc thế nào, Khương Qua đành chiều theo cô.

 

Trước khi Ôn Hinh mang theo cả hòm t.h.u.ố.c và áo blouse trắng, cứ như khám bệnh . Thấy cô quan tâm Lưu Tân Hoa như thế, trong lòng Khương Qua chút thoải mái.

 

Hai cùng đạp xe đạp tới đại đội 5, đến ký túc xá thanh niên trí thức, Lưu Tân Hoa đang giường lò, chân trái quấn gạc còn nẹp thanh gỗ, trông vẻ nghiêm trọng.

 

Nhìn thấy Khương Qua và Ôn Hinh bước cửa, trong ánh mắt Lưu Tân Hoa nhanh ch.óng lướt qua một tia hoảng loạn, nhưng nhanh một nụ thiết che giấu.

 

dùng giọng dịu dàng : “Khương Qua, Ôn Hinh, ngọn gió nào thổi hai tới đây thế?”

 

Ôn Hinh nhẹ nhàng đặt hòm t.h.u.ố.c trong tay xuống, giọng điệu bình tĩnh trả lời: “Nghe thương, cho nên đặc biệt qua đây giúp cô kiểm tra.”

 

Nghe thấy lời , Lưu Tân Hoa vội vàng xua tay từ chối, cấp thiết : “Không cần ! Thật sự cần ! bệnh viện kiểm tra , cũng băng bó xong . Thật sự cảm ơn cô, nhưng cần phiền cô nữa.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-sau-khi-doi-chong-moi-ngay-chi-ho-deu-hoi-han/chuong-468-am-muu-cua-luu-tan-hoa-on-hinh-ra-tay-ngan-can.html.]

Nhìn dáng vẻ ngây thơ vô tội đó của cô , Ôn Hinh khẽ nhếch khóe miệng, khẽ một tiếng, đó chậm rãi : “Thực về mặt nắn xương đặc biệt lợi hại đấy, nếu kiểm tra kỹ càng, thể sẽ để một di chứng đấy.”

 

Lưu Tân Hoa xong khỏi thở dài, giọng điệu tràn đầy bất lực và bi thương, tiếp đó : “Haizz, các bác sĩ đều cái chân của coi như phế , đều trách bản cẩn thận, gây phiền phức lớn thế cho đại đội.”

 

Nói , vành mắt cô bắt đầu đỏ lên, nước mắt đảo quanh trong hốc mắt, bộ dạng vô cùng tự trách và bất lực.

 

Khương Qua dáng vẻ cố tỏ yếu đuối của Lưu Tân Hoa chút chán ghét, nhưng cô vẫn : “Cô xem, cô căn bản cần kiểm tra mà!”

 

Ôn Hinh chẳng hề để ý, cô thuận tay cầm lấy một chiếc áo blouse trắng khoác lên , đồng thời lấy thẻ công tác của ở trạm y tế cho Lưu Tân Hoa xem: “Cô xem mang cả thẻ công tác đến , cô chẳng lẽ tin ?”

 

Lưu Tân Hoa thầm nghiến răng, trong lòng thầm suy tính, cô thực sự thể hiểu nổi tại Ôn Hinh nhiệt tình như . Dù thì, việc cô thương chẳng liên quan gì đến Ôn Hinh, cô hiểu Ôn Hinh vì điều thừa thãi đến đây hiến ân cần. Thế là cô yếu ớt trả lời: “ tin cô.”

 

Khương Qua xong lập tức trở nên vui, cô trừng mắt Lưu Tân Hoa một cái thật dữ, : “Đã cô tin , tại để xem?”

 

Lưu Tân Hoa bất lực thở dài, cô thể từ chối ý của Ôn Hinh, chỉ đành uyển chuyển : “Ôn Hinh, ý của cô xin nhận, chân của chẩn đoán xác định , cho nên cần phiền cô nữa.”

 

Tiếp đó, cô nhẹ nhàng lau nước mắt nơi khóe mắt, cảm kích : “Các cô thể đến thăm , cảm thấy vô cùng vui mừng. Thực , vốn định thăm hai , nhưng ngờ còn sắp xếp thời gian, xảy chuyện như thế ...”

 

Nói đến đây, giọng cô nghẹn ngào một chút, trong mắt lộ một tia tủi và bất lực.

 

Ôn Hinh lạnh lùng , thầm nghĩ Lưu Tân Hoa năm bảy lượt từ chối để cô chẩn trị, trong chắc chắn mờ ám.

 

Nếu thật sự là thương, từ chối bác sĩ kiểm tra?

 

Chỉ sợ là sợ Ôn Hinh phát hiện vấn đề !

 

lúc , hai đến ký túc xá thanh niên trí thức, một là Đại đội trưởng đại đội 5 Mạnh Ngọc Tường, một là Tiểu đội trưởng Trần Hổ.

 

Ôn Hinh thấy Trần Hổ khỏi giật trong lòng, ký ức của kiếp nhanh ch.óng ùa về.

 

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

Kiếp , Lưu Tân Hoa và Trần Hổ yêu , khi về thành phố chia tay với , Trần Hổ tự nhiên chịu, dây dưa với cô đủ kiểu, Lưu Tân Hoa liền đẩy hết chuyện lên Khương Qua, với Trần Hổ đều là chủ ý của Khương Qua, bản cũng khó xử.

 

Trần Hổ tức giận, cầm d.a.o đến tìm Khương Qua lý luận, Khương Qua khi đó coi Lưu Tân Hoa là , sức biện giải cho cô , khuyên bảo Trần Hổ từ bỏ Lưu Tân Hoa.

 

Lại chọc giận Trần Hổ , cuối cùng Khương Qua c.h.ế.t t.h.ả.m d.a.o của Trần Hổ.

 

Mà Lưu Tân Hoa thuận thế chỉ tiêu của Khương Qua, chỉ trở về thành phố, còn lên đại học.

 

Lúc , ánh mắt Trần Hổ về phía Lưu Tân Hoa, bên trong tràn đầy đau lòng và nỡ, xem hai họ bây giờ yêu .

 

Mạnh Ngọc Tường quen Ôn Hinh, ông đại đội 7 việc từng giao thiệp với Ôn Hinh.

 

“Đồng chí Ôn Hinh, tới đây?” Mạnh Ngọc Tường tò mò hỏi.

 

Ôn Hinh trả lời: “ đến giúp đồng chí Lưu Tân Hoa kiểm tra cơ thể.”

 

“Ái chà, sức khỏe cô thế nào ?”

 

, hồi phục .”

 

“Vậy thì , cô chú ý sức khỏe nhiều nhé!”

 

Mạnh Ngọc Tường xong, với Trần Hổ: “Đồng chí Ôn Hinh chỉ là Phó đại đội trưởng đại đội 7, còn là bác sĩ của trạm y tế công xã chúng , xem cô tận chức tận trách bao, đây mới là cán bộ thực sự đưa việc phục vụ nhân dân thực tế!”

 

Trần Hổ liên tục gật đầu.

 

Ôn Hinh những lời của ông cho chút ngại ngùng.

 

“Đại đội trưởng, bác đến tìm cháu việc gì ạ?” Lưu Tân Hoa chen lời hỏi.

 

Nghe thư giới thiệu về thành phố hai ngày nay là xong, Mạnh Ngọc Tường lúc qua đây, chắc là đưa thư giới thiệu, chỉ cần thư giới thiệu tới tay, thì việc cô về thành phố là chắc chắn .

 

 

Loading...